Khi Thiết Tâm Nguyên lấy đoản kiếm rời phòng, thấy có một đám đông tụ tập trước cửa, ai nấy đều lo lắng nhìn y. Thiết Tâm Nguyên đi nhanh tới ôm Hỏa Nhi, Thủy Nhi, cuối cùng là tới A Đại, chỉ nói một câu:” Nhờ mọi người.”
A Đại ngơ ngơ gật đầu, A Nhị nói chắc chắn:” Cứ yên tâm, huynh đệ ta lấy mạng đảm bảo an toàn cho mọi người.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, vỗ vai Thủy Châu Nhi khóc tới nước mắt nước mũi ròng ròng:” Ta đi rồi không được khóc nữa, sau này không dùng cái tên Thủy Châu Nhi nữa, ta và Xảo Nhi đều không có nhà, đệ phải kiên cường lên. Đám huynh đệ tỷ muội không ai được học nhiều như thế, đệ phải thành chỗ dựa cho mọi người mới phải.”
Thủy Chi Nhi dùng cả hai tay liên tục lau nước mắt:” Từ giờ trở đi đệ là Thiết Đản, không phải là Thủy Châu Nhi nữa.”
“ Giỏi lắm.” Thiết Tâm Nguyên khen ngợi một câu, chắp tay vái xung quanh, định bước đi nhưng áo bào bị hồ ly ngậm lấy, cúi xuống bế nó lên, chấm vào cái mũi đen ướt ướt của nó:” Chăm sóc cho mẹ.”
Nói xong giao hồ ly cho Thiết Đản, quay đi trong tiếng khóc của mẹ, tiếng kêu liên tục của hồ ly, tới một chiếc xe ngựa đang đợi ở cuối đường.
Hạ Tủng ngồi trong xe, khi Thiết Tâm Nguyên tới gần, lạnh lùng đưa cho y cái bọc:” Chớ oán hận, người đủ gan dạ, trí tuệ thành Ban Siêu chỉ có ngươi thôi, Tây Vực vẫn có con dân người Hán khổ chiến, bị Lý Nguyên Hạo chia cách, ta không thể nào viện trợ cho họ, đành đưa thiếu niên tài giỏi nhất của Đại Tống tới.”
Thiết Tâm Nguyên không muốn thừa lời:” Trong bọc có gì?”
“ Chinh bắc tướng quân ấn sớm vứt bỏ từ lâu, cùng một ý chỉ vỗ về bách tính và bản đồ thế cục Tây Vực.”
“ Vì sao bức bách ta như thế?”
Hạ Tủng thở dài:” Không hủy đi cái ổ, hồ ly sao chịu ra.”
“ Nếu ta chết thì sao?”
“ Chẳng sao cả.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Ông phải giữ sức khỏe cho tốt, chớ chết quá sớm.”
“ Ha ha ha, nếu một ngày ngươi vinh quy bái tổ mà lão phu đã chết, hoan nghênh ngươi quật xác quất roi, lão phu ở dưới âm phủ cũng vui mừng.” Hạ Tủng ngồi yên trong xe không hề lộ mặt:” Từ khi ngươi thành Kim Thành huyện nam, chuyện này đã được mọi người đạt thành nhận thức chung, chớ oán hận ai, ngay cả Bao Chửng tự ý điều động trú quân, bức bách Mục Tân quay đầu cho ngươi cơ hội cáo biệt người nhà.”
“ Cha con Trương Hưng đã bị đầy tới đảo Sa Môn, tiểu tử ngươi quá kiêu ngạo, tới mức vô pháp vô thiên rồi, hi vọng chuyện này khiến ngươi bỏ đi tính xấu đó. Chớ nghĩ rằng quan viên trên triều chỉ để làm cảnh. Ngươi nghĩ một phi tần bị đầy vào lãnh cung đột nhiên biến mất không ai truy tìm hiểu sao? Không biết tên Lý Xảo đó đi đâu sao?”
“ Không còn chuyện gì nữa đúng không?” Thiết Tâm Nguyên quay đầu đi luôn:
Khi Thiết Tâm Nguyên ngồi trên lạc đà rời đi từ Tây môn thì mặt trời đã lên cao, đỏ rực, như một khối sắt nung nóng, bên Biện Hà đã xuất hiện lớp băng mỏng, một chiếc thuyền hoa phá băng ngược dòng mà đi ...
Đầu đội khăng quấn đầu rất to, Hứa Đông Thăng hô lớn, lạc đà đầu đàn sải bước, cả đội lạc đà ngửa cổ rời Đông Kinh, tiếng tụng kinh của Mục Tân vang mãi, tựa hồ cáo biệt tòa thành lớn này.
Thiết Tâm Nguyên chưa từng một lần quay đầu lại, vờ như không hề biết mẹ và đám huynh đệ tỷ muội vẫn dõi theo, càng lờ đi Bao Chửng cầm cành dương liễu đứng bên sông.
Bao Chửng trước kia đã bắt được rất nhiều người của Đằng Nguyên Nhất Vị Hương, dưới thủ đoạn của ông ta, hẳn từ lâu tra ra được Trương Hưng là kẻ tiếp ứng, biết Trương Hưng mò tới Hứa Đông Thăng là bình thường, lần này ông ta vắng mặt đúng lúc là tạo điều kiện cho chúng.
Còn ai nữa trong kế hoạch này, Hạ Tủng, Bàng Tịch, thậm chí hoàng đế?
Lần đầu tiên Thiết Tâm Nguyên cảm nhận được sự nhỏ bé của mình, bất kể y thông minh tài trí thế nào, đối diện với những người khổng lồ đó, tất cả đều như khỉ diễn trò mà thôi.
Thất bại trong tay người ta cũng đành, y chưa bao giờ kiêu ngạo tới mức nghĩ mình đã là thiên hạ vô địch, nhưng lần này mẹ y thiếu chút nữa bị liên lụy bởi toan tính của những kẻ đó rồi, nghĩ thôi đến giờ y còn chưa hết sợ.
Cũng là lần đầu tiên trong đời, y khao khát một thứ.
Quyền lực!
Quyền lực để nắm vận mệnh trong tay, quyền lực để bảo vệ người thân thiết, quyền lực để không bao giờ bị người khác tùy ý bài bố như quân cờ, nữa ai tay siết chặt, Thiết Tâm Nguyên hào khí xung thiên hét lên:” Ta sẽ trở về!”
Tiếng hét vang lên trên con đường tấp nập, làm không ít người ngoái đầu nhìn.
Hét xong thúc lạc đà phóng nhanh về phía trước, muốn dùng cơn đau dữ dội do bị xóc nảy trên lưng ngựa để ghi nhớ quyết tâm này.
Mục Tân đưa tay ngăn cản người của mình truy đuổi Thiết Tâm Nguyên, vuốt râu gật gù:” Đúng là một hài tử đầy sức sống.”
Dịch Phổ Lạp Tân dẫn lạc đà ngẩng đầu lên hỏi:” Trưởng lão, chín chín thần tử, rốt cuộc qua bao nhiêu thử tách mới tới được thiên đường, tiểu tử dị tộc này làm nổi sao?”
“ Hoắc Tang muốn qua mắt thiên thần triệu hoán tới thiên quân, ông ta đưa ra điều kiện hà khắc này, chúng ta cứ thực hiện là được, tiểu tử đó có thành hay không là tạo hóa của y.”
“ Chẳng may, chỉ là chẳng may tiểu tử dị tộc này kế thừa lão nhân trong núi thì sao?”
“ Dịch Phổ Lạp Tân, ngươi đứng trên mặt đất nên tầm nhìn chỉ có ba dặm, nếu ngươi đứng trên lưng lạc đà sẽ nhìn thấy năm dặm, nếu ngươi đứng trên thần sơn sẽ nhìn thấy nơi tận cùng mặt đất.”
Dịch Phổ Lạp Tâm ôm ngực:” Trưởng lão, trí tuệ của người mênh mông như biển cả.”
Không biết đã đi được bao lâu, chỉ biết đến khi dừng lại nghỉ mệt thì trên đường cái chỉ còn một thân một mình, Thiết Tâm Nguyên đưa tay ôm mạng sườn, đụng phải một thứ cưng cứng.
Năm xưa Ban Siêu rời Trường An, bên cạnh có ba mươi dũng sĩ, mình chỉ có một thanh đoản kiếm thôi.
Từ thời Cao Tiên Chi binh bại ở Đát La Tư, quan viên người Hán đã không còn ai đặt chân tới mành đất đó, nay lại muốn dựa vào mình đi cứu viện những di dân đó, đúng là trò cười lớn.
Thiết Tâm Nguyên lấy từ trong bọc cái ấn Chinh bắc đại tướng quân, nếu thực sự đúng như lời Hạ Tủng nói thì y không lạ gì lai lịch thứ này.
Đây vốn là thứ thuộc về Vệ Thanh, ông ta lấy chức vị này đánh đuổi Hung Nô ba ngàn dặm, sau đó ấn rơi vào tay Tào Tháo, còn nhớ mộng tưởng của Tào Tháo chính là suất lĩnh mười vạn hổ lang quét ngang mạc bắc, chỉ là Hán mạt cục diện quá hỗn loạn, Tào Thào không thực hiện được mổng tưởng này.
Mẹ nó, giờ thì cái ấn vào tay mình.
Không chỉ có ấn, còn có tấm hồ phù có thể làm hai.
Lại lấy ra một ý chỉ, nhìn ngày tháng trên đó gập lại, đã viết từ mười lăm năm trước, có cả lạc khoản của Triệu Trinh, máu dính trên đó chứng tỏ chiếu thứ này đã trải qua vô số lần quyết chiến. Chẳng biết bao nhiêu thiếu niên đã bị đẩy đi hoàn thành ý nguyện này, giờ tới tay mình, chứng tỏ những người khác đều đã bỏ mạng.
Đám đại lão đó thực hiện kế hoạch bồi dưỡng hậu nhân thật kiên quyết.
Lạc đà nhìn thì có vẻ chậm chạm, nhưng mỗi bước chân của nó đều rất lớn, khi Thiết Tâm Nguyên miên man suy nghĩ thì đã cách Đông Kinh ba mươi dặm ...