Nằm trong thùng nước ấm áp , Thiết Tâm Nguyên vẫn còn thắc mắc:” Vì sao lại là ta?”
Hứa Đông Thăng đứng ngắm trăng bên cửa cảm khái:” Mục Tân trưởng lão nhìn trúng ngươi từ hai năm trước, người ở Đại Tống mười năm, nói rằng giao lưu học vấn không bằng dùng các loại ánh mắt khác nhau nhìn Đại Tống, muốn tìm ra viên trân châu đẹp nhất trong loài người.”
“ Có người tiến cử ngươi, chẳng biết là may mắn hay bất hạnh của ngươi, Mục Tân trưởng lão rất tin tưởng người đó, quan sát ngươi hai năm, cũng giúp ngươi vượt qua kiếp nạn, nếu không ngươi và đám thiếu niên ở trang tử nhỏ bé kia chết lâu rồi. Đại Đảo tới cửa hiệu nhà ngươi nhìn thấy Mục Tân trưởng lão đang ăn bánh canh ở đó nên mới phải ra về mà không dám ra tay đó.”
Thiết Tâm Nguyên bất giác nhớ tới lần mình thoát chết ở nhà tắm Thổ Nhĩ Kỳ:” Ai tiến cử ta?”
“ Đi hỏi Mục Tân trưởng lão đi, nếu người thấy ngươi cần biết thì sẽ trả lời.”
Thiết Tâm Nguyên trần truồng đứng dậy, hai thanh y nữ tỳ đi tới dùng khăn lông lớn quấn người y, cẩn thận giúp y lau sạch thân thể, cuối cùng mặc lên người bổ y sam sĩ tử rất bình thường.
Thiết Tâm Nguyên nhìn mình trong gương đồng:” Thằng vương bát đản tiến cử kia, đợi lão tử về sẽ tính sổ với ngươi!”
Hứa Đông Thăng do dự một lúc nói thêm:” Đừng nghĩ cách đào tẩu hay làm chuyện dại dột, nếu không người nhà ngươi gặp họa.”
Thiết Tâm Nguyên nhếch mép:” Chẳng lẽ hoàng đế cũng không bảo vệ được ta sao?”
Hứa Đông Thăng lắc đầu:” Người từ A Lạp Mỗ Đặc đi ra đã giết không dưới mười hoàng đế.”
“ Trò đùa …”
“ Ngươi không biết ai là lão nhân trong núi, nếu như ngươi biết, ngươi sẽ không nói thế.”
Thiết Tâm Nguyên nghi ngờ:” Vì sao ngươi nói nhiều với ta như thế, ta thấy có vài lời ngươi không nên nói mới đúng.”
Bên ngoài có xe ngựa đi thẳng tới sân, xa phu đứng bên chờ đợi.
Hứa Đông Thăng nhìn quanh, kéo áo lộ ra dấu ấn kỳ quái in rất sâu ở ngực:” Nô phó nhị đẳng, nếu thăng lên nhất đẳng sẽ có viền vàng, ta gửi gắm hi vọng vào ngươi, trở thành nô phó của ngươi có lẽ tốt hơn.”
Trước khi xe chuyển bánh, Thiết Tâm Nguyên chỉ móc vàng ở xương quai xanh:” Vậy đây là dấu hiệu của chủ nhân?”
Hứa Đông Thăng đính chính:” Là dấu hiệu của người có khả năng thành chủ nhân.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Nếu có một ngày như thế, ta sẽ chiêu lãm tên cẩu nô tài ngươi.”
Hứa Đông Thăng chắp tay thi lễ tiễn cỗ xe rời đi.
Xe ngựa đi trên đường phố Đông Kinh, nhìn từng đội quân binh qua lại tuần tra cùng nha dịch xông vào từng nhà tra xét, Thiết Tâm Nguyên hiểu vì sao Dịch Phổ Lạp Tân lại đưa mình về.
Trong thành đã thế này, ngoài thành càng là trọng điểm lùng sục của quan phủ.
Xa xa nhìn thấy mẹ đứng ở trước cửa nhà, không biết đã đứng bao lâu, có rất nhiều hàng xóm ở bên an ủi, cha con Đồng Bàn cũng không làm việc, ngồi ngây ra ở ngưỡng cửa.
Thiết Tâm Nguyên xuống xe, còn chưa kịp cảm tạ hàng xóm xung quanh thì bị mẹ lao vào, hai tay vung lên đánh tới tấp ...
Mẹ đánh rất đau, lòng Thiết Tâm Nguyên còn đau hơn, chẳng biết còn cơ hội được mẹ đánh nữa không, không né tránh, cứ đứng đó chịu đòn.
“ Sao không chạy?” Ánh mắt Vương Nhu Hoa đầy sự kinh hoàng, thoáng cái nước mắt lăn dài trên gò má, hét lên:” Con thực sự muốn đi theo dị nhân nào đó tới phương xa cầu học à?”
Thiết Tâm Nguyên quỳ xuống dưới chân mẹ không nói gì cả.
Vương Nhu Hoa lau nước mắt, cảm tạ hàng xóm rồi kéo nhi tử vào nhà, đóng chặt cửa lại.
Hồ ly chẳng biết gì chạy tới nhảy vào lòng Thiết Tâm Nguyên, làm y suýt ngã.
“ Rốt cuộc là sao?” Vương Nhu Hoa lấy bức thư kia ra:” Con viết thư cho mẹ chưa bao giờ dùng thứ văn vẻ thế này, mẹ nhìn là biết con bị người ta ép, rốt cuộc vì sao? “
Thiết Tâm Nguyên cúi đầu:” Nhi tử không đi một chuyến không được.”
Mặt Vương Nhu Hoa trắng bệch, môi run run:” Là kẻ nào? Mẹ liều với chúng.”
“ Con làm rồi, nhưng hai lần đều thất bại.”
“ Ngoại công con …”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Chỉ càng làm liên lụy tới nhiều người hơn.”
“ Còn hoàng ...”
“ Hoàng đế không phải vạn năng.”
“ Nhưng con đi rồi mẹ sống làm sao?” Vương Nhu Hoa ngồi bệt xuống đất ôm mặt khóc như trẻ con:
Thiết Tâm Nguyên ôm mẹ vào lòng, khe khẽ vô lưng mẹ, tiếng khóc của mẹ nhỏ đi, nhưng lại có tiếng khóc khác váng cả nhà, quay đầu sang mới thấy một cô bé bụ bẫm vừa tỉnh ngủ, dụi mắt khóc ầm ĩ.
Nhìn thấy đứa bé này, chỉ trong tích tắc Thiết Tâm Nguyên chợt hiểu ai tiến cử mình cho Mục Tân.
Vương Nhu Hoa nén khóc đi tới bế đứa bé vào lòng dỗ dành, Thiết Tâm Nguyên dứt khoát nói:” Mẹ, sau khi con đi rồi, mẹ hay rời Đông Kinh, nơi này đã không phải là chỗ an thân của chúng ta nữa, lát mẹ nhờ Đồng Tử tới Xảo Trang gọi đám Thủy Nhi tới đây cho con, con có điều muốn nói, trước khi trời sáng con phải đi rồi.”
Vương Nhu Hoa rất hiểu đây không phải là lúc tranh luận hay tra hỏi, nhi tử đã nói như thế thì chắc chắn không còn cách khác:” Được, con lớn rồi, chuyện trong nhà do con định đoạt.”
Thiết Tâm Nguyên về phòng lấy một tờ giấy:” Mai mẹ mang bản vẽ này tới tìm Chiết gia, nhờ họ đưa mẹ và toàn bộ người ở Xảo trang tớ Kim Thành, kiếm chỗ an thân. Sản nghiệp ở nhà mẹ giao lại cho Nhu Nhi, giúp muội ấy mà Hỏa Nhi thành thân rồi đi.”
“ Còn con?”
Thiết Tâm Nguyên nắm tay mẹ, nói chắc nịch:” Con sẽ trở về.”
Thế là Vương Nhu Hoa lại bật khóc, đứa bé cũng khóc theo.
Lòng Thiết Tâm Nguyên đau vô hạn, nhưng y không cho mình được khóc, không được mềm yếu, thời gian chẳng còn nhiều nữa, về phòng mài mực an bài công việc cho đám huynh đệ tỷ muội, đợi vài năm nữa mình về, hẳn họ làm được nhiều việc lắm rồi.
Có A Đại A Nhị hỗ trợ, có Chiết gia chiếu cố, dù Kim Thành huyện hoàn cảnh ác liệt, cũng vẫn tốt hơn ở nơi bất trắc này.
Vương Nhu Hoa bế đứa bé nhìn nhi tử, nước mắt nàng không sao ngừng được, nhìn nét mặt chuyên chú đó, tưởng chừng rất nhiều năm trước nhìn thấy trượng phu rèn sắt bên lò lửa cháy rừng rực.
Đều vững như núi Thái Sơn, đều làm người ta say mê.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.
Bắt đầu cốt truyện chính của Ngân Hồ rồi đó, phần trước chỉ là chuyến dạo chơi nhỏ.