Thiết Tâm Nguyên đứng lên nhìn theo hướng Hứa Đông Thăng chỉ, ở chân trời có hai bóng đen lẽo đeo theo sau bọn họ:” Sao không giết chúng đi?”
Hứa Đông Thăng lắc đầu:” Không cần, giết con này sẽ có con khác, huống hồ bọn chúng thích phục kích, nếu phái ít người đi, rất có thể rơi vào bẫy của chúng.”
Thiết Tâm Nguyên chưa bao giờ thấy sói hoang ở Đại Tống, còn đời sau sói thấy người là chạy làm gì dám lẽo đẽo theo sau thế này.
“ Lát nữa nghỉ tối ngươi kiếm bộ khải giáp mà mặc vào, với vóc người của ngươi, chúng cắn một cái là đến xương.”
Thiết Tâm Nguyên rất chịu khó nghe lời khuyên của người khác:” Chỗ ông có thuẫn bài không cho ta sáu cái, thủ hạ của ta sáu thương binh cần bảo hộ.”
“ Không có, hôm trước xin lão tử ba thanh đao, giờ ta thành quỷ nghèo rồi.” Hứa Đông Thăng nghiến răng quay đi, trên sa mạc có thêm một thứ vũ khí phòng thân quan trọng ra sao, ông ta hiểu rõ hơn ai, tên tiểu tử này luôn được đằng chân lân đằng đầu, trước kia vay tiền chưa trả thì chớ giờ còn mặt mũi vòi hết thứ này thứ kia.
Ài, không biết khoản đầu tư này khi nào mới hồi vốn.
Mặt trời chiếu lên người mà không cảm thấy có chút ấm áp nào, hai con sói mon men tới gần, đoán chừng kiếm cơ hội tập kích người tụt lại sau đội ngũ, Mục Tân sai người giết, chúng rất nhạy bén, thoắt cái đã chạy xa tít tận chân trời, song không bỏ đeo bám.
Sói càng lúc tới càng đông, nối nhau chạy dọc ngọn đồi thấp, trên trời còn có từng đàn kền kền bay loanh quanh, có con đậu trên những cái cây dương khô mắt nhìn chằm chằm đoàn lạc đà, người vùng này gọi chúng là tọa sơn điểu.
Bề ngoài của chúng không khen nổi, cái đầu nhỏ trọc lóc, một chúm lông vũ đỏ sậm, cái cổ dài trụi lủi, da màu lam quái dị, so với thân thể to lớn thành tỉ lệ nực cười.
Cái mỏ cong như bị đục hai cái lỗ tròn, đối mắt hung dữ không biết mệt mỏi trừng lên nhìn Thiết Tâm Nguyên nằm trong giỏ như xác chết.
Thiết Tâm Nguyên vì chứng minh mình không phải là tử thi liền đứng dậy, khiến đám tọa sơn điêu vô cùng bất mãn, vỗ đôi cánh rộng kêu ầm ĩ.
Chúng là động vật ăn xác thối, nếu tập kết qua mô lớn thế này chứng tỏ là có rất nhiều xác chết gần đây, Hứa Đông Thăng hếch mũi lên hít hít như chó, nhanh chóng xé một mảnh vải buộc lấy mũi, thừa biết sắp phải chứng kiến cảnh tượng gì.
Thiết Tâm Nguyên học theo ngay.
Chẳng mấy chốc hậu quả Mục Tân chọc giận người Tây Hạ hiện ra trước mắt.
Một cái xác treo lủng lẳng trên cây có lẽ ít nhiều còn chút hài hước trên đó, nhưng khi mười cỗ thi thể treo cùng nhau thì kẻ vô tâm nhất cũng không cười nổi.
Còn nếu có hàng ngàn cỗ thi lễ rách nát treo khắp rừng, thì nơi đó là địa ngục.
Mục Tân đứng trên lưng lạc đà, giang rộng hai tay như muốn ôm số thi thể đó vào lòng, bi thương tụng kinh, giọng kéo dài như mãi mãi không nghe thấy kết thúc.
Thiết Tâm Nguyên hiểu ra, đám tọa sơn điêu đậu trên cây kia không phải là lười biếng, mà là ăn no rồi tới đó nghỉ.
Đàn sói lẩn quẩn dưới gốc cây, kiên nhẫn chảy nước dãi đợi sợi dây thừng treo người mục đứt, hoặc là đợi thịt người thối rửa, kết quả giống nhau, sẽ có thịt rơi xuống cho chúng.
Mùi hôi thối kinh tởm đến mức Thiết Tâm Nguyên dùng cả hai tay bịt mũi vẫn ngửi thấy cái mùi khiến dạ dày y không ngừng quay cuồng.
Mục Tân rời lạc đà, nhảy xuống bãi cát khóc như một đứa trẻ, huynh đệ Tái Nghĩa Đức vội kéo ông ta về, đám sói hoang ăn thịt người tới hai mắt đỏ ngầu đã dợm bước hướng tới thứ thịt tươi ngon này rồi.
Đàn sói quá đông, Thiết Tâm Nguyên toàn thân run rẩy, nếu bọn chúng bỏ thi thể đi, y không chắc đội ngũ hơn ba trăm người của bọn họ có thể cầm cự bao lâu.
Mạnh Nguyên Trực cưỡi ngựa đứng ở chỗ thuận gió, cung kéo căng, vèo một cái bắn hỏa tiễn đi, vài người Ba Tư khác cũng đồng loạt giương cung, bắn hỏa tiễn vào rừng dương.
“ Thiết Nhất, mang ngựa cho ta ...” Ba hồn bảy vía bay mất quá nửa, Thiết Tâm Nguyên thất kinh hét lên nhảy khỏi giỏ, một khi rừng dương bốc cháy, người Tây Hạ sẽ tới ngay:
Mục Tân đã chạy rồi.
Bất kể ai còn có chút đầu óc cũng nhận ra hậu quả của việc làm cực kỳ ngu xuẩn kia, cưỡi đủ các loại tọa kỵ bám theo Mục Tân chạy bán sống bán chết.
Rừng dương khô hanh vào mùa đông gặp một đốm lửa nhỏ thôi cũng nhanh chóng bốc cháy, sau đó gió bắc sẽ hoàn thành nốt việc còn lại, những thi thể bị gió thổi khô quắt bốc cháy rừng rực như ngọn nến.
Đám tỏa sơn điểu, quả kêu quang quác bay lên không, che kín trời đất.
Đàn sói thấy thức ăn bị thiêu hủy, đồng lát phát ra tiếng hú dài, còn khói đen như cây cột lớn đâm thẳng lên trời cao, cực kỳ bắt mắt.
Mạnh Nguyên Trực kỵ thuật cực cao, chẳng mấy chốc theo kịp Thiết Tâm Nguyên, cảm khái:” Nhập thổ vi an, bọn họ không nên chịu sự hành hạ đó.”
Thiết Tâm Nguyên không có tâm tình đi chửi cái thứ ngu xuẩn này, hạ người thật thấp ôm chặt cổ ngựa chạy hết tốc lực. Hứa Đông Thăng cũng quất mạnh vào mông ngựa, tránh khỏi Mạnh Nguyên Trực.
Đội lạc đà đằng sau bị bỏ lại rất xa, Mục Tân đã lên một ngọn đồi cao bắc tay lên mắt quan sát.
Rừng dương cháy tưng bừng, khói đen bao phủ cả một vùng trời, đàn chim đã bay sạch, xa xa một đội kỵ binh nhanh chóng áp sát rừng dương.
Thiết Tâm Nguyên thất vọng cùng cực với Mạnh Nguyên Trực, quay đầu nhìn đội lạc đà mà Mục Tân vừa mới thu gom lại được không người chỉ huy tỏ ra cực kỳ hoảng loạn, nghiến răng ken két, lần này e phải vứt bỏ toàn bộ lạc đà mới thoát được khỏi người Tây Hạ.
Sắc mặt Mục Tân khó coi vô cùng, ông ta tới rừng dương chỉ muốn tụng kinh siêu độ cho đồng bạn tới thiên quốc mà thôi, tên Mạnh Nguyên Trực ấy lại tự cho mình là thông minh, nhân nghĩa, dồn mọi người vào chỗ nguy hiểm.
Không một người có chút đầu óc nào lại làm thế, vậy mà còn vô số thuộc hạ ngu xuẩn của mình làm theo.
Mục Tân cảm giác mình sống chung với một đàn lợn ngu xuẩn, chỉ có Thiết Tâm Nguyên là cho ông ta một chút an ủi.
Thiết Tâm Nguyên nhảy xuống chiến mã, nói nhanh:” Lão sư, chúng ta không thể ở lại nơi này lâu, phải nhanh chóng tới Y Ngô Châu thôi.”
Mục Tân gật đầu, ông ta không trách mắng ai mà lớn tiếng nói với đám bộ hạ dần quy tụ xung quanh:” Mang theo linh hồn của họ, chúng ta về nhà, khi chà là kết trái quả lớn, trong quả trà là ngọt hơn mật đó, thế nào cũng nếm được sự tồn tại của họ trong đó, vì đây là sự an bài của thần.”
(*) Ở nhà có Xảo Nhi, ở đây có Mạnh Nguyên Trực, cùng heo như nhau bảo sao bị Trác Mã lừa.