Ở phương bắc gió lạnh như dao cắt thịt, đi ở hoang nguyên sa mạc con người đều phải cúi mặt, mỗi bước chân bám chắc lên mặt đất, nếu không rất có thể bị nó xô ngã, nhưng khi vượt những rặng núi chập trùng, tới được thành Đông Kinh thì gió chỉ còn lay động được vài phiến lá sót lại trên cành cây.
Bao Chửng nằm trên giường, xuyên qua ô cửa sổ vừa vặn nhìn thấy mấy chiếc lá khô đang run rẩy trong gió, tức cảnh sinh tình, nhìn một chiếc lá cuối cùng không chịu nổi gió lành là cành lảo đảo rơi xuống, ông không khỏi liên tưởng với vận mệnh con người, chỉ còn ba cái lá nữa thôi …
Trong phòng mùi thuốc nồng tới làm người ta ngạt thở, Bao Chửng bảo lão thê mở cửa sổ cho bay bớt mùi.
Bao phu nhân từ chối:” Thái y nói lão gia không thể chịu được phong hàn nữa.”
“ Không sao, có lẽ đây là lần cuối cùng rồi.”
Một câu nói làm Bao phu nhân không kìm được nước mắt, nắm lấy bàn tay khô gầy như củi của Bao Chửng:” Cáo lui đi, ở quê còn vài mẫu ruộng, đủ cho chúng ta sống rồi.”
Bao Chửng cười khổ:” Nếu có thể về quê gành nước tưới rau thì còn gì bằng, nhưng nay thân trong lồng, muốn thoát khó như lên trời.”
“ Vì sao, lão gia đã bệnh nặng thế này rồi mà còn không được nghỉ à? Bệ hạ muốn người chết trên bàn làm việc mới cam tâm sao?” Bao phu nhân không dấu được bất mãn:
“ Ài chuyện tu sửa hoàng cung đã vỡ lở, có người bẩm báo với bệ hạ chuyện có độc dưới hoàng cung, giờ bệ hạ đang dứt khoát truy cứu.”
“ Chẳng phải mấy vị quý phi mà bệ hạ mới thu có hai vị mang thai thành công rồi à, đây là chuyện tốt, còn truy cứu gì nữa?”
Bao Chửng chỉ biết thở dài, chuyện hoàng tộc, ai có thể nói rõ, đến chính ông ta cũng không hiểu, giờ thì Hạ Tủng bị đày đi Giang Châu, Văn Ngạn Bác tới Tần Châu, Bàng Tịch bị mất tước Triệu quốc công, Hàn Kỳ an nhàn ở nhà.
Cả đám đại thần, nay chỉ còn ông ta miễn cưỡng nói được vài câu, nếu lúc này ông ta mà đi, sợ rằng không ai nắm giữ đại cục được nữa.
Triều cương hỏng mất.
Bao phu nhân thấy trượng phu không trả lời thì biết đây không phải chuyện mình có thể hỏi, chỉ là lòng lo lắm, từ khi bệ hạ đăng cơ tới nay đã thay mười một vị tể tướng, không biết lần này tới ai.
“ Lão gia, phu nhân, có Bàng đại nhân tới bái phỏng.” Lão quản gia đứng ở ngoài cửa nói nhỏ:
Bao Chửng lập tức cựa mình ngồi dậy:” Mau mau đưa ông ấy vào.”
Vốn định khuyên trượng phu vài câu nên nghỉ ngơi, nhưng biết nói vô ích Bao phu nhân đành đứng dậy ra ngoài.
Một lúc sau Bàng Tịch đi vào, nhìn thấy ánh mắt cấp thiết của Bao Chửng, biết ông ta muốn hỏi gì, nói:” Mật điệp ti cũng không tìm thấy bất kỳ tung tích gì, phía Kim Thành huyện cũng báo họ không tới.”
Bao Chửng khẽ gật đầu, từ từ nằm xuống giường, kết quả này ông phần nào dự đoán được, nhưng vẫn mang hi vọng nhỏ nhoi có nhầm lần nào đó.
Hạ Tủng tính sai thật rồi.
Sai lầm này rất có thể gây ra tai họa ngợp trời.
Nửa tháng trước có tin báo về đội ngũ Vương Nhu Hoa trên đường tới Kim Thành huyện đột nhiên biến mất, đội ngũ mấy chục người được giám sát gắt gao trên đường đi vậy mà nói biến mất là biến mất ngay được.
Đây là chuyện vô cùng nghiêm trọng, Bàng Tịch thậm chí còn nhờ tới Mật điệp ti điều tra, kết quả là không có tin tức gì.
Không thèm che dấu, không thèm dàn dựng lý do nào, cứ thế biến mất như thể hiện sự bất mãn tột độ.
Chuyện này thực ra đã có tiền lệ.
Năm xưa sau khi Trương Nguyên nhiều lần tham gia khoa cử không đỗ mang theo bất mãn quy thuận Tây Hạ, mang tới cho Đại Tống vô vàn tai họa. Cho nên khoa cử Đại Tống có một quy định, sĩ tử liên tục thi năm lần không đỗ, được coi xuất thân đồng tiến sĩ.
Người đọc sách ở Đại Tống thực sự quá nhiều, bài thơ khuyến học của tiên hoàng đã tạo thành hậu quả là văn phong thiên hạ quá thịnh.
Người đọc sách quá nhiều không phải là chuyện tốt, khoa khảo mỗi năm chỉ chọn trăm người, dù thêm chế khoa cũng ba trăm là người, với mấy chục vạn người đọc sách mà nói như muối bỏ biển.
Nơi Vương Nhu Hoa biến mất rất gần biên cảnh Tây Hạ, làm người ta khó mà không nghĩ tới khả năng này.
Trương Nguyên chẳng qua chỉ là một cử tử nghèo thi mãi không đỗ mà thôi, còn Thiết Tâm Nguyên là ai, y là thần đồng hoàng đế ngự phong, là Thái học sinh kiệt xuất nhất nhiều năm qua. Hãy nhìn bao năm qua y đã làm gì cho Đại Tống, hiến thần tí nỏ, cải tiến áo giáp cho Tương tác giám, gần đây còn tìm ra cách chế lưu ly, xây dựng cung diện không cần gỗ, nếu y đem những kiến thức đó tới Tây Hạ, cộng thêm oán hận trong lòng, e còn gấp trăm lần Trương Nguyên năm xưa.
“ Bao Long Đồ, hôm nay lão phu tới đây là để cùng ông tìm cách giải quyết.” Bàng Tịch ngồi xuống bên giường thở dài:
Bao Chửng nhắm mắt.
Giải quyết, chỉ có hai cách, một là nhân lúc Thiết Tâm Nguyên vây cánh chưa thành mà tiêu diệt, hoặc bằng mọi cách bắt Vương Nhu Hoa về Đông Kinh kiềm chế y.
Dù cách nào cũng không dễ, hơn nữa một khi làm rồi sẽ không còn đường quay đầu, hậu quả cũng lớn.
Đây là chuyện vốn không nên xảy ra.
…. ….
“ Hơ ... Hơ ... Hắt xì.”
Thiết Tâm Nguyên thấy mũi rất khó chịu, đó là vì hôm qua y đi ngủ mà không tắm cát nóng, tắm cát rang nóng vốn là thời gian mỹ diệu nhất trong ngày.
Nhưng hôm qua kiếm được quá ít củi, miễn cưỡng đun được nước nóng, không còn dư củi mà rang cát nữa.
Không chịu nổi người dính dính nhớp nháp, thế là Thiết Tâm Nguyên nghiến răng dùng cát lạnh chà người, hẳn là khi đó bị nhiễm lạnh rồi, cảm ở sa mạc không hay chút nào, đầu óc đã mơ hồ có dấu hiệu tiền phát sốt.
Uống hai gói hành quân tán, rượu nho cũng uống hai bát, thậm chí cẩn thận dùng một ít bột nấm, Thiết Tâm Nguyên quấn chặt người trong chăn, ép ra mồ hôi, mong rằng tối nghỉ ngơi sẽ đỡ hơn.
“ Hắt xì!”
Thiết Nhất lo lắng nhìn Thiết Tâm Nguyên co quắp trong chăn, vì chỉ trong thời gian ngắn thấy y hắt hơi vô số lần.
Từ lúc hồ đồ đi theo Thiết Tâm Nguyên, Thiết Nhất phát hiện thân thể mình hình như đang khôi phục, cực kỳ chậm, nhưng hắn vẫn cảm thụ được sự tiến bộ chậm chạp đó.
Ba huynh đệ bị thương đã có thể đi lại được rồi, trước kia với thương thế này thì khả năng đã phải đưa tới mộ kỵ sĩ. Thân thể mình đang khôi phục, nhưng thân thể chủ nhân hình như có phiền toái lớn, làm tim hắn thắt lại vì lo lắng.