Thiết Ngũ chấp hành mệnh lệnh vô cùng triệt để, tiểu dã nhân thì lao ngay xuống nước dùng thùng múc cháo, nó muốn múc hết cháo lên, nhưng nước sông quá lạnh, đành trơ mắt nhìn cháo dần dần bị nước sông cuốn đi tới khi không còn vết tích gì.
Thế là nó ngồi xuống đất khóc rất thương tâm, phụ nữ trẻ nhỏ ở Thanh Hương cốc cũng khóc theo, còn lẩm bẩm chửi bới Thiết Tâm Nguyên.
Khi băng tuyết mới tan, vạn vật chưa khôi phục, là lúc lương thực quý giá nhất, vậy mà lại có người chà đạp như thế.
Ngày thứ hai mọi chuyện cũng tương tự, Mã Hi Mỗ lần này dẫn theo nhiều người hơn cùng nhiều lạc đà hơn, đồng thời cũng còn cho người canh gác. Hôm qua hắn đang chơi trò đào kho báu say sưa thì có một tên không biết ở đâu lao tới đâm bị thương một huynh đệ cướp hàng chạy mất, kẻ đó tất nhiên mất mạng, nhưng làm hắn nhận ra, mảnh đất này hoàn toàn không phải không có người,.
Chỗ Thiết Tâm Nguyên cũng không khác gì, cháo nấu lên, đám người kia liều mạng ăn cháo, nhưng vẫn còn tới bốn nồi cháo, khóc gào cầu xin đám Thiết Tâm Nguyên giữ lại ngày mai ăn, bọn họ không cần ăn nóng, không cần ăn no nữa, ngày mai chỉ cần chỗ cháo này thôi.
Cháo vẫn đổ xuống sông.
Ngày thứ ba, thư tư tình hình không có gì thay đổi, khi Mạnh Nguyên Trực sốt ruột cho rằng kế hoạch đã hỏng thì đến ngày thứ năm chỉ còn dư hai nồi cháo, ngày thứ sáu còn một nồi, ngày thứ bảy, mười sáu nồi cháo không còn đủ dùng nữa, chẳng phải tiểu dã nhân có thể vận động mọi người ăn gấp đôi, mà người tới lấy cháo ngày càng nhiều.
Mạnh Nguyên Trực nhìn đám đông xa lạ nhận cháo, hắn âm thầm đi theo bọn họ, phát hiện rất nhiều những cái hang nhỏ, trong núi, bên sông, nhưng mày nhíu chặt, đại đa số là phụ nữ trẻ nhỏ, không có trai tráng.
Trai tráng ở Cáp Mật đã lên đường đi tìm tòa thành hoàng kim cả rồi.
“ Ngươi chiêu nạp những người này chỉ là gánh nặng, mặc dù số lượng lương thực Mục Tân để lại có nhiều, cũng chẳng thể cầm cự được bao lâu, không thể đợi được tới lúc họ giúp ngươi trồng trọt thu hoạch.” Mạnh Nguyên Trực lo lắng kế hoạch rõ ràng không thuận lợi như tính toán ban đầu của Thiết Tâm Nguyên, rất nhiều người bất chấp thức ăn dụ hoặc vẫn trốn biệt trong hầm không ra:” Không bằng chúng ta về Đại Tống, mai danh ẩn tính cả đời cho rồi, hai chúng ta coi như đã bỏ mạng lại sa mạc.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Nếu vẻn vẹn muốn thoát thân thì ta có vô vàn cơ hội, tội gì phải mò tới đây ăn cát.”
Mạnh Nguyên Trực nóng ruột:” Nhưng rõ ràng kế hoạch của ngươi không thành rồi.”
“ Mọi chuyện không phải lúc nào cũng tuân theo kế hoạch được.” Thiết Tâm Nguyên lấy ấn Chinh tây tướng quân hà hơi đóng lên tay, không còn si, nhưng y đóng rất mạnh trên cánh tay hiện ra đường nét lờ mờ, đọc được hai chữ chinh tây:” Tào Tháo năm xưa một lòng muốn làm Chinh tây đại tướng quân, dù sau này quyền khuynh thiên hạ, ông ta cũng đau đáu không quên.”
Mạnh Nguyên Trực định nói Tào Tháo được phong vương, bắt thiên tử lệnh chư hầu, muốn chức vì gì không có, nhưng giờ biết khôn rồi, không khoe cái dốt của mình ra nữa:” Vậy ngươi định giải quyết chuyện này ra sao?”
Thiết Tâm Nguyên lần nữa đóng con dấu lên lòng bàn tay, nhìn rất lâu nhưng không trả lời.
Mạnh Nguyên Trực bực tức phủi mông bỏ đi canh chừng, cứ phát thức ăn thế này sớm muộn có kẻ liều lĩnh đến cướp.
Tiểu dã nhân rất hữu dụng, chỉ cần là người mỗi ngày tới ăn cháo, nó sẽ có cách giữ họ lại.
Khi Thiết Tâm Nguyên nấu tới nồi cháo thứ ba mươi, con số này không tăng lên nữa, liên tục ba ngày không có thêm người nữa, Thiết Tâm Nguyên thở dài, đình chỉ việc phát cháo bên sông tuyên bố từ nay không phát cháo nữa, ai muốn có cái ăn thì theo y, nói xong là dẫn người dọn dẹp về Thanh Hương cốc.
Số người đi theo chỉ được một nửa, nhìn cách ăn mặc thì đủ hiểu, đa phần bọn họ đều là dã nhân sống trong sơn cốc gần đó, người sống bên sông Cáp Mật không đi theo.
Nói cách khác, không thể thu hút được tầng lớp “tinh anh” của Cáp Mật.
Lão tộc trưởng quỳ trước ranh giới Thiết Tâm Nguyên phân định đấm đất gào khóc.
Khi ông ta dẫn người đi phát tài trên xác người thì có ít nhất bảy thành phụ nữ trẻ nhỏ vượt qua ranh giới, gia nhập đoàn người Thiết Tâm Nguyên.
Mỗi ngày vui vẻ làm việc, vui vẻ ăn cơm, chẳng thèm để ý tới trượng phu đau đáu bên kia ranh giới.
Thiết Tâm Nguyên sớm nhìn thấy lão tộc trưởng đứng ở ngoài ranh giới, chẳng quan tâm, y còn bận rộn bố trí chỗ ăn ở cho những người mới thu nhận, tính cả đám Mã Hi Mỗ thì nhân số trong sơn cốc đã lên tới một nghìn, đây đã là lực lượng không nhỏ.
Lão tộc trưởng cứ đứng đó cả sáng, vốn tưởng ông ta đứng mệt là tự bỏ về, không ngờ ông già đứng tới tối vẫn không đi.
Cho cháo cũng không ăn, cứ chằm chằm nhìn Thiết Tâm Nguyên.
Công hiệu giống như hồi ở Đông Kinh, đám Thái học sinh dùng ánh mắt uy hiếp quan viên vậy, đó là sự phản khác của kẻ yếu, loại phản kháng này khiến cho nhiều kẻ không phải thực sự mạnh khó chịu, nên nhiều người chỉ vì nhìn người khác một cái mà bị giết.
Còn kẻ mạnh thật sự, không cần biết chó sủa thế nào, sư tử không quan tâm.
Mạnh Nguyên Trực đi hỏi một chuyến, quay về trách:” Ngươi thật là, sao ngay cả lão bà của lão già đó cũng tiếp nhận?”
Thiết Tâm Nguyên ngớ ra:” Ai là lão bà của ông ta?”
Mạnh Nguyên Trực chỉ một tiểu cô nương nãy giờ nấp sau tảng đá lớn bên suối:” Chính người đó, tên là Y Tư Mã.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn nữ tử tối đa chỉ mười sáu tuổi, lại nhìn lão già da dẻ như thông trăm năm, lắc đầu chỉ lão bà bà lưng còng da mặt nhăn nheo như táo khô:” Không phải, lão bà của ông ta phải là người kia mới đúng.”
Mạnh Nguyên Trực nghiến răng:” Không đùa với ngươi, lão ta tuy già một chút, nhưng là tộc trưởng, có tiểu lão bà là bình thường, không trả là lão già đó nổi điên đấy.”
“ Ông ta muốn thì chỉ có lão bà bà kia thôi, còn tiểu cô nương đã sợ hãi tới cực điểm kia ta không đưa đâu, tương lai ta còn dựa vào những người đó để dây dựng bộ tộc, làm sao đưa ông ta được.”
“ Không phải ngươi giữ lại để chà đạp chứ?”
“ Cho dù ta có chà đạp thì cũng chỉ chà đạp Triệu Uyển, đó là lão bà mà ông trời cho ta, người khác thì miễn.” Thiết Tâm Nguyên tháo cái sáo Khương mà Úy Trì Chước Chước giao cho Mạnh Nguyên Trực:” Không nói chuyện này nữa, ta điều chỉnh kế hoạch một chút, tới dãy núi phía đông Vu Điền, thổi sáo này, đưa cho họ xem số vàng của ta, rồi dẫn họ tới đây, đám Mã Hi Mỗ không thể dùng lâu ta sẽ sớm lấy cớ đưa chúng khỏi sơn cốc.”
“ Cần gì tốn như vậy, đám người đó hiện giờ rất thảm, hơn nữa cùng là người Hán ...”
Thiết Tâm Nguyên đưa tay ra bảo hắn không cần nói những lời thừa thãi đó:” Không có lợi ích thì dù đại nghĩa cũng chẳng ích gì đâu, bọn họ tin ta hay không ta không cần biết, nhưng ta không tin họ, ta chỉ cần cho họ biết, ta có đủ bản lĩnh nuôi cái bụng họ thôi.”
Mạnh Nguyên Trực cảm thấy không thoải mái:” Nhỡ ta mang số vàng này rồi trốn về Đại Tống thì sao?”
“ Đừng quên nữ nhi ngươi đang ở trong tay mẹ ta, ngoài ra ta cũng biết Trác Mã ở đâu.” Thiết Tâm Nguyên chắp tay sau lưng bước đi:” Đi sớm về sớm! Lần này đừng làm ta thất vọng. Cơ hội cuối cùng của ngươi đấy.”