Thiết Tâm Nguyên đá khẽ Úy Trì Chước Chước ngồi ôm mặt khóc dưới đất một cái, ý bảo nàng không cần phí nước mắt nữa rồi:” Xem ra bằng hữu của Lý Thừa Phong đều không đánh giá cao ông ta, chỉ muốn lột tới đồng ngân tệ cuối cùng của ông ta thôi.”
Úy Trì Chước Chước ngưng khóc cũng giỏi như cách nàng khóc vậy, cái mặt nhỏ đanh lại căm hận nhìn chưởng quầy:” Ông ta không phải bằng hữu bá gia nhà ta, bọn ta không có thứ bằng hữu thế này.”
“ Ta cũng nghĩ thế, không bằng chúng ta đi mua vũ khí từ quân đội Tây Hạ.”
Chưởng quầy cười nhạt:” Giao dịch với quân đội? Chẳng lẽ không sợ quân pháp xử lý à?”
Thiết Tâm Nguyên buông thõng tay phải xuống, ngón giữa đeo nhẫn nối với sợ dây mảnh duỗi ra, tức thì yến sỉ nỏ xuất hiện trong lòng bàn tay, giơ tay chĩa vào tên chưởng quầy, lạnh lùng bóp cò, mũi nỏ tiễn xuyên qua cổ họng ông ta.
Chết không kịp kêu một tiếng.
Bắn xong kéo Úy Trì Chước Chước đi luôn, mười mấy tên hỏa kế đứng ngoài vẫn reo hò đánh bạc, không hay biết gì, nhưng chắc chắn chúng sẽ biết nhanh thôi.
Khách sạn ở gần đó, chẳng mấy chốc hai người đã về tới nơi.
“ Sao ngươi giết ông ta, chúng ta biết đi đâu mua vũ khí?” Úy Trì Chước Chước vùng khỏi tay Thiết Tâm Nguyên la hét:
Thiết Tâm Nguyên vào nhà ăn, thấy nơi này khôi phục sự sạch sẽ thường ngày, thi thể lẫn máu me đều không còn, y liền gọi một bầu rượu sữa ngựa ngồi uống.
Hứa Đông Thăng thấy Thiết Tâm Nguyên đặt yến sỉ nỏ lên bàn, hứng thú cầm lấy nghiên cứu:” Vừa giết ai thế?”
Thiết Tâm Nguyên không giấu:” Một tên chưởng quầy hiệu binh khi mà dám nói quân đội Tây Hạ không cho tự ý buôn bán vũ khí.”
“ Ngoài kia có một nửa muốn giết ta, một nửa còn lại có vẻ muốn giết ngươi, con bà nó chứ công bằng quá, ha ha ha ...” Hứa Đông Thăng vươn dài cổ nhìn ra cửa, ngoài một người Thổ Phồn ra giờ lại có thêm đám người Ba Tử nữa, tay lăm lăm đao, đứng trước cửa khách sạn quát tháo đòi người, nhưng dù khách sạn không có người canh gác thì bọn chúng cũng không dám tùy tiện xông vào.
“ May mà ngươi ra tay nhanh nếu không đã chẳng còn mạng rồi.”
Thiết Tâm Nguyên chỉ đám người Ba Tư vung vẩy đao bên ngoài:” Ông biết lai lịch đám người đó không?”
“ Không biết, nơi này tình thế thay đổi chóng mặt, một quốc gia còn có thể biến mất trong đêm thì nói gì tới mấy cái cửa hiệu, lão phu qua lại đây mấy chục năm cũng còn rất ít người quen, nhưng đám người này không rõ quân chế của Tây Hạ thì chắc là mới tới.”
Úy Trì Chước Chước nghe hai người nói chuyện mà chẳng hiểu:” Chẳng lẽ quân đội Tây Hạ cho buôn bán vũ khí à?”
Dù có thế vì sao lại giết người?
Thiết Tâm Nguyên tu ngụm rượu giải thích:” Lão già đó từ đầu đã bất thường, cửa hiệu lạnh như băng, bồn lửa để không, nhìn tro than thì biết nhiều ngày chưa đốt, mũi tên lão ta đưa tới lại còn âm ẩm mà không đóng băng, đuôi tên xòe ra, rõ ràng không phải tên mới, chỉ có thể là lấy từ bao tên của người khác, đuôi tên ướt là vì trước khi tác chiến chấm ít nước, đề phòng bị quăn.”
Hứa Đông Thăng gật gù tán thưởng, tiểu tử này lúc mới tới phía tây thì gần như mù tịt, vậy mà giờ đã như người có chục năm kinh nghiệm, tất nhiên do ông ta tận tình chỉ bảo, nhưng biến thành kinh nghiệm bản thân thì không đơn giản.
“ Thế sao lại giết ông ta?”
Thiết Tâm Nguyên thấy đầu óc nha đầu có vấn đề, chỉ nói:” Thực ra ta muốn giết lão ta từ lúc bán cây đao nát với giá ba đĩnh bạc rồi.”
Bên ngoài vẫn ồn ào không ngớt, trời thì đã có dấu hiệu tối đi, Hứa Đông Thăng cảm khái:” Cái uy của người Tây Hạ ở thật ghê gớm, đến đám vong mệnh ở sa mạc còn ngán ngại, nước Tống liên tục bại trận cũng phải.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, đám người này ngay cả khách sạn do người Tây Hạ ở mà cũng không dám xông vào thì nói gì tới chuyện khác:” Mấy ngày qua thấy ông cũng mua thêm rất nhiều hàng hóa, chúng ta sắp đi rồi hả?”
“ Á.” Úy Trì Chước Chước đứng lên, vừa thương tâm vừa đau lòng, hai mắt chưa gì đã đỏ hoe, mấy ngày qua kỳ thực nàng đã tin Thiết Tâm Nguyên do Đại Tống phái tới giúp đỡ nước Vu Điền, giờ y muốn đi, cảm giác như bị phản bội:
“ Các ngươi không tin ta, ta không cẩn ở lại đây thêm để bị coi thường, ta biết các ngươi thất vọng với ta, hoặc cả Đại Tống. Nhưng chẳng liên quan gì tới ta, ta còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, Đại Tống rất rộng lớn các ngươi chẳng mấy quan trọng ...” Thiết Tâm Nguyên bất lực giải thích:
Úy Trì Chước Chước rời bàn, nhìn y chằm chằm:” Bọn ta xưa nay đều đơn độc tác chiến, trước kia là thế, bây giờ cũng thế, tương lai ...”
Thiết Tâm Nguyên lấy trong lòng ra một cái túi đưa tiểu nha đầu đang phát biểu tuyên ngôn:” Đổi hạt châu trong này ra tiền, đủ các ngươi mua lương thực vượt qua mùa đông, ta chỉ là một nam tước nhỏ, chẳng phải là quan lớn gì, đây là sự giúp đỡ duy nhất ta có thể. Sau này có lẽ tốt hơn ...”
Úy Trì Chước Chước rất muốn ném cái túi vào mặt Thiết Tâm Nguyên, nhưng nghĩ tới những đứa bé suốt ngày khóc lóc vì đói, người già gầy trơ xương cùng chiến sĩ bụng lép kẹp, nàng vẫn nắm chặt lấy cái túi, cảm giác vô cùng khuất nhục, cắn chảy máu môi mà không biết.
“ Vào phòng ta ngủ, đợi đám người phiền phức kia bị quân Tây Hạ giết hết rồi hãy đi tìm đồng bạn của mình.” Thiết Tâm Nguyên gọi hỏa kế tới lấy thêm rượu sữa ngựa uống cùng Hứa Đông Thăng:
Úy Trì Chước Chước quay ngoắt người bỏ đi trước.
“ Sao ngươi không nói hoàn cảnh hiện tại của mình?” Hứa Đông Thăng tò mò:
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Ta là hi vọng cuối cùng của họ rồi, nếu nói ra chỉ khiến họ thêm tuyệt vọng, mà họ đã chẳng còn mấy dũng khí mà tiêu hao nữa.”
Hứa Đông Thăng gật đầu, hỏi hỏa kế mang rượu tới:” Các ngươi không định đuổi đám ồn ào kia đi à?”
Hỏa kế cười khì khì:” Chúng không đi vào viện tử, không tính là quấy nhiễu các vị, nếu chúng bỏ tiền vào ăn uống thì là khách giống các vị, mà khách đánh nhau thì hiệu không quản ...”
Đây là phong cách tây bắc, thân ai người nấy lo, không liên quan tới mình thì không can thiệp, chính vì thế khách sạn vẫn bị bao vây, Úy Trì Chước Chước không đi được, phải ở lại trong phòng Thiết Tâm Nguyên, Hứa Đông Thăng ném cho y một bầu rượu mập mờ nói nó có công dụng tuyệt vời.