Thiết Tâm Nguyên từ ruộng lúa mạch cao nửa thước đứng dậy, đặt cuốc xuống, Cạc Cạc vội chạy tới giúp y đấm lưng, dùng cuốc là công việc cực kỳ khảo nghiệm eo lưng một người, Thiết Tâm Nguyên vì dạy đám người gần như mù tịt nông vụ này cách dùng cuốc nên phải tự mình xuống ruộng.
Khi Thiết Tâm Nguyên nghỉ ngơi, đám nô lệ mới thở phào, để chủ nhân cực nhọc là tội lỗi.
Cạc Cạc nói, ai dám cuốc hỏng một cây mạ, nó dùng cuốc đánh gãy chân, nó không hề đùa, mặc dù nó là đứa bé, nhưng nói là làm, nó là sự tồn tại rất quyền lực trong sơn cốc.
Trước kia chính là nó treo cổ nhi tử lão tộc trưởng tới chết, tên đó toàn thân còn chi chít vết thương như vảy cá.
Trong sơn cốc này tộc trưởng đối xử với ai cũng hòa nhã, dù phạm lỗi cũng quất một roi là cùng, chẳng thấy đau, nô lệ gặp chuyện cầu xin tộc trưởng, luôn được giúp đỡ.
Thiết Nhất thì quy củ khắt khe, Thiết Nhị thích so đo, đám Thiết Tam tới Thiết Lục đều tàn khóc dữ dội.
Về phần Thiết Cạc Cạc, nó căn bản là con tiểu ác ma, đều mọc sừng linh dương, mông có đuôi tam giác, miệng phun ra toàn chất độc.
Vậy nên chẳng ai thích Cạc Cạc, mọi người chỉ thích ở bên cạnh tộc trưởng, bất kể phụ nữ trẻ nhỏ hay nô lệ đều thích, thích cùng tộc trưởng ăn cơm dưới gốc cây lớn, thích nhìn tộc trưởng gắp thịt vào bát đứa bé tham ăn.
Thích nghe tộc trưởng dạy trẻ nhỏ tiếng Hán, càng thích nghe tộc trưởng dùng thổ ngữ ngọng ngịu kể những câu chuyện bọn họ chưa từng nghe.
Còn về phần tiểu lão bà trẻ trung, đầy đặn, xinh đẹp của lão tộc trưởng luôn thích chui vào phòng tộc trưởng, sau đó bị tộc trưởng đuổi ra ngoài thành trò cười cho toàn sơn cốc.
Tộc trưởng chỉ không biết chiến đấu, nhưng không sao, trong mắt nô lệ, tộc trưởng không cần chiến đấu.
Đó là chuyện của bọn họ, tộc trưởng có đủ việc để làm rồi.
Tộc trưởng còn bận bắt nô lệ ăn hết thịt linh dương không thể xử lý, dẫn mọi người ra đồng trồng lương thực khai khẩn đất đai, chỉ huy muội người khoét những cây gỗ lớn thành máng nước, sau đó dẫn nước từ thác tới tưới cho đồng ruộng, lại còn dạy trẻ nhỏ học tập, quan trong nhất là đổi những thứ chiến sĩ mang về thàn công lao, sau đó chia cho mọi người.
Đối với những người trải qua nhiều tai nạn mà nói, mỗi việc tộc trưởng làm đều quan trọng hơn chiến đấu nhiều.
Tộc trưởng không chỉ một lần nói với tất cả mọi người, người phụ trách nuôi mọi người, còn chuyện bảo vệ mọi người thì tất cả cùng nỗ lực.
Tộc trưởng mong trong tương lai không xa, mỗi người đều có một lão bà, một căn nhà ấm áp và lương thực dư thừa cất trong nhà, có đất đai trù phú và cừu trâu thuộc về mình.
Đó là điều chỉ thiên thần mới hoàn thành nổi.
Thế nhưng mọi người không biết Thiết Tâm Nguyên không lúc nào thôi nghiên cứu trừ bỏ dấu vết của thiên thần trên người mình.
Đám người Ba Tư kia coi sợi dây xích là vinh diệu của thần, với Thiết Tâm Nguyên mà nói, đó là đại sỉ nhục.
Chỉ có chó mới đeo xích trên cổ.
Y chưa từng để lộ sợi dây xích này trước mặt người khác, trừ Hứa Đông Thăng nhiều lần nhân lúc tắm rửa kiểm tra sợi dây xích này có còn hay không, dù đám Thiết Nhất gần như cả ngày theo bên cạnh y cũng không thấy, Cạc Cạc lại càng không biết gì.
Nếu như nhờ đám Thiết Nhất giúp, cái xích này có lẽ bị trừ bỏ trong thời gian rất ngắn, nhưng Thiết Tâm Nguyên có kiêu ngạo của mình, y không nhờ người khác giải thoát bản thân, xỉ nhục của bản thân do chính bản thân cởi bỏ.
Y nguyện dùng cách đau đớn nhất, nguyên thủy nhất để giải phóng bản thân.
Đêm nay sợi dây xích vàng chỉ còn mắt xích cuối cùng nối cùng với nhau.
Thứ dùng để giúp y thoát thân lại chính là thứ từng có lần trói y, đó là sợi dây thừng cực dai của Đằng Nguyên Nhất Vị Hương, đem xuyên qua vòng vàng móc vào cổ y, y kéo hai đầu dùng tốc độ cực chậm cưa cái vòng.
Chuyện này Thiết Tâm Nguyên làm rất lâu rồi, mỗi lần tốn canh giờ, đều khiến y đau đớn khôn tả. Những cơn đau đó nhắc nhở y những sai lầm, ngu ngốc mình phạm phải, cơn đau thấu tim đó tôi rèn ý chí của y, để y không bao giờ phạm sai lầm như thế nữa, cơn đau nhắc nhở y xỉ nhục y không bao giờ quên.
Hôm nay nó sẽ kết thúc, bỏ sợ dây thừng xuống, lấy chủy thủ sắc bén Xảo Nhi dùng cho mình lách vào chỗ đứt trên vòng vàng nạy mạnh.
Một tiếng kêu đau đớn phát ra từ mũi Thiết Tâm Nguyên, vết thương đã lành ở xương quai xanh lần nữa bị xé toạc, máu như con rắn nhỏ chảy xuống, cảm thấy thành công đã ở trước mắt, khuôn mặt vặn vẹo của y nở nụ cười ghê rợn, lần nữa cắn răng cho mũi dao vào khe nứt.
"Cạch!" Lần này còn đau đớn hơn gấp bội, cái dây xích xỉ nhục cuối cùng đã đứt, Thiết Tâm Nguyên buông thõng hai tay, ngửa cổ ra phía sau tận hưởng cơn đau dữ dội, y muốn ghi nhớ thật kỹ cơn đau này ....
Sáng hôm sau Cạc Cạc dậy từ rất sớm, Thiết Tam khi trở về mang cho nó một con ngựa non, con ngựa đó màu đỏ rực, nghe Thiết Tam "nói", con ngựa đầu nhỏ cổ dài này rất có khả năng tới từ Đại Uyển.
Không biết vì sao Cạc Cạc nhìn con ngựa này một cái là mê ngay, thế là nó giở đủ mọi trò, nào là cầu xin, nào là giả vờ tội nghiệp, thậm chí lăn lộn ăn vạ, Thiết Tâm Nguyên không chịu nổi phải đồng ý cho nó.
Con ngựa mới nửa năm tuổi, giờ chưa thể cưỡi, muốn lắp yên lên nó phải đợi hai năm, nhưng dạy dỗ từ bây giờ thì vẫn có thể.
Nếu như không phải con ngựa phải theo đàn học cách sống quần cư của ngựa thì Cạc Cạc hận không thể ở cùng nó trong phòng.
Trời vừa mới sáng, mặt trời còn chưa rời núi, sương sớm còn chưa tan, sơn cốc vắng tanh vắng ngắt, trừ trên tường trại có lác đá bóng người đứng bên cạnh ngọn đuốc bập bùng ra thì chẳng có ai hết. Cạc Cạc dậy sớm chạy ra ngay chuồng ngựa, nhưng giờ chưa phải lúc cho ngựa ăn cỏ, vì cỏ xanh có sương sẽ bị đau bụng.
Trải qua nửa tháng tâm giao, ngựa con đã rất thân với Cạc Cạc, thấy nó chạy tới liền thò đầu ra khỏi lan can, đợi Cạc Cạc chải lông cho mình.
Các Cạc lấy từ trong túi ra một nắm đậu để ở lòng bàn tay, ngựa con ăn ngay, cái đầu nhỏ ướt ướt của nó cứ dúi vào lòng bàn tay, ngứa không chịu nổi.
“ Cạc cạc cạc cạc!”
Bỗng nhiên ở đâu vang lên tiếng cười cực kỳ quỷ dị phá vớ sự yên tĩnh buổi sáng, Cạc Cạc ngớ ra, không phải tiếng cười của mình.
“ Cạc cạc cạc cạc!”
Tiếng cười làm người ta sởn hết gai ốc lần nữa truyền tới, Cạc Cạc chắc chắn mình không nghe lầm, nó cũng là đứa táo gan không biết sợ, rời chuồng ngựa nhặt hai cục đá lăm lăm hai tay, men theo nơi phát ra âm thanh kinh dị đó.
Thiết Tâm Nguyên ở dưới thác nước, đang dùng cái que chấm muối đánh răng, chẳng hiểu sao lại cười lớn:” Cạc cạc cạc cạc.”
“ Chủ nhân, người làm sao thế?” Cạc Cạc ở phía sau rụt rè thò đầu từ sau một tảng đá lớn đi hỏi:
Thiết Tâm Nguyên nhổ nước muối đi, quay đầu cười hiền hòa: “ Không có gì, nghĩ tới một câu chuyện buồn cười thôi, ngươi kệ ta, đi chải lông cho ngựa con đi. Nhớ chải lông cho cả chiến mã của ta nữa, hôm nay ta muốn lên cưỡi nó lên sa mạc.”
“ Mạnh tiên sinh về rồi sao? Liệu có mang theo trẻ con không, chủ nhân nói những người đó trông giống mình, đúng không?”
Thiết Tâm Nguyên không muốn trả lời, hôm nay tâm tình của y rất tốt, muốn hưởng thụ một thời gian, không rảnh đi trả lời vấn đề của một thằng nhãi.
“ Cút xéo, đi làm việc của ngươi đi, đợi lát nữa mà ta phát hiện ngươi chưa chải sạch lông cho ngựa, xem ta xử lý ngươi ra sao.”
Cạc Cạc thấy Thiết Tâm Nguyên trở mặt, làu bàu một câu thổ ngữ, trở về chuồng ngựa.
Thiết Tâm Nguyên đau đớn cực kỳ, nhưng đó chỉ là nỗi đau về thể xác, còn tinh thần không thể tốt hơn được, hôm qua y dùng con dao nhỏ cho vào cái lỗ đã lành ở vai cắt toang máu, như thế thì sau này da thịt lành lại mới không có cái lỗ đen, tuy để lại vết xẹo lớn còn hơn là cái lỗ.
Rất rất lâu trước kia có một lão nhân trí tuệ nói với y, Cáp Mật không phải chỉ có dưa Cáp Mật, khi đó ông ta ngồi trên ghế mây, mặc trường bào trắng nhưng ngậm một cái xì gà rõ ràng là trái giáo nghĩa.
Vì câu nói đó Thiết Tâm Nguyên từng lật tung cả Cáp Mật, cuối cùng vì thế mà y mơ mơ hồ hồ tới Đại Tống.
Một nghìn năm, tuy chẳng thể nói thương hải tang điền, nhưng cũng là cảnh còn người mất.
Mảnh đất này từng chôn vùi y, nay đưa y bắt đầu cuộc sống mới.
Làm sao không vui mừng cho được.
“ Cạc cạc cạc cạc.”