Thành Trường An đã trong tầm mắt, nhưng đội lạc đà không đi vào, vượt qua lòng sông khô cạn tiến về phía tây.
Qua Trường An, phương thức giáo dục của Mục Tân lại phát sinh biến hóa lớn, lần này bất kể y nói tiếng Hán hay tiếng Ả Rập đều vô ích, trừ khi y có thể viết ra ý tứ mình muốn biểu đạt mới có nô phó tới giúp đỡ. Có kinh nghiệm lần trước, Thiết Tâm Nguyên không làm chuyện đấu tranh vô nghĩa nữa, dùng một trăm hai mươi phần trăm tinh thân vào việc học tập.
Học tập cũng có mặt tốt của nó, đó là giúp hóa giải sự buồn tẻ của chuyến hành trình dài, bớt suy nghĩ vẩn vơ. Thiết Tâm Nguyên thậm chí còn có chút hưởng thụ học tập, từ điểm này mà nói cách giáo dục của Mục Tân hơn xa đám ngoại công của y.
Y cũng hiểu ra, vì sao thần sứ của bọn họ một tay cầm kinh sách một tay cầm kiếm đi truyền giáo vì sao lại có nhiều người quy thuận như vậy.
Chỉ là mỗi lần những người kia hướng về phía thánh địa Mạch Gia (Mecca) bái lạy, một mình y ngồi trên lạc đà trông rất ngu. Y cũng để ý thái độ Hứa Đông Thăng rất qua loa, luôn vờ vịt bận bịt việc này việc khác vào giờ tụng kinh, hoặc là trốn biệt luôn trong lều không hiểu làm gì, xem ra kẻ này chẳng phải tín đồ thành kính như hắn tỏ ra.
Tốt, chỉ cần không phải tín đồ, Thiết Tâm Nguyên thấy có thể tiếp cận người này.
Mục Tân không cưỡng ép Thiết Tâm Nguyên nhập giáo vì Hoắc Tang đã tự lập môn hộ rồi.
Trên lưng lạc đà là lớp học của Thiết Tâm Nguyên, rất nhiều thiếu niên Ả Rập cũng học tập như thế.
Đối với thương cổ Ả Rập mà nói, cuộc sống của bọn họ là ở trên lưng lạc đà.
Lạc đà luôn ngẩng cao đầu cho nên khi Thiết Tâm Nguyên nhìn lên đều thấy cái đầu lạc đà kiêu ngạo, bước chân lạc đà đều đặn như đo đạc mặt đất, đất đai cũng biến thành hoang vu, màu sắc từ mảng cỏ xanh chuyển cứ ngả dần sang màu vàng, từ đậm chuyển nhạt, rồi dưới chân chỉ còn đất vàng dầy, khung cảnh mênh mông đìu hìu.
Có lẽ cảnh tượng liên quan tới tâm tình của con người, tâm tình tốt nhìn hoang mạc thấy ý cảnh bao la rộng lớn, tâm tình kém chỉ thấy hoang vắng chết chóc.
Tâm tình Thiết Tâm Nguyên rất kém, có câu "Tiền trình quan ải tây phân, Dương Quan ra khỏi cố nhân không còn...", mình chưa rời khỏi Dương Quan gần như chẳng còn thấy người đồng tộc nữa, thậm chí nơi này còn chưa tới cả Lan Châu đã không thấy chút bóng dáng nào của Đại Tống nữa rồi, trên bản đồ nó vẫn của Đại Tống, thực tế thì không hẳn.
Trời lạnh căm căm, phàm là người tây bắc mà Thiết Tâm Nguyên nhìn thấy đều mặc áo da cừu, mắt thèm thuồng nhìn đội lạc đà giàu có cực độ của y.
Một hán tử ngồi trên lưng lạc đà vung roi dài đánh chát, trúng ngay một người giống vô ý tới gần.
Thiết Tâm Nguyên nhìn thấy một roi này làm rách cả áo da của người, hẳn là có quấn thép, một khi dùng lực mạnh hơn chẳng khác gì chém người ta, lập tức đám đông lùi ra, song vẫn nhìn gườm gườm.
Nhìn thấy hai đứa bé đen thùi lùi nước mũi thò lò co ro chung một cái áo da, Thiết Tâm Nguyên thuận tay ném cho chúng thịt dê khô mà trưa không ăn. Đứa bé lớn hơn nhanh như cắt đưa tay bắt lấy, rồi nhét vào mồm đệ đệ.
Cảnh tượng đó làm tâm tình Thiết Tâm Nguyên tốt hơn nhiều lắm, cao hứng lên cho chúng luôn cả cái bánh trong lòng.
“ Ngươi dù có nhiều thức ăn hơn nữa cũng không làm no người nơi này, cho nhiều người ta chẳng mang ơn mà chỉ nghĩ ngươi giàu có sinh ý cướp bóc. Dù giờ ngươi thiện ý cho chúng, đến khi lọt vào tay chúng rồi vẫn chặt đầu ngươi không chút do dự.” Hứa Đông Thăng rất bất mãn với hành vi của Thiết Tâm Nguyên, nếu chẳng phải vì mình thân phận thấp thì hắn đã chửi rồi:
Thiết Tâm Nguyên cho tay vào ống tay áo:” Trời lạnh bụng đói, chẳng lẽ không cho người ta cướp cái ăn, nếu ta rơi vào cảnh này còn tàn nhẫn hơn nhiều, vì no cái bụng chuyện gì cũng dám làm.”
“ Tốt, mang tâm thái này tham gia thần tuyển là phần thắng ít nhất được ba thành.”
“ Xem thường ta vậy sao?”
Hứa Đông Thăng lắc đầu:” Thế là đã đánh giá cao lắm rồi.”
“ Nếu như, ta nói là nếu như, cuộc cạnh tranh này cần giết chín tám người khác, vậy có hạn chế gì không?” Thiết Tâm Nguyên hỏi:
“ Chính xác là cuối cùng sẽ phải giết chín tám người mới giành thắng lợi.” Hứa Đông Thăng nhìn quanh, thấy mọi người đều đang ngủ gả ngủ gật trên lạc đà, nói:” Chớ nhân từ, cũng đừng thương hại đối phương, kẻ thất bại chỉ có hai lựa chọn, một thành thần thị chính là thái giám, còn lại là chết.”
Thiết Tâm Nguyên rùng mình, thà chết chứ không làm đồng nghiệp với Vương Tiệm:” Phải rồi Lão Hứa, lúc ta ở thuyền hoa gặp mấy thiếu niên xinh xẻo lắm, chúng đâu rồi?”
“ Chúng làm thần nô, khi ngươi tới thánh thành sẽ thấy nữ tử nơi đó ai cũng kiều diễm như hoa, thiếu niên để trẻ trung tuấn tú, ngươi sẽ thấy mỹ nhân khắp thế gian đều ở đó, bất luận nam nữ. Đó là chủ ý của lão nhân trong núi, người nói ở thiên quốc đến cục đá cũng đẹp.”
Thiết Tâm Nguyên mép giật giật, làm đến mức đó thì y không nghĩ người ta là kẻ lừa gạt nữa, mà điên mất rồi.
Đội lạc đà đi qua một nơi gọi là Thạch Chủy sơn, ai nấy đều trở nên cẩn thận, nếu nói trước đó chỉ hoang vu thì nơi này là nơi hoang dã.
Gió tây bắc cũng bắt đầu thể hiện ra uy lực của mình, sa thạch to bằng ngón cái chạy sàn sạt dưới chân, tưởng chừng thứ vô tri đó cũng có sức sống, bốn bề không có một bóng cây ngọn cỏ nào, chỉ có đội lạc đà và cát đá.
Đầu Thiết Tâm Nguyên được quân vài dày, che cả đi lỗ mũi làm y thở rất vất vả, vậy mà miệng vẫn toàn là cát, lưỡi nhúc nhích một cái là thấy sạn đầy miệng.
Chỉ có lạc đà vẫn ngẩng cao đầu, mũi chúng có màng bảo vệ tự nhiên.
Dịch Phổ Lạp Tân đi đầu đã nhảy xuống lạc đà, cúi thấp đầu gian nan dẫn lạc đà đi trong gió cát. Thi thoảng có những cơn gió lốc nhỏ cuốn qua, mang theo viên sa thạch, đập dã man lên người.
May là lạc đà khá cao, dù là thế Thiết Tâm Nguyên thấy chân mình mất tri giác, một mặt là lạnh, mặt khác bị sa thạch đập cho tê bại.