Hứa Đông Thăng chẳng màng tới cảm xúc dư thừa như Thiết Tâm Nguyên, lệnh cho Hứa Kinh mỗi lần đi qua một phong hỏa đài là bắn lên một mũi tên buộc lụa đỏ, không định trì hoãn dù chỉ một chút.
Nói ra thì Thiết Tâm Nguyên là gánh nặng trong đội ngũ này.
Người ta đổi ngựa không cần ngừng lại, chỉ cần nghiêng người đi bám vào yên ngựa bên cạnh đu người sang, thậm chí có người thân thủ cao cường trực tiếp nhảy từ lưng ngựa này sang lưng ngựa kia tự nhiên như không.
Thiết Tâm Nguyên không làm được.
Thấy y lại lần nữa vội vàng xuống ngựa, vội tới mức dẫm trượt cả bàn đạp, Hứa Đông Thăng nói:” Không cần cuống, không cần hổ thẹn, ai cũng từng một thời như thế, đợi tới Ba Tư rồi, chắc chắn ngươi có thể vừa cưỡi ngựa vừa bắn cung.”
Thiết Tâm Nguyên phải lót thêm ít vải ở yên ngựa:” Ta thấy hai chân sắp không khép lại được nữa.”
Hứa Đông Thăng hít một hơi không khí lạnh băng của hoang mạc, thở ra hơi trắng:” Cố chịu, được một trăm dặm rồi, tới Dương Quan hẵng dừng.”
“ Đội lạc đà ở phong hỏa đài thì sao?”
Hứa Đông Thăng dùng khăn vải buộc lên mặt:” Giờ chúng ta là thám báo, thăm dò càng xa, công càng lớn, phong hỏa đài chỉ là điểm tiếp ứng, không tìm thấy chúng ta, bọn họ tất nhiên tới Dương Quan.”
“ Nơi này có an toàn không? Tây Bình quân của Dã Lợi Đô Lan có đi qua đây không?”
“ Không biết được, đi tiếp sẽ tới Y Ngô Châu là vào biên cảnh Khiết Đan rồi, Dã Lợi Đô Lan trấn thủ biên thùy chủ yếu đề phòng Khiết Đan và Hồi Hột. Hiện hai nơi đó đều không có ý đối đầu với Tây Hạ, nên ta cho rằng hắn sẽ không vòng qua Y Ngô Châu đối phó với chúng ta.”
“ Ý đồ Mục Tân trưởng lão cũng dựa vào đó, tính toán thời gian Tây Bình quân tới được Sa Châu, nên quyết định tấn công.” Thiết Tâm Nguyên rên một tiếng như đau răng:” Người Tây Hạ kiêu dũng thiện chiến, Mục Tân liệu có nắm chắc phần thắng không?”
Nơi này không có người ngoài nữa Hứa Đông Thăng thoải mái nói:” Mười bốn đội lạc đà, hai nhóm sa đạo, gộp lại chừng ba nghìn người, quân Tây Hạ ở Sa Châu có một nghìn, Đô La Nhiên Nhiên dẫn người tới Lôi Âm tự không có thành phòng, phần thắng phải tới tám thành.”
Xem ra sức ảnh hưởng của thần giáo ở vùng này đã lớn như vậy rồi, thế mà trước đó Hứa Đông Thăng nói cái gì mà không đủ người đi qua sa mạc sẽ bị sa đạo giết chết, toàn là bố láo. Xem ra Mục Tân đã định giết Đô La Nhiên Nhiên nếu hắn không chịu quy thuận.
Hai bên đó đồng quy vu tận là tốt nhất.
Nhìn sắc trời tối dần, bất kể là Hứa Đông Thăng hay Thiết Tâm Nguyên đã gần như kiệt sức đều tự động tăng tốc ngựa.
Đường chân trời chỉ có bóng đen lờ mờ, Hứa Đông Thăng phấn chấn tinh thần hét lên:” Dương Quan, đó chính là Dương Quan! Huynh đệ, cố lên chúng ta tới Dương Quan rồi nghỉ ngơi.”
Đầu óc đang mê muội của Thiết Tâm Nguyên tức thì tỉnh táo, ngồi thẳng lên, muốn thấy tòa thành nổi danh thiên cổ.
Đội ngũ tới được Dương Quan thì trời tối hẳn.
Đám phó dịch đốt đuốc lên, đi vào tòa thành không có đại môn, trong thành trống không, chỉ cuộn cỏ tròn lăn lông lốc trên đường phố trống trải, cờ trắng bị gió xé thành tua dưới ánh trong lay động như phướn chiêu hồn.
Hứa Kinh còn khá trẻ song có vẻ kinh nghiệm lắm, đi đầu dẫn đường, cực kỳ quen thuộc đi theo đường lớn hai bên là nhà cửa tan hoang, tới một gian nhà còn toàn viện. Hắn lệnh đám phó dịch kiểm tra một lượt xong liền đốt lửa lên, tro dưới đống lửa rất dày, tựa hồ mới đốt qua, trên tường có treo túi nước và muối, giếng bên ngoài còn có thùng gỗ mới, mọi thứ đều rất quái đản.
Nhớ tới đây là nơi phải qua trên con đường tơ lụa, Thiết Tâm Nguyên nghĩ thông ngay.
Giúp người người giúp mình đó là hành vi tiêu chuẩn của thương cổ thời đó.
Bê bát canh nóng, ăn hết hai cái bánh khô, Thiết Tâm Nguyên và Hứa Đông Thăng ôm chăn dầy, lưng dựa lưng trên tường thành đất tan hoang của Dương Quan, nhìn về phía Sa Châu.
Trên trời có nửa vầng trăng tàn, đêm lạnh như băng.
Thiết Tâm Nguyên lẩm bẩm:” Hẳn là đánh rồi.”
Hứa Đông Thanh chỉ dùng mũi "ừm" một tiếng, bây giờ ông ta rất không muốn nói chuyện.
Mục Tân mặt mũi hiền từ sau khi mặc khải giáp lên liền từ học giả biến thành thống soái, tay cầm loan đao nhìn về phía Lôi Âm tự đăng hỏa huy hoàng.
Nơi đó vẫn đang ăn mừng, người Tây Hạ ca múa như không biết mệt mỏi.
Phạm âm cao vút tận trời, vang vọng hoang nguyên, hơn trăm tăng nhân đều đều đọc kinh, tựa hồ có thể đưa người ta tới phật quốc hạnh phúc.
“ Đó là đám dị đoan.” Mục Tân rít ra từ kẽ răng:
Một đại hán đầu quấn kín mít, thành kính tay ôm ngực cúi đầu nói:” A Mã Nhĩ nguyện vì thiên thần tiễu trừ dị đoan.”
Mục Tân đặt tay lên đầu A Mã Nhĩ:” Đi đi, dùng loan đao của ngươi giành lấy vinh dự cho thiên thần, chỉ cần ngươi làm, thiên thần sẽ nhìn thấy.”
A Mã Nhĩ hôn mũi giày Mục Tân, đứng dậy hét với đám kỵ binh trong bóng tối:” Vinh danh thiên thần, giết sạch dị đoan.”
Kỵ binh đồng thanh hô vang, từ từ di chuyển, đi đầu chính là mười tám kỵ sĩ nô lệ, loan đao dưới ánh trăng lấp lóe hàn quang.
Đô La Nhiên Nhiên chưa bao giờ thống khổ như hôm nay, hôm nay hắn ta như sống lại cuộc đời mình lần nữa, nhiều chuyện xưa đã quên hiện ra rõ ràng , bất kể người thân hay kẻ địch đều như sống sờ trước mặt, vừa đau đớn lại vừa hân hoan cổ vũ.
Khi hắn khóc lóc, có phương trượng khuyên giải hãy bỏ đi tâm ma, khi hắn cười reo hò, phương trượng bảo hắn nhớ cảm giác này, vì đó là hạnh phúc tới từ phật ân.
Mặt trời xuống núi, hắn lại khóc ròng, vì hắn cảm thụ được rõ ràng Phật ân khiến hắn thống khổ lại hạnh phúc đó đang dần từ đỉnh đầu chạy xuống bàn chân, cuối cùng trở về đại địa.
Phương trượng thở dài, đọc một câu phật hiệu lui về trong đám tăng nhân đang đọc kinh, tiếp tục cầu phúc cho chúng sinh, hi vọng ân điển của Phật có thể thỏa mãn mọi người.
Đô La Nhiên Nhiên hụt hẫng cầm cốc rượu nho đỏ như máu đứng lên, hắn ta cho rằng Phật ân rời bỏ mình, không phải đã vứt bỏ mình mà thất vọng về việc mình làm trước đó.
Chỉ cần giết đám người Ả Rập đầu độc mình mới có thể quay về Phật quốc.
Rượu trong cốc gợn sóng, Đô La Nhiên Nhiên thất kinh, nhiều năm tác chiến cho hắn biết, đang có đội kỵ binh lớn nhanh chóng tới gần.
“ Địch tập!” Đô La Nhiên Nhiên hét lớn lấn át cả tiếng đọc kinh:
Giáp sĩ bên cạnh đang vỗ tay theo điệu múa từng thì tỉnh lại, một người cầm tù và lên thổi. Tiếng tục kinh biến mất, người Tây Hạ phẫn nộ nhìn về phía tiếng vó ngựa rầm rập.
Đô La Nhiên Nhiên lên chiến mã, dẫn thân vệ hung hăng xông về phía đội kỵ binh kia, chỉ một tuần trà võ sĩ Tây Hạ tản mác đã tự động tạo thành một trận hình kỵ binh cơ bản, thế nhưng khi đội kỵ binh kia tới gần, nương theo ánh trăng nhìn số lượng áp đảo của địch, lòng lạnh toát, rống lên:” Hôm nay chúng ta tử chiến ở đây!”