Thanh Hương cốc vào ngày trời trong xanh tràn ngập vẻ giàu có trù phú, lúa mạch xanh biêng biếc được gió thổi gợn lên làn sóng dập dờn.
Gió trong sơn cốc mang theo mùi linh dương nhàn nhạt, với những con chó nuôi trong sơn cốc thì đây là một mùi vị ngọt ngào.
Thịt linh dương muối treo ở nam sơn đang nhỏ mỡ dưới ánh mặt trời, muối đã ngấm sâu vào trong thịt, hôm nay thôi là có thể thu lại cho vào hang động cất giữ rồi.
Hơn nghìn con linh dương chân buộc dây thừng được mấy chục tiểu tử xua từ sườn dốc phía bắc đi xuống, quay về chuồng, khu vực chăn nuôi rộng lớn mà Thiết Tâm Nguyên quy hoạch từ đầu đã có đất dụng võ.
Phụ nhân rửa rau dưới suối nghe thấy tiếng linh dương kêu, ngẩng đầu lên dùng tiếng Hán cổ quái gọi con về nhà ăn cơm, nếu nghe kỹ, liền miễn cưỡng nghe ra, toàn bộ những đứa bé này mang họ Thiết.
Tên mỗi người đều có hai chữ ngắn gọn, từ Thiết Trụ tới Thiết Trung, thôi thì đủ, còn về kiểu vừa nhiều âm tiết vừa đủ thứ ngụ ý khó hiểu như đời cha ông bọn chúng thì đã không còn nữa.
Đám phụ nhân hài tử trong sơn cốc coi sự thay đổi này là ân điển của chủ nhân.
Nhất là bọn họ xưa nay chẳng có họ, có thể theo họ một vị chủ nhân giàu có, dũng mãnh, trí tuệ, nhân từ là vinh diệu của mỗi người.
Chỉ có Thiết Cạc Cạc trách móc chủ nhân lại ban họ của mình cho đám nô lệ đê tiện, thế là Thiết Tâm Nguyên ra tay giáo huấn cái đứa hoàn toàn không có chút tình thương giai cấp nào cả này.
Đem so ra thì người trưởng thành bị Thiết Nhất an bài thô bạo hơn nhiều, Thiết Nhất trực tiếp gọi bọn từ Thiết Thập Nhất tới Thiết Lục Bách Ngũ.
Kết quả cũng rất tốt, chỉ cần nghe tên là biết người đó có vị trí thế nào trong sơn cốc.
Theo như điều lệ mà đám Thiết Nhất biên chế, Thiết Thập Nhất có thể lệnh Thiết Lục Bách Ngũ làm bất kỳ chuyện gì, bao gồm là nạp mạng, nếu muốn ra lệnh cho Thiết Nhất Bách tới Thiết Tam Bách phải có mệnh lệnh của đám Thiết Nhất.
Còn Thiết Thập Nhất tới Thiết Nhất Bách thì do đích thân Thiết Tâm Nguyên ra lệnh, những người này đều là nhóm người đầu tiên theo Thiết Tâm Nguyên chống lại lão tộc trưởng, mặc dù quy thuận sớm hơn Thiết Lục Bách Ngũ có ba tháng, nhưng địa vị chênh lệnh như trời với đất.
Ít nhất đám người này đều có một lão bà.
Khi Thiết Nhất chọn ra một trăm năm mươi người tạo thành một đội kỵ binh biểu diễn cho Thiết Tâm Nguyên xem thì mắt y muốn lòi khỏi tròng.
Đám người này mới ăn no được hai tháng, huấn luyện hơn một tháng mà trong mắt Thiết Tâm Nguyên đã là nhóm kỵ binh vô cùng tinh nhuệ.
Thì ra chủ nhân trí tuệ không phải là cái gì cũng hiểu, đám Thiết Nhất thấy Thiết Tâm Nguyên tỏ ra phấn khích hài lòng thì thở dài lắc đầu.
Cái đám người từ nhỏ bôn ba sa mạc, vừa sinh ra đã biết cưỡi ngựa, huấn luyện học vài trận hình cơ bản của kỵ binh là chuyện đơn giản tới không thể đơn giản hơn, chiến mã dưới chân khác nào đôi chân đầu.
Mọi chuyện cứ vậy diễn ra trong thầm lặng, sự thay đổi ăn sâu vào mỗi người, đến bản thân mỗi người không nhận ra.
Mặc dù Thiết Tâm Nguyên chưa bao giờ nói tới giải trừ nô lệ, tất cả đều là tài sản của y, nhưng người trong sơn cốc phàm là có chút mặt mũi, chưa bao giờ đặt mình ở địa vị nô lệ, càng không có tự giác nô lệ.
Trừ mệnh lệnh của Thiết Tâm Nguyên là tuân theo răm rắp, còn lại mọi hành vi đều dựa vào chuẩn mực ở sa mạc để xác định.
Thiết Tâm Nguyên cảm thấy đã đến lúc phải có dấu hiệu riêng biệt cho quốc gia nhỏ sơ khai của mình, liền viết một chữ Thiết cực lớn lên vải, giao cho phụ nhân giỏi khâu vá nhất trong sơn cốc, dùng lông cừu đen thêu thành cờ. Sau đó Thiết Tam thống lĩnh một đội ngũ một trăm năm mươi kỵ binh vào lần đầu tiên rời khỏi Thanh Hương cốc hành hiệp trượng nghĩa, đồng thời tuyên bố sự tồn tại của Thiết tộc với thế nhân.
Thiết Nhất nghiêm túc nói với Thiết Tâm Nguyên, trong sơn cốc thiếu chiến mã và lạc đà, nô lệ còn lại không thể trở thành kỵ binh là vì thế, chứ không phải họ không có tư cách.
Thiết Nhị cực kỳ bất mãn với hành vi vô ơn của đám Mã Hi Mỗ, chủ nhân đã cứu bọn chúng, đáng lẽ chúng phải phục vụ vô điều kiện, vậy mà còn dám ỷ vào mình có đàn lạc đà ra điều kiện này nọ, hắn cho rằng nếu trong tay mình có đủ lạc đà, sẽ tự lập một đội lạc đà đi làm ăn.
Điều này thì Thiết Tâm Nguyên hiểu, bản thân Thiết Nhị cảm thụ được rồi, hắn không so được với đám huynh đệ, trước kia hắn bị thương quá nặng, bây giờ khôi phục không tốt, sự kiêu hãnh của người từng là cường giả không cho phép hắn chấp nhận mình làm chiến sĩ tầm thường.
Cho nên muốn dùng để nghị kín đáo này giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng.
Sao Thiết Tâm Nguyên từ chối cho được.
Cho dù Thiết Nhị không nói được, cũng chẳng có chút kinh nghiệm làm ăn nào, Thiết Tâm Nguyên vẫn vãn vui vẻ bổ nhiệm Thiết Nhị làm thủ lĩnh đội lạc đà chưa hề có trong sơn cốc, .
Thiết Nhị hài lòng ngày ngày đứng đợi ở cổng sơn trại, đến khi thấy Thiết Tam dẫn đội ngũ trở về, chẳng cho hắn thời gian nghỉ ngơi, muốn hắn đi tìm cho mình lạc đà để lập đội ngũ.
Huynh đệ đã yêu cầu Thiết Tam làm ngay, giao chiến lợi phẩm vừa thu được, bổ xung thêm ít lương thực nước uống, sau đó dẫn đội ngũ kỵ binh lần nữa xuất phát, đi tìm đội lạc đà "hành hiệp trượng nghĩa", chỉ cần thuận lợi, không lâu nữa Thiết Nhị sẽ có một đội lạc đà cùng hàng hóa.
Trên sa mạc này ai có vũ khí và trang bị tốt nhất?
Chắc chắn là người Ba Tư.
Bọn họ có loan đao sắc bén nhất thế giới, có khải giáp kiên cố nhất thế giới, nhờ vào phúc khí của Mục Tân, kỵ sĩ Ba Tư ông ta gọi tới thương vong cực nặng.
Theo quy củ, chiến sĩ sau khi chết nhất định thu hồi khải giáp và vũ khí, sau đó đồng bạn sẽ dùng vải á ma mềm mại nhất quấn lại đưa vào mộ.
Còn về binh khí và khải giáp nơi lưu giữ linh hồn được bọn họ cất giữ cẩn thận, đặt lên lưng chiến mã, dù là lúc nguy cấp nhất cũng không quên mang đi.
Nhưng bão đen ập đến, Mục Tân người mang kính sợ vô bì với thần linh dẫn đội hộ vệ của mình vội vàng rời Cáp Mật, lương thực cùng khải giáp.
Nên khi Thiết Tâm Nguyên tiếp nhận bảo tàng của Mục Tân, khải giáp và lương thực đều vô cùng sung túc. Y không chỉ một lần cầu phúc cho lão sư, mong vị trí giả khảng khái này bình an về tới Ba Tư, phiền toái duy nhất là đám Mã Hi Mỗ, chúng chính là người kế thừa của số khải giáp và vũ khí này.
Vì thế Thiết Tâm Nguyên phải lấy nửa lợi nhuận từ những thứ kiếm được ở ba trát mới khiến chúng từ bỏ nửa quyền kế thừa số trang bị đó, tổng cộng có một trăm năm mươi bộ giáp hoàn chỉnh, lập nên đội kỵ binh đầu tiên của Thanh Hương cốc.
Lần đầu “hành hiệp”, thu hoạch của đám Thiết Tam không lớn, mang về ít lương thực và thịt khô đã ê hề trong cốc, nên tạm thời chưa thể dựa vào họ được.