Sau khi tới hẻm núi đó, Thiết Tâm Nguyên lập tức thề tuyệt đối không bước vào bên trong, thà dùng xẻng đào một cái hang để ngủ chứ không nhận lời mời vào nhà có giường của Hứa Đông Thăng.
Thiết Tâm Nguyên không vào thì đám Thiết Nhất cũng không vào, vì thế ngọn đồi đất có thêm bốn cái hang ở chỗ khuất gió, thêm vào ít than đỏ, thế là có chỗ ở tạm ấm áp.
Vì khuất gió nên tuyết rơi rất dày, có nguồn nước hiếm có này, Thiết Tâm Nguyên đun thật nhiều nước nóng, tắm một cái thống khoái, sau đó chùm chăn lên người, đốt nến chuẩn bị viết thư cho mẹ.
Những lá thư như vậy Thiết Tâm Nguyên viết rất nhiều, không chỉ gửi cho mẹ, còn có Triệu Uyển, Thủy Nhi, Hỏa Nhi, đã được cả chồng dầy rồi, không biết bao giờ mới có thể gửi tới tay họ.
Ánh nến màu quất vàng xuyên qua rèm vài che cửa động, bóng Thiết Tâm Nguyên cũng thấp thoáng hiện lên, Thiết Ngũ gác đêm nhìn cảnh tượng đó rất lâu, nhớ tới lúc thiếu niên đó bị hai đứa bé tay không tấc sắt đuổi chạy vòng quanh, Thiết Ngũ há miệng cười không ra tiếng.
Khi hai đứa bé nhặt được bánh nướng mà y đánh rơi, vừa ăn vừa la hét diễu võ dương oai, nụ cười Thiết Tâm Nguyên lúc đó làm hắn không sao quên được, nụ cười ấy giống đống lửa trước mắt hắn, mang lại hơi ấm trong đêm lạnh tối tăm.
Đó là thiếu niên không ngại giết người, cũng rất không thích giết người, rất mâu thuẫn, nhưng làm người ta yên lòng.
Ánh nến cuối cùng cũng tắt, bốn bề chỉ có tiếng tuyết rơi lộp độp.
Nửa đêm, Thiết Tâm Nguyên đang ngủ ngon lành thì Thiết Ngũ bất ngờ xông vào lôi y ra khỏi túi ngủ, mò mẫm bóng tối mặc giáp cho y, Thiết Tâm Nguyên hai mắt còn díp lại chưa hiểu chuyện gì thì bị Thiết Ngũ đặt lên lưng ngựa.
Trong hẻm núi ánh lửa rực trời, tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng lửa lớn nuốt chửng phòng ngốc đều vô cùng rõ ràng.
Đám Hứa Đông Thăng bị tập kích rồi.
Còn có tiếng bước chân rầm rập từ trên sườn núi, nhân số rất đông, nương theo ánh lửa, nhìn thấy bọn họ cần toàn gậy gộc, mặc áo da thú, chẳng khác gì dã nhân.
Thiết Nhất và Thiết Nhị ở lại bảo vệ Thiết Tâm Nguyên, bốn người còn lại lên chiến mã, cầm trường thương hung dữ xông vào hẻm núi.
Có thêm bốn kỵ sĩ tinh nhuệ này, đừng nói đối phó với đám người cầm trong tay vũ khí thô sơ, ngay cả quân đội chính quy còn phải dè chừng, vì thế tiếng chém giết nhanh chóng lắng xuống, khi Thiết Tâm Nguyên tới gần hẻm núi chỉ nghe thấy tiếng chửi bới của Hứa Đông Thăng, xem ra đêm nay hắn ta tổn thất rất lớn.
Thiết Tâm Nguyên chợt nghe chiến mã hí lên, quay đầu nhìn thấy một đứa bé đen xì ngồi trên cổ nó, ra sức thúc ngựa chạy, chiến mã đứng đó trơ trơ.
Ngăn Thiết Nhất đang muốn phóng tiễn, Thiết Tâm Nguyên quay lại giữ dây cương quát:” Xuống ngay.”
Tiểu dã nhân thấy không có hi vọng trộm được ngựa nữa, như con khỉ đứng lên lưng ngựa nhảy xuống đào tẩu.
Trường cung của Thiết Nhất xoay ngang, tiểu dã nhân hét đau đớn, rơi xuống như chim gẫy cánh, tiểu dã nhân ngã xuống bên cạnh Thiết Nhị, chẳng suy nghĩ há miệng cắn luôn, tiếng răng cắn vào khải giáp làm Thiết Tâm Nguyên ê hết hàm.
Thiết Nhị lạnh lùng ấn đầu đứa bé xuống tuyết trói lại, nó không khóc mà gầm gừ như chó sói tru.
Hứa Đông Thăng hùng hổ đi tới, có lẽ vì nghênh chiến quá gấp, đến cả giày cũng không kịp đi, Thiết Nhất ra hiệu cho Thiết Nhị mang tiểu dã nhân vào phòng mình, tránh bị tên gian thương cho một chùy bẹp đầu.
“ Chết mất bảy người.” Hứa Đông Thăng gầm gừ:” &^%@, tên chó má nào trước đó giết người không giết cho hết, để lại chúng ta làm dê thế tội. Tức thật, mà ngươi có thấy chuyện này lạ không?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Người ta phục kích báo thù, có gì lạ đâu?”
“ Ngươi không hiểu rồi, người ở đây sống nay chết mai là chuyện bình thường, cướp bóc giết chóc như cơm bữa, nếu không có lợi ích lớn, tuyệt đối không có chuyện vô cớ đi báo thù.” Hứa Đông Thăng nhìn một gian nhà cỏ vẫn còn bốc cháy:” Hẻm núi này nhất định có điều cổ quái, đợi khi trời sáng chúng ta ở lại thêm một ngày, kiểm tra cho kỹ.”
Nếu Hứa Đông Thăng đã khẳng định như thế thì Thiết Tâm Nguyên không ý kiến nữa, đám người đánh lén còn nhiều kẻ chưa chết, tin rằng hắn sẽ hỏi ra được.
Trở về hang, Thiết Tâm Nguyên thấy tiểu dã nhân hết sức vô tư ngủ ngon lành, chắc là do ấm áp.
Nhìn chấy kết đàn kết đội bò lổn nhổn trên đầu tiểu dã nhân, Thiết Tâm Nguyên rùng mình, lấy túi ngủ của minh ra, rồi cắt dây trói cho nó, đặt hai cái bánh bên cạnh đó, hi vọng sau khi nó tỉnh lại ăn no rồi trốn đi.
Bốn phía là rặng núi đen xì xì, chỉ sơn cốc mới có lác đác ít cây cối, còn đa phần là những tảng đá với đủ hình thù quái dị.
Trong ánh lửa bập bùng, những tảng đá đó thi thoảng phát ra ánh sáng yếu ớt, lóe lên rồi tắt.
Thiết Tâm Nguyên mới đầu không để ý, nhưng dần dần phát hiện ra, ánh sáng đó theo ánh lửa chớp tắt không ngừng, liên tưởng tới lời Hứa Đông Thăng, quyết định cầm đoản kiếm nảy một cục đá xuống xem.
Thiết Nhất dựa theo lời Thiết Tâm Nguyên cẩn thận dùng chùy sắt đập nhỏ cục đá đó ra, tới khi thành bột vét hết vào bát gỗ, đổ ít nước ấm vào, lắc lắc một hồi đổ nước đen bên trên đi, phía dưới đáy cốc đọng lại lớp bùn vàng lấp lành phát sáng.
Đây là vàng tự nhiên.
Thiết Tâm Nguyên cầm mẩu vàng dẹt to bằng móng tay lên xem, cái này hẳn là bị Thiết Nhất dùng chùy đập dẹp rồi, tim đập với tần suất vô cùng đáng ngại, hai tay run run, cười mà bất giác hạ thấp giọng như sợ người ta phát hiện:” Điều cổ quái ở nơi này chắc chắn là nó rồi.”
Đám người Thiết Nhị cũng đổ tới truyền tay nhau mẩu vàng bé xíu, cho dù là người vốn chỉ biết giết người cũng không kìm lòng được trước thứ kim loại màu vàng này.
Thiết Tâm Nguyên nhảy ngay lên một tảng đá bị gió cát xói mòn, huơ huơ ngọn đuốc, quả nhiên thi thoảng có ánh sáng vàng lóe qua, rất nhỏ nếu không chủ đích tìm kiếm thì không thấy, giọng lạc cả đi:” Nơi này nhất định có một mỏ vàng, hàm lượng cực cao, ngay cả cục đá cũng có thể lấy ra vàng, chứng tỏ ở trông đất còn nhiều hơn nữa.”
Hàng trăm hàng ngàn năm qua, tuyết vũ phong sương làm vỡ núi đá, biến thành cát, gió thổi đi cát nhẹ, để lại vàng, có thể nói đây là ngọn núi vàng cũng được.
Đám Thiết Nhất tự lấy chùy sắt đập đá một hồi, mắt nhìn nhau như lóe sáng, rút loan đao chỉ vào hèm núi, vẻ mặt hung dữ.