Cũng dưới ánh trang sáng đó, Thiết Tâm Nguyên đang nhìn chằm chằm vế phía trước, y không nhớ tới Triệu Uyển, y chẳng nhớ tới ai cả, vì khi người ta đói, người ta chỉ nghĩ tới cái bụng.
May hôm nay là ngày trọng đại, tất cả mọi người trong sơn cốc đều xuất hiện, làm sơn cốc vốn vô cùng buồn tẻ vào ban đêm thêm vài phần sinh khí.
Ai nấy lăm lăm vũ khí trong tay, phần đông cầm thứ giống thong lọng buộc vào đầu cành cây dài, trong đầu họ cùng chung suy nghĩ với tộc trưởng, thức ăn mau tới đây.
Một bức tường cao ba trượng chắn cửa sau cốc, nơi đó ánh đuốc sáng rực, ngồi ở lưng chừng núi có thể nhìn thấy bóng báng Thiết Nhất qua lại tuần tra, cái tên cố chấp này bất kể lúc nào cũng không thả lỏng.
Cạc Cạc ngáp sái quai hàm, nó cứ ăn xong là ngủ, không thức khuya thế này nên mệt lắm rồi, đàn linh dương mãi không tới làm nó mất tinh thần.
Hôm qua có thợ săn về báo có lượng lớn linh dương tới chân Thiên Sơn, vài ngày nữa thế nào cũng đi qua Thanh Hương cốc, vì thế mới có cảnh toàn thể sơn cốc thức đêm như chuẩn bị đón địch thế này.
Thiết Tứ dẫn những chiến sĩ tinh nhuệ nhất trong cốc đi thăm dò, tốn rất nhiều công sức mới có thể bắt được mười mấy con về.
Thứ này tốc độ kinh người, chiến mã cũng không đuổi kịp mà dù đuổi kịp, dù đuổi kịp bọn chúng vọt một cái là nhảy qua đầu chạy mất, chúng căn bản không sợ thợ săn cưỡi ngựa.
Chết người nhất là số lượng của bọn chúng quá mức nhiều, một khí có con bị trúng tên là cả đàn linh dương kinh hãi chạy tứ tán, hơn mười vạn con linh dương nhảy qua người ngươi thì thử hòi còn tìm được bộ phận nào hữu dụng không?
Nhưng đó là ban ngày, còn vào ban đêm chúng sẽ trở nên rất ngốc, Thiết Tâm Nguyên từng tham gia đi săn thứ này rồi, chỉ cần bật đèn ô tô lên, cái đám súc sinh ban ngày cực kỳ tinh khôn này sẽ chạy tới, dù không ngừng rút súng bắn giết, chúng vẫn kinh hoàng ở lại nơi có ánh đèn không đi.
Thanh Hương cốc trước kia rất ít ruộng cũng một phần là vì thứ linh dương chết tiệt này, mỗi mùa xuân chúng từ sâu trong Thiên Sơn chạy ra, tới những bãi có tươi tốt bên ngoài kiếm ăn, giao phối, sau đó trước khi đợt tuyết đầu tiên đổ xuống, chúng quay về Thiên Sơn ăn rêu sống qua mùa đông.
Nay lúa mạch non trong Thanh Hương cốc vừa mới nhú, nếu như bị mười vạn con linh dương dẫm đạp qua thì còn thu hoạch gì nữa, vì thế nói toàn sơn cốc tham gia chiến đấu cũng không quá lời.
Bất kể thế nào cũng phải ngăn cản đàn linh dương di cư này ở ngoài trại.
Thiết Nhất cho rằng đàn linh dương thấy tường cao sẽ dừng bước, sau đó đi vòng qua nơi khác, nhưng Thiết Tâm Nguyên biết động vật luôn tuân theo tuyến đường di cư cố định. Bất kể bao nhiêu gian nan cũng không ngăn cản được bọn chúng, dù là còn một con, nó cũng sẽ đi qua Thanh Hương cốc tới nơi dự định.
Trâu rừng Châu Phi di cư chính là như thế, vô cùng tráng liệt, dù trên đường gặp bao nhiêu sư tử, bao nhiêu linh cẩu, bao nhiêu cá sấu cũng không thay đổi được phương hướng của chúng.
Linh dương di cư hẳn cũng thế.
Cạc Cạc đột nhiên nhảy dựng lên la hét, Thiết Tâm Nguyên quay đầu nhìn, phát hiện lưng chừng núi không biết từ khi nào xuất hiện vô số con mắt xanh lè.
Thiết Nhị đứng dậy, ném một ngọn đuốc xuống lưng núi, ánh lửa lay động, Thiết Tâm Nguyên rùng mình, bất kỳ chỗ nào tầm mắt nhìn thấy cũng chỉ toàn là linh dương, chật kín.
Bảy tám mũi hỏa tiễn bắn lên không trung, ánh lửa soi không hết được đàn linh dương khổng lồ.
Hiển nhiên sơn cốc bỗng nhiên có một bức tường cao làm chúng rối trí.
Thiết Nhất đứng trên tường, đối diện đàn linh dương lớn như vậy, dù trái tim như sắt cũng phải run lên.
Sâu bên trong Thiên Sơn, tiếng chó sói tru mơ hồ truyền tới, khiến đàn linh dương càng thêm bất an, những con phía sau đã đẩy con phía trước tới gần bức tường rồi.
Theo sau linh dương tất nhiên sẽ có đàn sói lớn, đây là quy luật của tự nhiên.
Đúng như Thiết Tâm Nguyên lo lắng, mấy chục con linh dương không kiên nhẫn được dẫm lên lưng con phía trước lao lên, tuy dẫm lên lưng đồng bọn nhưng tốc độ bọn chúng càng lúc càng nhanh. Khi sắp chạm vào bức tường không ngờ chúng đạp vào vách núi gần như dựng đứng mượn lực, dễ dàng lao qua bức tường.
Thiết Nhất hét to, vung gậy quất vào lưng một con linh dương, phát ra tiếng động như tiếng trống, con linh dương bay vèo đi, rơi bịch xuống đất.
Một con linh dương khác khóe mắt có đốm đen đạp vó lên lưng Thiết Nhất, may hắn kịp xoay gậy chống đỡ, linh dương xoay tròn trên không trung, lao khỏi bức tường cao hai trượng, không quay đầu lại, chạy ngoài sơn cốc, còn phát ra tiếng kêu vang vọng trời đêm.
Tiếng kêu đó không khác gì hiệu lệnh tiến công, đàn linh dương ùn ùn kéo tới như đợt thủy triều vàng cuồn về phía tường cao.
Thiết Nhất vung vẩy ngọn đuốc báo hiệu mọi người sẵn sàng.
Còn Thiết Tâm Nguyên muốn chạy, tiếng móng linh dương nên xuống đất làm tim y muốn nhảy khỏi lồng ngực ...
Cạc Cạc bị một con linh dương to chẳng khác nào con nghé xô ngã, cái đầu đội mũ trụ của nó cũng bị một con linh dương mượn làm cọc gỗ, dẫm lên lao đi, đầu nó ù ù không nghe thấy gì.
Mấy trăm người trong sơn cốc chẳng mấy chốc bị đàn linh dương nhấn chìm, đám phụ nữ trẻ nhỏ phát ra tiếng kêu như quỷ khóc, song dù lớn hay nhỏ đều cầm gậy đánh đuổi đàn linh dương đang tìm lối thoát, xua đuổi không cho bọn chúng chạy về phía ruộng lúa ...
Thiết Nhất đá bay một con linh dương, kéo Thiết Tâm Nguyên toàn thân đầy vết chân lên, nếu y không mặc tới hai lớp giáp thì bỏ mạng thì cái chắc rồi.
Thiết Tâm Nguyên chưa kịp thở đều đã lệnh:” Đốt lửa, đốt lửa trước cổng chính, sau đó mở cửa ra, nếu không hoa màu của chúng ta hỏng mất .... Nhanh!”
Thiết Nhất đẩy Thiết Tâm Nguyên ra sau một cái giá gỗ che kín, sau đó vội vàng nhảy xuống tường cao ....
Từ khi đi theo Thiết Tâm Nguyên hắn đã bắt đầu quan tâm tới những thứ ngoài chiến tranh rồi, ruộng ở trong trại là do hắn một mình khai khẩn từng chút từng chút một, trại cũng là do hắn và huynh đệ dẫn người dựng lên từng chút một.
Nay nhìn thấy trại bị vô số linh dương tàn phá, lòng hắn đau như dao cắt, hắn vẫn còn nhớ lúc mạ non phá đất chui ra mình đã vui sướng ra sao.
Những cây mạ đó không mọc trong đất mà là mọc ở trong lòng hắn, vì thế lửa giận ngùn ngụt cháy trong lòng, trường thương trong tay múa lên như giao long ra biển, bất kỳ con linh dương nào trong tầm sát thương đều không toàn thây.