Nhìn Thiết Nhất cưỡi chiến mã chạy tới tiền môn, Thiết Tâm Nguyên thở phào, rúc vào góc tường, nhìn trại nháo nhào, lòng không biết phải nói gì.
Trải qua hỗn loạn ban đầu mọi người dần trấn tĩnh lại, theo kế hoạch định sẵn, những cây đuốc bố trí hai bên đường được người trong trại lần lượt đốt lên, thành con đường rộng rãi sáng trưng, đám linh dương đang chạy như rắn mất đầu tụ tập lại, men theo đường đó mà đi.
Đống lửa lớn ở tiền môn đốt lên, Thiết Nhất cực kỳ kịp thời thổi tù và.
Thiết Tam hét lớn một mình mở hậu môn, sau đó lăn người sang bên, tức thì đàn linh dương như thủy triều chạy qua, sau đó không ngừng lấy một khoảnh khắc men theo con đường lớn mà đi, bụi đất do chúng gây ra trên đường bay cao tới bảy tám trượng.
Mọi người đứng hai bên đường mà run sợ, không ai dám dùng gậy đánh nữa, cái thứ động vật thường ngày chỉ có thể thành món ăn ngon lành, giờ dũng mãnh không gì địch nổi.
Keng! Keng! Keng!
Một hồi kẻng dài truyền ra, đám đông như sực tỉnh, hớn hở đi kéo bẫy, tức thì từng con linh dương bị người trong trại kéo lên khỏi đàn như câu cá, một con, hai con rồi ba con ... mọi người càng bắt càng thuần thục, càng hăng hái.
Đàn linh dương chạy cũng mỗi lúc một trật tự hơn, không còn nào chạy lạc, cũng không con nào để ý đến đồng bạn thi thoảng lại bay lên trời la hét ầm ĩ, mỗi một chỗ trống lấp lại rất nhanh.
Đến khi con linh dương cuối cùng chạy khỏi trại, bốn bề im ắng một lúc rồi bùng lên tiếng hò reo vang trời, mọi người suốt đêm không ngủ mà chẳng ai tỏ ra mệt mỏi, ôm nhau nhảy múa.
Thiết Nhị chạy tới báo với Thiết Tâm Nguyên chiến quả của mình, hai tay phấn khích mà múa liên hồi, làm y mãi mới hiểu được, mọi người bắt được một nghìn con linh dương.
Thực ra bọn họ dư sức bắt nhiều hơn, nhưng nói về ý thức giữ gìn cân bằng sinh thái thì những người bị coi là dã nhân này còn làm tốt hơn Thiết Tâm Nguyên, bọn họ chưa từng lãng phí một hạt lương thực, càng chưa bao giờ lãng phí thức ăn trời ban.
“ Húúúúú …. ”
Tràng sói tru kéo dài làm đám đông cuồng hoan sực tỉnh, Thiết Tâm Nguyên đợi một con linh dương què chân tập tễnh đi qua cổng, lệnh Thiết Tam đóng cửa lại, chặn hơn trăm con sói bên ngoài.
Đó là loài sói to nhất mà Thiết Tâm Nguyên từng thấy, con nào con nấy to chừng bằng cỡ con ngựa nhỏ, con sói đầu đàn màu xám càng lớn kinh người. Nó có một cái tai nhỏ hơn một chút, có một cảm giác rất cổ xưa, như giống loài tồn tài từ lâu lắm rồi, đầu ngửa lên, đôi mắt quật cường nhìn Thiết Tâm Nguyên với vẻ dứt khoát không chịu thua.
Thiết Tâm Nguyên nhìn nó thương hại lẩm bẩm:” Nếu mày là đồng loại của tao, nói không chừng tao và mày sẽ sánh vai tác chiến, đánh tới chân trời. Nhưng giờ mày là kẻ xâm phạm lãnh địa thì mày bước lên con đường xui xẻo rồi.”
Thiết Nhất thấy Thiết Tâm Nguyên nói chuyện với sói thì lấy làm kỳ, song vẫn giương trường cung, lắp một mũi tên, hít hơi nhả khí, viu một tiếng, bắn về phía con sói xám cách hơn trăm bước.
Con sói rất phong độ ung dung bước sang bên hai bước, mũi tên cắm phập xuống nơi nó vừa đứng, ăn sâu nửa thước, ngước mắt lên tường trại đầy thách thức.
Thiết Nhất nghiêm túc dùng thủ ngữ nói với Thiết Tâm Nguyên, đây là lang vương.
Đàn sói xám trong Thiên Sơn không đông như sói hoang mạc, tối đa chỉ bảy tám con tổ chức thành một đàn, có đội ngũ trăm con thế này cực kỳ hiếm có.
Thiết Tâm Nguyên đoán đây là đàn sói tổ chức lâm thời, nếu không sói to lớn thế này tụ tập một chỗ là sự hủy diệt với hệ sinh thái, ăn hết thức ăn, bọn chúng cũng không sống nổi.
Đứng trên tường cao nhìn xuống, Thiết Tâm Nguyên cảm thấy tràn ngập cảm giác ưu việt, tha cho đàn linh dương, chặn lại một đàn sói, hoàn toàn do ý muốn của mình --- Đây là thứ quyền lực mà ai cũng theo đuổi.
Đàn sói rất không cam tâm, bọn chúng không phải đang di cư, mà là theo đuổi thức ăn của mình, cho nên đối diện với tường cao, bọn chúng không có động lực dùng mạng mà liều.
Sau khi cân nhắc thực lực của mình, lang vang cụt tai dẫn đàn sói rời đi, con nào con nấy lông bóng mượt, chứng tỏ bọn chúng có dinh dưỡng rất đầy đủ.
Phía trước tường cao là đống hỗn độn, linh dương chết chất cao tới ba thước.
Thiết Tâm Nguyên nhìn mà không biết phải nói gì, đại bộ phận linh dương chết ở đây là những con già, đuôi màu đen, còn những con trẻ đuôi vàng thì không có con nào.
Thiết Nhất dùng đao kết liễu một con linh dương vẫn thoi thóp, đống thức ăn quá lớn làm hắn nhíu mày.
“ Từ hôm nay trở đi, trại mỗi ngày cung cấp ba bữa thịt linh dương, không cho thêm bất kỳ loại thức ăn nào khác, muối chúng ta dự trữ chỉ đủ ăn thôi, không mang ướp muối nhiều thịt như vậy được, chỉ ướp một phần, thời tiết chưa đủ nóng để phơi khô, cùng lắm thì hun khói.”
Nói tới đây Thiết Tâm Nguyên cảm thấy phiền, vì làm những việc này cần y ra tay, chứ hi vọng một đám dã nhân quanh năm ăn chả no biết cách tích trữ thịt thì là trò hề.
Cách lưu trữ thức ăn duy nhất của họ là cho vào bụng.
Lột da, lấy thịt thì những người này rất giỏi, cả con suối thành trại giết mổ lớn, tiếng nói tiếng cười tưng bừng như lễ hội, trẻ con hưng phấn chạy qua chạy lại, người lớn cũng không nỡ quát.
Thiết Tâm Nguyên nhìn từng xe nội tạng bị chở ra ngoài trại thì nghiến răng ken két, một con linh dương thế này ở Đại Tống sẽ bị ăn sạch sẽ, tới bã cũng không còn.
Ở đại mạc thức ăn quý giá, nhưng bị lãng phí cũng rất khả quan, chỉ cần không phải là sắp chết đói, bọn họ không bao giờ ăn nội tạng động vật, dù là dê bò hay cừu cũng thế.
Ruộng ở sau trại bị tổn thất không nhỏ, đàn linh dương dẫm tan nát, thu hoạch sụt giảm là chắc chắn, không ít lão nhân trong cốc nước mắt ròng ròng cố gắng cho từng mạ non bị gãy vào đất, cầu khấn thần linh cho chúng tiếp tục sống.
Có điều lấy được nhiều thịt linh dương như thế thì cũng bõ lắm, bây giờ nhìn thì nhiều một khi Mạnh Nguyên Trực dẫn đám Úy Trì Chước Chước tới, bao nhiêu lương thực cũng không đủ cho đám ác quỷ đó ăn.
Ôi một đám nữ nhân trẻ nhỏ từ xa xôi ngàn dặm tới Cáp Mật há chẳng phải là cuộc đại di cư khác hay sao.
Tuy ủy thác đám Mã Hi Mỗ giúp mình đón người về, nhưng Thiết Tâm Nguyên vẫn lo lắng trùng trùng, ở cái vùng sa mạc chết tiệt này, chuyện gì cũng có thể xảy ra, mà sợ nhất là gặp phải Mục Tân.
Lão già này vẫn là mối đe dọa lớn nhất của Thiết Tâm Nguyên, phải thống nhất được những người này kiên định đứng bên y dưới cùng lợi ích chung, mới có đủ sức chống lại lão già đó.