Một nha đầu trơ như khúc gỗ cởi sạch y phục trước mặt Thiết Tâm Nguyên, sau đó nằm giang chân giang tay trên giường, mắt như người chết nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ.
Thực lòng mà nói nha đầu này khá xinh xắn đấy, lại còn có khí chất riêng khiến người ta thương xót, nhưng nhìn toàn bộ thân thể nàng cũng chẳng khiến Thiết Tâm Nguyên có chút xíu dục vọng nào, đắp cho nữ nhân ngốc ấy cái chăn, bị nàng đá ra.
“ Người Vu Điền không bao giờ lấy không của người khác.” Úy Trì Chước Chước cắn một lọn tóc, thân thể dưới ánh trăng càng thêm nhợt nhạt:
Thiết Tâm Nguyên không gặp được những người Vu Điền khác, nên ở mức độ nào đó, nha đầu này đại biểu cho những toàn bộ người Vu Điền, tuy ngốc nghếch, nhưng sự dũng cảm, kiên cường dám chịu trách nhiệm của nàng khiến y hổ thẹn thay cho Đại Tống.
Lần nữa lấy chiếc chăn lông ấm áp đắp lên cho nàng, ấn đôi vai gầy gò xuống:” Những thứ ta cho các ngươi chỉ xứng được nhìn cô một cái thôi.”
Một áng hồng khiến người ta ngây ngất hiện lên hai má Úy Trì Chước Chước, cởi hết quần áo trước mặt một nam tử, còn bày ra tư thế đáng hổ thẹn, nếu Thiết Tâm Nguyên không thương hương tiếc ngọc, dù dày vò chiếm đoạt ra sao, nàng vì an nguy của tộc nhân mà cắn răng chịu đựng, thôi miên bản thân rằng đây là thôi miên.
Nhưng người ta lại không cần, thế là có vỏ ngoài cứng rắn bị đập vỡ, tính cách của thiếu nữ chiếm cứ trái tìm nàng.
Tiếng khóc xé lòng từ sau lớp chăn dày truyền ra, khiến Thiết Tâm Nguyên vừa phiền lòng vừa luống cuống, cũng khơi lên vô số tâm sự của y.
Nhớ tới cô công chúa ngốc nghếch của mình khi biết tin dữ chẳng biết sẽ khóc thành bộ dạng gì, nghĩ tới mẫu thân cùng đám thiếu niên mới lớn phải bôn ba lánh nạn, lòng đắng chát.
Bao nhiêu năm phấn đầu vậy mà trong một đêm bị người ta đánh về nguyên hình, làm sao y cam lòng cho được.
Úy Trì Chước Chước khóc rất lâu, dần dần phát hiện ra trong phòng chỉ có tiếng khóc của mình, len lén thò đầu ra, nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn khiến trái tim nàng nhiều lần lạc nhịp đó vặn vẹo như quỷ dữ, tay nắm chặt không ngừng có máu chảy ra mà chẳng hay ...
“ Này ... Ngươi ngươi không sao chứ?”
Khuôn mặt Thiết Tâm Nguyên chớp mắt lại từ ma quỷ biến thành mỹ thiếu niên phong độ.
Kín đáo giấu tay sau lưng, mỉm cười nhẹ nhàng:” Hiếm khi có cơ hội khóc thống khoái, khóc nữa đi, ta không quấy nhiễu cô đâu.”
“ Không muốn khóc nữa.” Úy Trì Chước Chước ngồi dậy cẩn thận dùng chăn che kín thân thể:
Thiết Tâm Nguyên nhìn thấy vẻ mặt rất muốn tâm sự này nhiều lần ở Triệu Uyển rồi, thoải mái cởi giày ngồi lên giường, làm động tác mời ...
“ Ta từ khi sinh ra luôn sống trên lưng a ma.”
“ Ta cũng thế, ta lớn lên trên lưng mẹ ta, kỳ thực thiên hạ mấy đứa bé là không lớn lên trên lưng mẹ?”
Úy Trì Chước Chước kể tiếp:” Một ngày, mẹ ta chết, bị người ta chém chết, ta trốn dưới thi thể mẹ ta mới thoát nạn. Sau đó ta tiếp tục sống trên lưng cha ta ..”
Thiết Tâm Nguyên cũng hồi ức:” Cha ta vì cứu mẹ con ta mà bị nước lũ cuốn trôi, lúc đó ta chưa cả biết đi, cùng mẹ lênh đênh trên cái thùng gỗ không biết chìm lúc nào ...”
“ Ngươi nhất định phải bi thảm hơn ta mới chịu được à?” Úy Trì Chước Chước mím môi giận dỗi, đợi một lúc Thiết Tâm Nguyên không nói nữa mới tiếp tục:” Nam nhân trong tộc sắp chết hết rồi, nay chỉ còn đám người già trẻ nhỏ và thiếu niên chưa lớn, nếu không có ngươi giúp đỡ, bọn ta thậm chí chẳng sống nổi qua mùa đông.”
“ Lý Thừa Phong đâu?” Thiết Tâm Nguyên rốt cuộc cũng hỏi:
Úy Trì Chước Chước mấp máy môi:” Ta ... Ta chính là Lý Thừa Phong.”
“ Ra là thế ...” Thiết Tâm Nguyên hơi thất vọng, từ từ nằm xuống giường, vậy mới hợp lý, Lý Thừa Phong dẫn dắt người Vu Điền chinh chiến mấy chục năm nên là một thần thoại, thần thoại thì không nên chết:” Phải rồi, cô có muốn phục quốc không?”
“ Giờ ta chỉ muốn làm sao giúp mọi người sống sót mà thôi.” Úy Trì Chước Chước lắc đầu liên hồi:
Thiết Tâm Nguyên giơ ngón tay cái lên:” Thế mới đúng, kẻ chỉ một lòng muốn phục quốc cuối cùng khiến toàn bộ tộc nhân mất mạng là thứ ngu xuẩn. Cứ từ từ sinh sôi nảy nở, đợi khi người đông lên thì cái cũng có.”
“ Sa mạc chinh chiến không ngớt, một tộc người không có nam nhân là sẽ bị tiêu vong.” Úy Trì Chước Chước bi thảm nói:
“ Chưa chắc, sói có cách sống của sói, cừu có thủ đoạn sinh tồn của cừu, thiên địa tuy bất nhân nhưng không tuyệt được sống của người ta, giờ cô tính sao?”
“ Di cư, đi mãi cho tới chỗ hoang vu nhất không có người sống rồi dừng lại.”
“ Còn bao nhiêu người?”
“ Hai nghìn tám trăm sáu bảy người, ồ không, Chu gia thẩm thẩm hẳn là sinh rồi, Hồ gia tỷ tỷ nữa, vậy là thêm hai người.”
Có thể nhớ chính xác như vậy, cô nương này thực sự quan tâm tới người của mình, Thiết Tâm Nguyên nói chắc chắn:” Phải sống, nhất định phải sống tiếp, còn sống là còn hi vọng.”
“ Bọn ta tất nhiên muốn sống, nhưng cung tên sắp hết rồi, đám Tái Hoa tỷ tỷ có tiết kiệm tới mấy thì cũng không còn nữa ...”
“ Tái Hoa tỷ tỷ? Người đang chiến đấu là nữ nhân sao?”
“ Nam nhân không còn, nữ nhân không cầm vũ khí thì ai bảo vệ tộc nhân?”
Thiết Tâm Nguyên đột nhiên ngồi dậy:” Mặc y phục vào, ta đảm bảo bảo cô sẽ có rất nhiều tên và vũ khí, giờ có thể liên lạc được với họ không?”
Úy Trì Chước Chước cắn môi, đám người các nàng tới tới bước đường cùng, chẳng còn giá trị gì mà sợ người ta lừa nữa, nói:” Xoay người đi.”
“ Làm cái gì?”
“ Ta mặc quần áo.”
“ Vừa rồi nhìn thấy hết rồi còn gì?” Thiết Tâm Nguyên tuy làu bàu như vậy vẫn quay người đi.
Nghe sau lưng có tiếng loạt xoạt mặc y phục, nghĩ tới thân hình như cá muối của Úy Trì Chước Chước lại không nhịn được cười, bất giác tâm tình tốt hơn.
Trong nhà ăn của khách sạn thì Hứa Đông Thăng vẫn đang uống rượu một mình, thấy hai người họ đi ra giơ cốc rượu lên cười, tiếp tục uống rượu, thấy quấy rầy một đôi thiếu niên nam nữ vừa hoan ái xong là chuyện cực kỳ vô nhân đạo.
Thiết Tâm Nguyên nhìn đám người Thổ Phồn và Tây Vực vẫn đang canh cửa, ra sau quầy chọn bốn năm vò rượu, bảo hỏa kế đưa cho chúng, đồng thời chuyển lời, làm sao mới có thể hóa giải thù hận này?
Hỏa kế nhận hai lượng bạc mới chịu đi.
Không lâu sau hỏa kế trở về, hai tay đã trống không, dí dỏm trả lời:” Người ta nói ngươi là một con ly ngưu, chỉ có lột da ngươi, ăn thịt ngươi, uống máu ngươi thì thù hận này mới có thể kết thúc.”
Thiết Tâm Nguyên chép miệng:” Không nói là ta có thể cho chúng tiền à?”
“ Người ta nói giết ngươi rồi thì tiền sẽ là của chúng.”
“ Nếu ta mời các ngươi đi giết chúng thì sao?”
Hỏa kế nhìn y như nhìn thằng ngốc, nói thẳng tuột:” Bọn ta đang đợi đám người đó giết ngươi, sau đó lấy danh nghĩa báo thù giết chúng, thế là có tiền của cả hai bên.”
“ Ồ, ăn cả hai đầu, làm ăn tốt, vậy chờ trưởng lão về rồi tính.” Thiết Tâm Nguyên kéo Úy Trì Chước Chước vào một góc tối uống rượu, quan sát động tĩnh bên ngoài.