Thiết Tâm Nguyên tự rót tự uống, chẳng để ý tới lời kể lể của Trương Hưng, lời của kẻ phản bội không có giá trị, hỏi Hứa Đông Thăng:” Vì sao không chém chết ta mà lại đưa ta tới Tắc Nhĩ Trụ?”
“ Lão nhân trong núi đòi hỏi nhân thủ quá hà khắc, tước gia ngài là người rất thích hợp.” Hứa Đông Thăng trả lời rất thần bí:
Thiết Tâm Nguyên cau mày:” Không lo ta hại các ngươi sao?”
“ Tước gia đúng là rất nguy hiểm, cứ gặp người rồi nói tiếp, tin rằng ánh sáng thiên thần chiếu rọi giúp ngài tìm ra chân lý, đó là giúp ngài chứ không phải hại ngài.” Hứa Đông Thắc cực kỳ sùng bái:” Hơn nữa lão phu tự thấy mình chưa có gì mạo phạm ngài.”
Thiết Tâm Nguyên tới đây bắt đầu sợ rồi, y thà rơi vào tay đám cường đạo giết người còn hơn là đám cuồng giáo đó này, bởi chúng là lũ điên, nhưng xung quanh bị người ta bao vây, làm sao thoát, vừa nghĩ vừa tìm cách kéo dài thời gian:” Cho ta một tờ giấy để viết thư cho gia mẫu.”
Không ngờ Hứa Đông Thăng sảng khoái đồng ý:” Tất nhiên rồi, bút giấy đều chuẩn bị sẵn, nhưng tước gia cần viết theo lời lão phu.”
Thiết Tâm Nguyên trải giấy ra, nghe Hứa Đông Thăng đọc, viết: ” Con gặp được dị nhân, muốn theo du học, ngắn thì hai ba năm, dài thì dăm ba năm sẽ về ...
Hứa Đông Thăng xem kỹ, thổi khô mực cho vào lòng:” Lên đường thôi.”
Thiết Tâm Nguyên rót ba chén rượu, chắp tay nói:” Bại bởi tay hai vị, Thiết Tâm Nguyên tâm phục khẩu phục, lần này rời quê hương ngàn dặm sông núi, rót chén rượu, chúc ta sớm ngày trở về.”
Trương Hưng cầm chén rượu lên nhưng Hứa Đông Thăng ngăn lại:” Trước khi làm rõ đám Đằng Nguyên Nhất Vị Hương chết ra sao thì chớ đụng vào đồ của tước gia.”
Trương Hưng giật mình, nhớ tới thảm cảnh của Đằng Nguyên Nhất Vị Hương, ném ngay chén rượu trong tay đi, còn cẩn thận lau rượu vương ra tay.
Thiết Tâm Nguyên quỳ xuống, hướng về phía Xảo trang, mỗi lần khấu đầu là đau nhói tim vẫn kiên trì khấu đầu ba cái.
Đứng dậy có một người Đại Thực mặt rỗ lỗ chỗ dùng cái móc hoàng kim không nói không rằng xuyên qua xương quai xanh, đau đớn làm y lảo đảo, vẫn kiên cường đừng lên.
Hứa Đông Thăng nhìn Thiết Tâm Nguyên mặt trắng bệch như từ giấy, cười:” Lão nhân trong núi đang chiêu thu đệ tử, lão nhân gia từng nói, hảo thiếu niên dưới gầm trời đều nên tới thiên quốc một chuyến, chỉ có từ thiên quốc về mới biết thế nào là vô úy, tước gia là anh tài trong giới thiếu niên Đông Kinh, thế nào cũng có thành tựu lớn.”
Thiết Tâm Nguyên bị người Đại Thực cao lớn tóm cổ kéo đi, gian nam nhìn về phía Xảo trang, trước mắt như hiện ra khuôn mặt đẫm nước mắt của mẹ, tim đau đớn khôn cùng, hô lớn:” Con sẽ trở về!”
Người Đại Thực dùng tiếng Hán trúc trắc nói:” Trừ khi ngươi vượt qua được chín chín con sông, chín chín ngọn núi, bỏ thiên quốc toàn mật ngọt, mỹ nhân ...”
“ Con sẽ trở về!”
Biết mẹ chẳng thể nghe được, Thiết Tâm Nguyên nỗ lực nói to hơn nữa, trước khi bị người Đại Thực xách cổ lên thuyền, ném vào khoang ngất xỉu.
Không lâu sau lờ mờ tình lại, đầu óc váng vất, người nôn nao, cử động một cái cơn đau từ xương quai xanh và xương sườn truyền tới khiến y nhanh chóng nhớ ra tình cảnh của mình lúc này, ngay lập tức quan sát hoàn cảnh của mình.
Bị xích vào một cái cột sắt, dưới ánh đèn tù mù, bốn khuôn mặt non nớt lem nhem nước mắt hiện ra.
Nhìn bọn họ Thiết Tâm Nguyên liền hiểu ngay thân phận họ, bốn người này cũng không mình, đều là đệ tử mà cái kẻ gọi là lão nhân trong núi đó muốn tuyển.
“ Ngươi cũng bị chúng bắt vào à?” Một thiếu niên tuổi chừng mười hai mười ba, dung mạo vô cùng thanh tú dè dặn bò tới gần, hỏi:
Câu hỏi này quá thừa, Thiết Tâm Nguyên không thèm trả lời, tiếp tục quan sát xung quanh, nhưng đèn quá tối, y không thấy lối ra hay đồ đạc nào khác trong phòng, cổ thỉ chỉ cần quay đi một chút cũng đau đớn.
“ Vô dụng thôi, bọn ta thử rồi, khoang thuyền cực kỳ chắc chắn, không cách nào thoát được.”
“ Cút đi!”
Tâm trạng cực tệ, Thiết Tâm Nguyên quát lên, bốn khuôn mặt nhợt nhạt liền biến mất trong bóng tối.
Thiết Tâm Nguyên cố hết sức đứng dậy, chỉ đi được hai bước là giới hạn, sợi xích vừa kéo căng một cái là khiến y đau muốn lịm đi.
Thở hồng hộc một lúc hỏi:” Các ngươi không bị xích à?”
“ Không!” Một giọng nói vọng ra từ trong bóng tối không dám tới gần y nữa:
“ Các ngươi tới đây bao lâu rồi?”
“ Người lâu nhất bốn mươi hai ngày, sớm nhất là ngươi, mới một tuần hương.”
Đám thiếu niên này dù sao cũng tới một thời gian rồi, phần nào thích ứng với tình hình, một người chủ động giới thiệu:” Ta là người Lạc Dương, bị bắt mười một ngày, ngươi là người ở đâu?”
“ Ta sinh ra lớn lên ở Đông Kinh.”
Thiết Tâm Nguyên trả lời xong, dựa vào khoang thuyền sờ xích sắt, không to lắm, bên trên có móc khóa to bằng nắm đấm, phá được cái khóa này là tự do, nhưng vấn đề là cái móc ở xương quai xanh.
Không biết làm bằng cái gì, hơi cử động mạnh một chút là đau khôn tả.
Người bỗng nhiên chao đảo, cái thuyền hoa bắt đầu lên đường rồi.
Lúc này cách buổi tối một thời gian nữa, dù nóng lòng vô cùng, y vẫn ngồi xuống, chuẩn bị khi trời tối rồi tính toán khác.
Mùi trong khoang thuyền đóng kín không dễ ngửi chút nào, chuyện này y có thể chịu được, chỉ là không thể chịu đựng được tiếng khóc thút thít, còn có kẻ liên tục nói lời làm nhảm lời vô nghĩa như cha mẹ cứu con, khiến y sôi máu.
“ Này, vị huynh đài Đông Kinh, có biết chúng ta đang ở đâu không?”
“ Trên Biện Hà, đoán chừng nửa tháng nữa là Biện Hà sẽ đóng băng, thời gian chúng ta ở trên thuyền không lâu đâu.” Dù sao đều là cua cùng xâu, Thiết Tâm Nguyên đáp:
“ Ta tên Trương Liên Tú, còn huynh!”
“ Thiết Tâm Nguyên.”
Chỉ trong thời gian rất ngắn, Thiết Tâm Nguyên đã biết được từ miệng tên Trương Liên Tú này gia gia hắn là ai, phụ thân hắn là ai, ca ca hắn là ai, thậm chí cả khuê danh của mẹ hắn.
Có lẽ hắn ảo tưởng rằng nhắc nhiều tới người thân thì sẽ có người thân tới cứu giúp sao?