Hứa Đông Thăng bây giờ sống như con chuột , nhát gan lại còn dễ nổi giận, nếu hắn có móng tay như chuột chũi thì bây giờ bắt đầu đào hang rồi.
Tổng kết lại còn không phải do vàng gây họa, đây mới chính là nguyên nhân khiến Mục Tân nghi ngờ hắn, trong lòng kẻ này không có thiên thần, đã bị ma quỷ cám dỗ rồi.
Sau khi Hậu Thông đi, không ngừng có người Ba Tư vào doanh trại, trong đó có cả những người Ba Tư mà Thiết Tâm Nguyên vứt bỏ trên sa mạc.
Sức khỏe của chúng rất kém, một số thậm chí thương tích nặng, yếu ớt gần như không đứng được, dùng ánh mắt ác độc nhìn hắn.
Hứa Đông Thăng rất muốn nói Thiết Tâm Nguyên mới là kẻ bỏ rơi họ, nhưng câu này nói ra chẳng ai tin, ai mà tin trong đội ngũ hai trăm người đó, Thiết Tâm Nguyên độc một thân một mình lại là người có tiếng nói quyết định?
Khác với Hứa Đông Thăng suốt ngày ở trong vòng vây đám thân tín không thò đầu ra ngoài, Thiết Tâm Nguyên thành y sinh ngoại khoa bận rộn chữa trị cho người Ba Tư trở về.
Người phải cắt tay thì cắt tay, người phải rạch vết thương ra xử lý là rạch, không chút do dự, bận rộn suốt một ngày, y cưa ba mươi mấy ngón chân, mười hai ngón tay, ném cả vào cái sọt, chưa tính hai cái cẳng chân.
Tất cả tiến hành dưới sự quan sát chỉ dẫn của Mục Tân, ông ta rất tự tin về phương pháp điều trị mới của Thiết Tâm Nguyên, sáu kỵ sĩ đi theo y là minh chứng, dù một người rõ ràng không thể khôi phục như những người còn lại, nhưng không có dấu hiệu suy yếu là giỏi lắm rồi.
Hai sư đồ này chẳng màng tới mùi cháy khét của bàn là nung đỏ dí vào vết thương, càng chẳng quan tâm tới tiếng kêu thảm thiết của người hôn mê tỉnh lại.
Bọn họ chỉ quan tâm tới trị liệu.
Mục Tân y thuật tinh thâm nhưng lại không có kiến thức ngoại khoa, Thiết Tâm Nguyên không hiểu y thuật mà chỉ biết phương thức trị thương, thế là những kẻ đáng thương kia biến thành vật thí nghiệm của bọn họ.
Đó không phải hành vi vô trách nhiệm mà là cực kỳ vô trách nhiệm, dù sao trải qua phương pháp chữa trị dã man đó ít ra còn sống được bốn thành, nếu bỏ mặc bọn họ càng nhiều người chết hơn.
Mục Tâm đưa tay đặt lên mũi người vừa được dùng nước muối đun sôi rửa vết thương, sau đó lấy bàn là nung dí vào, vẫn còn hơi thở. Chữa trị mười sáu người, không ai chết ngay tại chỗ, ông ta rất hài lòng.
Thiết Tâm Nguyên rửa hai tay đầy máu, nói:” Lão sư, bây giờ chỉ cần cho họ uống thuốc, nếu thuốc men đầy đủ, sẽ có tám thành hi vọng sống sót, lúc rời Đông Kinh, học sinh nên mang cả xe thuốc theo mới đúng.”
“ Thiên thần ở khắp nơi, sẽ phù hộ cho những linh hồn yếu ớt, cho dù nhận ân huệ của thiên thần, cũng được lên thiên đường. Ngươi không cần lo, bất kể sống chết đều là vinh diệu của chúng.” Mục Tân như trưởng già hiền từ vỗ vai Thiết Tâm Nguyên:” Ta rất vui, vì con rốt cuộc cũng hòa nhập vào gia đình lớn này, chớ lo, có rất nhiều thương đội vận chuyển y dược tới Y Ngô Châu.”
Thiết Tâm Nguyên mừng rỡ:” Hay quá, lão sư, chúng ta đi lấy thôi, sớm có thuốc bọn họ càng thêm hi vọng sống.”
Mục Tân lấy ra một tấm kim bài khắc đỉnh núi, nói:” Cầm lệnh bài này, có thể lấy thứ con muốn trong tất cả thương đội Ba Tư.”
Thiết Tâm Nguyên lần này mới là mừng rỡ thực sự cầm lệnh bài chạy ù đi mất, một lúc sau lại chạy về thi lễ một cái, sau đó chạy biến đi. Lần này không chỉ Mục Tân cười mà những người Ba Tư vừa bị Thiết Tâm Nguyên cắt chân tay cũng cười ha hả.
Mục Tân nhân từ nói với những người nằm trên giường:” Những kẻ có lòng tin sẽ khiến ánh sáng xuyên qua bầu trời phủ bóng mây ...”
Toàn bộ người nằm trên giường đều thành kính lắng nghe.
Thiết Tâm Nguyên ra ngoài thấy Hứa Đông Thăng chân nam đá chân xiêu, cười toe toe giơ bầu rượu lên coi như chào hỏi y.
Đi tới giật lấy bầu rượu của hắn, đổ hết đi, có chút tức giận nói:” Mục Tân không bận tâm chút vàng đó, trong mắt ông ta, huynh chỉ là một trong số những tên thủ hạ tham lam thôi. Thủ hạ như thế, ông ta có rất nhiều, chính vì lòng tham càng dễ lợi dụng phục vụ cho mục đích của mình.”
“ Ông ta là người có hoài bão lớn, không đặt toàn bộ sự chú ý lên huynh đâu, với ông ta mà nói đó là chuyện không cần thiết. Chỉ cần A Lạp Đinh về chứng thực có thiên phạt, thì chuyện vàng càng không đáng nhắc tới nữa, huynh sống phấn chấn lên chút đi, đừng sống bệ rạc như thế này.”
Hứa Đông Thăng bị vàng hoàn toàn hủy hoại rồi, giờ hắn không tin cái gì nữa, lắc đầu:” A Lạp Đinh không về được nữa đâu, Mạnh Nguyên Trực không muốn hắn về, bọn ta thương lượng rồi, tiễu trừ vây cánh của lão già đó từng chút một, dù là biển cũng có đáy ...”
Mạnh Nguyên Trực nép người sau tảng đá lớn, miệng ngậm cọng cỏ, hai lỗ tai giương lên, nghe nóng động tĩnh.
Tảng đá lớn mà hắn đang nằm có tên là đá Phong Động, tức là chỉ cần gió thổi qua, tảng đá sẽ lay động theo, tựa hồ chỉ cần gió lớn thêm một chút là nó lăn xuống, nhưng gió thổi bao năm, tảng đá vẫn trơ trơ ở đó, tựa hồ mãi mãi lay động.
Chỉ là bây giờ Mạnh Nguyên Trực biết tảng đá này không còn ở trên núi lâu nữa, chỉ cần có người ở đầu kia hẻm núi xuất hiện, tảng đá sẽ lăn xuống, nghiền nát tất cả.
Vì ám sát A Lạp Đinh, Mạnh Nguyên Trực bỏ rất nhiều công sức, nằm sau hắn không xa là bảy tám người Khiết Đan nằm ngổn ngang, đó là chiêu dự phòng quan trọng để hắn thoát thân.
Cái trò thay mận đổi đào này hắn quen thuộc lắm rồi.
Phía trước tảng đá đã được dọn dẹp sạch sẽ, phần đáy cắm cành cây chắc chắn to bằng miệng bát, chỉ cần dùng lực nảy mạnh, tảng đá lắc lư nhiều năm này sẽ lăn xuống với thế thiên quân vạn mã.
Trong gió truyền tới tiếng vó ngựa lọc cọc, Mạnh Nguyên Trực nhổ cọng cỏ đi, lôi ra hai người Khiết Đan hôn mê đặt bên tảng đá, sau đó hai tay dùng lực kéo thân cây, tảng đá lắc lư nhưng không lăn xuống.
Mạnh Nguyên Trực tóm lấy một người Khiết Đan nữa treo lên cành cây, thêm vào sức của mình, tảng đá kia từ từ, từ từ rời khỏi chỗ ban đầu, mới đầu lăn khá nhẹ, nhưng chỉ chớp mắt thôi, va chạm với cục đá nhỏ nảy lên, rồi lao ầm ầm xuống, thanh thế kinh người.
Một đội nhân mã vừa đi vào hẻm nủi, nghe tiếng độc ngẩng đầu lên, tức thì hồn phi phách tán, đội ngũ rối loạn, chiến mã quay đầu phóng như bay.
Lúc này Mạnh Nguyên Trực tay cần trường cung, nhảy như khỉ qua từng tảng đá.
Ai nấy đều toàn lực né tránh tảng đá từ trên trời giáng xuống, không ai để ý sát thủ thực sự lại ở hướng khác đang liên tục phóng tên.
Khi tảng đá lớn đâm vào vách núi vỡ tan tành, bụi đất lắng xuống, không còn ai đứng trên mặt đất nữa, Mạnh Nguyên Trực như con ong chăm chỉ, kéo từng người Khiết Đan hôn mê xuống, giết chết, tạo thành chiến trường giả.
Kiểm tra lại chiến trường, đội nhân mã kia thực ra còn một người chỉ bị Mạnh Nguyên Trực ném đá làm hôn mê, sờ mạch thấy người này vẫn ổn, yên tâm rời đi.
Hắn nấp ở nơi cao, như kền kền rình xác thối, không phát hiện ra có bất kỳ người ngoài nào khác mới tới chỗ giấu ngựa phóng như bay về Y Ngô Châu.
….