Thiết Tâm Nguyên không hiểu ý của câu nói đó của Mục Tân, nhưng không trở ngại những người khác đồng thanh hô hào, đội ngũ hoảng loạn nhanh chóng lấy lại được tinh thần.
“ Nếu như ta chết rồi, hãy hứa đem thi thể của ta về, dù là chút thịt ướp muối cùng được, không thì mang tro cốt của ta về, chứ đừng tới khi ăn quả ngọt mới nhớ tới ta.” Hứa Đông Thăng hết sức nghiêm túc dặn dò Thiết Tâm Nguyên:
“ Người Ba Tư và người Ả Rập có tập quán ăn đồ ngon nhớ đồng bạn hay tổ tiên à?” Thiết Tâm Nguyên rất chịu khó học hỏi:
“ Không biết, ta chưa bao giờ nghe nói.” Hứa Đông Thăng nheo mắt:” Dù sao đó chỉ là thủ đoạn của ông ta thôi, ngươi không cần để ý sau này có lẽ ngươi còn nghe thấy nhiều. Ngược lại cái tên Mạnh Nguyên Trực trông có vẻ rất lợi hại lại hành động ngu xuẩn, chẳng lẽ hắn không nghĩ tới hậu quả như vậy?”
Đối với người mất đi giỏ thức ăn thoải mái ở lạc đà mà nói, Mạnh Nguyên Trực là kẻ thù lớn nhất.
Thiết Tâm Nguyên nghiến răng nghiến lợi:” Loại người này trước kia ở trong cung chỉ biết chấp hành mệnh lệnh, chưa bao giờ tự quyết cái gì, giờ buông tay ra thành như thế đấy.”
“ Xùy xùy ...” Hứa Đông Thăng liên tục nhổ nước bọt:” Được rồi, được rồi, lão tử không muốn nghe loại cơ mật ấy, chỉ biết đây là thứ ngu xuẩn phải tránh xa là được.”
Mạnh Nguyên Trực tựa hồ cũng biết mình làm sai, cưỡi ngựa ngẩng đầu nhìn trời xanh, bộ dạng cao nhân làm người ta muốn bẻ cổ.
Sáu người Thiết Nhất bao vây quanh Thiết Tâm Nguyên, dù y chạy kiểu gì thì thế trận vẫn không đổi, trình độ khống chế chiến mã của họ đã lên tới đỉnh cao.
Chỉ có điều vì thế mà đội lạc đà chia thành ba vòng tròn, một là vòng tròn lấy Mục Tân làm hạch tâm, huynh đệ Tái Nghĩa Đức chỉ huy, nhân số ít nhất, thực lực hùng hậu nhất.
Vòng tròn thứ hai là Thiết Tâm Nguyên và Hứa Đông Thăng, nhân số không hề thua kém, nhìn không đáng chú ý, nhưng thực lực rất cường đại.
Vòng tròn thứ ba không có người cầm đầu cầm đầu, nhân số khả quan, có điều đại bộ phận là đàm tàn binh thu được dọc đường, không hề có tổ chức, bám lấy nhau một cách hỗn loạn, bị người Tây Hạ làm sợ vỡ mật, hoàn toàn không có sức chiến đấu.
Do bỏ lại rất nhiều lạc đà chờ hàng, đế chập tối cắm trại liền có vấn đề, nhiều người đừng nói tới lều, cả thức ăn còn chẳng có.
Mục Tân cũng chẳng có lều, nhìn thấy ông ta ngồi khoanh chân trên tấm thảm chuẩn bị vượt qua đêm lạnh khốc liệt ở sa mạc, Thiết Tâm Nguyên mang lều của mình tới, lặng lẽ bố trí, thi lễ với Mục Tân đang nhắm mắt tụng kinh rồi quay lại chỗ của mình.
“ Ngươi mang lều tới có tác dụng cái rắm gì, có giỏi thì mang túi ngủ lông cừu dày cui của ngươi quá đó đi.” Hứa Đông Thăng bỗng nhiên tỏ ra rất chính trực, móc mỉa :
Thiết Tâm Nguyên bắc nồi cháo lên bếp, cho muối vào:” Ta đang tuổi ăn tuổi lớn, tối bị lạnh biết làm sao? Ông không thấy đám người kia đã trải đầy thảm dưới lều Mục Tân sao, không lạnh được đâu.”
“ Trông cho kỹ nồi cháo của ngươi, bao nhiêu người không có một miếng bánh mà ăn, ngươi lại nấu cháo, cẩn thận bị người ta chém chết.”
Thiết Tâm Nguyên đủng đỉnh nói:” Đây là cháo nấu cho lão sư của ta.”
“ Ông ấy làm sao ăn hết được, cùng lắm là một bát, nấu cả nồi làm gì?”
“ Ở nhà lão huynh ngươi cúng thần linh, mang lên bàn thờ một bát, lão huynh cũng nấu một bát thôi à?”
Hứa Đông Thăng cười hô hố, huých vai Thiết Tâm Nguyên:” Này ngươi có cúng thịt lợn không, ta thích ăn đầu lợn nhất.”
Một bát cháo được nấu rất nhừ thêm muối được Thiết Tâm Nguyên mang tới cho Mục Tân, Mục Tân nhận lấy nhưng múc một thìa vào bát thiếu niên Ba Ta, cổ vũ hắn ăn thật nhiều, lớn lên thành võ sĩ dũng mãnh.
Thiết Tâm Nguyên trở về, cho thêm ít thịt muối vào nồi cháo, đợi vị thịt thấm vào cháo mới chia mọi người húp.
Bởi vì đội lạc đà của Hứa Đông Thăng nghe lời Thiết Tâm Nguyên không tới Sa Châu theo đội mà ở lại Dương Quan, vì thế không chỉ có lương thực mà vật tư của bọn họ còn rất đầy đủ, không chỉ có gạo, còn có thịt khô, bánh và rượu nho.
Thức ăn của Mạnh Nguyên Trực do Thiết Tâm Nguyên cung cấp, thịt dê khô kẹp bánh nướng, mùi vị không tệ, hắn ăn ngon lành, kệ đám người đói khát bên cạnh.
Vào sa mạc mỗi người đều chịu trách nhiệm với sinh mạng của chính mình, hỗ trợ người khác trong sa mạc là chuyện vô cùng nguy hiểm, chẳng tăng thêm tình nghĩa mà chỉ đẩy ngươi vào cảnh nguy hiểm hơn.
Túi ngủ lông cừu là do Thiết Tâm Nguyên mới làm gần đây, phần da trơn ở bên ngoài, phần lông ấp ở bên trong, bên ngoài may thêm một lớp da trâu mềm, chui vào bên trong, dù ngoài lạnh tới mấy, bên trong vẫn ấm như mùa xuân.
Mới đầu làm cái này Thiết Tâm Nguyên còn bị Hứa Đông Thăng chế nhạo đây là thứ trẻ con mới dùng, sau này dùng thử mới biết nó là đồ tốt, kết quả vừa làm thêm được bốn cái thì gặp tên ngu xuẩn Mạnh Nguyên Trực hòa thiêu rừng dương.
Đám Thiết Nhất cũng có, nhưng không dùng, Thiết Lục ôm kiếm ngồi bên đống lửa, bảo vệ Thiết Tâm Nguyên đã ngủ say.
Đêm khuya trên sa mạc tĩnh mịch vô cùng, chỉ có tiếng gió như ru ngủ.
Mạnh Nguyên Trực ngồi khoanh chân trên tấm da dê, khi Thiết Tâm Nguyên ngủ say, hắn há miệng phun ra một luồng khí trắng dài năm xích như yêu pháp, đồng thời còn có tiếng long ngâm khiết Thiết Tâm Nguyên bật dậy ngay tức thì, chuẩn bị lên ngựa bỏ chạy mới phát hiện ra là một kẻ ngu xuẩn làm chuyện ngu xuẩn mà thôi.
Mục Tân chưa ngủ, ngồi trong lều mắt nhìn chằm chằm Mạnh Nguyên Trực hồi lâu, không trách móc mà lại khâm phục nói:” Luyện khí sĩ của Trung Nguyên quả nhiên danh bất hư truyền.”
Thấy Thiết Tâm Nguyên định chui lại túi ngủ, thở dài nhìn trăng sáng, nhờ một tiếng hú dài của Mạnh Nguyên Trực mà chó sói bốn phương hú vang trời, tiện chân đá Lão Hứa một phát:” Đừng ngủ nữa chuẩn bị xuất phát đi.”
Thiết Lục đánh thức mọi người, gấp túi ngủ của Thiết Tâm Nguyên buộc lên lưng ngựa, hai tay nắm hông y dùng lực nâng lên.
Hứa Đông Thăng từ túi ngủ chui ra, dùng tiếng quê mình chửi bới ai đó thậm tệ, sau đó mới thu thập hành trang.
Mạnh Nguyên Trực ngồi phun khói tới một tuần trà, đến khi mở mắt ra mới ngơ ngác phát hiện đội ngũ đã xuất phát cả rồi chẳng ai gọi hắn, tiếng chó sói tru vang lên liên tục.
Người Tây Hạ hẳn cũng đã phát hiện.
Mạnh Nguyên Trực vội vàng thu dọn hành trang, khi thấy Thiết Tâm Nguyên vẫn còn đợi mình, lòng ấm áp, tới bên cạnh y chắp tay nói:” Không ngờ hôm nay luyện khí có đột phá, gây phiền toái cho mọi người.”
Thiết Tâm Nguyên lấy ra cái bình bằng đồng, mở nút tu một ngụm, sau đó đưa Mạnh Nguyên Trực:” Nếu thế tất nhiên phải chúc mừng, nhưng bây giờ không phải lúc, tạm thế này, đợi khi chúng ta ổn định rồi chúc mừng sau.”
Mạnh Nguyên Trực cười ha hả, ngửa cổ uống cạn luôn bình rượu, sảng khoái ném bình đi, chắp tay một cái phóng ngựa lên phía trước.