Con đường xuyên qua Khe Búa Bổ không hề dễ đi chút nào, Bao Tử khiêng xe lừa từ trong hố ra, thở hồng hộc đặt phệt mông lên một cái đầu lâu trắng hếu, phanh lồng ngực lông lá, nói với Thiết Đản: “ Nghỉ nghỉ tí rồi đi, đã đã hỏng ba cái bánh xe rồi.”
Thiết Đản nhìn sang phía A Nhị.
A Nhị vai vác cái ruột tượng lớn trên vai gật đầu.
Thiết Đản rống lớn một tiếng, toàn bộ đội ngũ dừng lại, nghỉ ngơi nửa canh giờ.
“ Nhị tiên sinh, chúng ta thực sự không tới hòa thị à? Nơi đó cũng có lương thực mà.”
Thủy Châu Nhi béo tròn ngốc nghếch giờ chỉ còn tồn tại trong ký ức của mọi người, từ khi đại đội nhân mã tới Hoành Sơn, mỡ trên người hắn nhanh chóng bị gió tây bắc mang đi, giờ chỉ còn thiếu niên da ngăm đen thân hình gọn gàng rắn chắc tên Thiết Đản.
A Nhị gật đầu:” Đây là điều phu nhân căn dặn, nhiệm vụ quan trọng nhất của chúng ta không chỉ là mua lương thực, còn kiếm lấy nguồn cung ứng lương thực ổn định. Thiết Đản, nhớ kỹ điều này, hổ không chia thức ăn với hồ ly, nên không cần nghĩ tới Chiết gia.”
Thiết Đản không ngốc:” Ý tiên sinh là hòa thị không tồn tại lâu?”
“ Thương nhân người Tống quá gian xảo, nhìn giao dịch hai bên là rõ, Tây Hạ vật tư thiếu thốn duy trì được cái chợ này bao lâu, đoán chừng nửa năm nữa thôi bọn họ phải bán chiến mã của mình rồi. Người Tây Hạ sẽ mau chóng phát hiện ra hòa thị thực chất là vết thương khiến họ không ngừng đổ máu, lúc đó đóng chợ là điều tất nhiên.”
Thiết Đản và A Đại ngồi bên đống lửa mới đốt lên, vừa mang bánh cùng thịt khô ra hơ nóng, vừa tiếp tục đàm thoại, Thiết Đản từ nhỏ đã rất thích học tập các loại kiến thức.
“ Từ Duyên An phủ vận lương về Hoành Sơn, nguy hiểm trùng trùng, nơi này nạn dân khắp nơi, chưa nói giá lương thực, riêng nạn dân đủ khiến chúng ta gặp đủ khó khăn rồi ..”
“ Vấn đề chúng ta bây giờ là tranh thủ lúc lưu ly còn có giá tốt, đổi lấy các loại vật tư mình cần, triều đình nước Tống cũng làm được lưu ly, đám người tham lam vô độ đó sẽ khiến giá nhanh chóng hạ xuống.”
A Nhị nước bánh xong cho vào ruột tượng để A Đại ăn trước, mình tiếp tục nướng bánh vừa dùng que vẽ bản đồ lên mặt đất:” Còn nạn dân với chúng ta mà nói không thành vấn đề, chỉ cần có cái ăn là họ đi theo chúng ta, đây là chuyện tốt.”
Thiết Đản lắc đầu:” Nhưng mà người tốt ít lắm, trăm người mới có một, chúng ta không thể thu nhận tùy tiện được.”
“ Thiết Đản, hiểu được một người là quá trình lâu dài, không phải chỉ dùng mũi mà ngửi ra được, trên đời này không có ai hoàn toàn xấu cả, hơn nữa kẻ xấu hữu dụng đôi khi vẫn có ích hơn người tốt vô dụng.” A Nhị nghiêm túc chỉ dạy:
“ Lần này thu nhận nạn dân hãy dùng mắt mà quan sát, dùng đầu óc mà phán đoán, những người trước đó ngươi ngửi ra chỉ là những người không có khả năng làm hại chúng ta, bọn họ vâng dạ với chúng ta thì cũng vâng dạ với người khác, lòng trung thành không nảy mầm trong lòng những người đó.”
Thiết Đản quay đầu nhìn đám bộ hạ đang líu ríu nói cười đằng xa:” Nghe lời không tốt sao?”
“ Nếu chúng ta chỉ muốn một đám nô bộc thì nghe lời là tốt nhất, nếu như chúng ta muốn trại hưng vượng phát triển như mong muốn của phu nhân và mọi người thì phải nhận hết, tốt, xấu, âm hiểm, vô sỉ, cao thượng, nhân từ, như thế mới hoàn chỉnh, nếu không chỉ là một cái đầm nước chết.”
Thiết Đản cười hì hì nhìn A Nhị ăn bánh, bánh đưa vào trong ruột tượng là biến mất không còn, hai người chung thân thể, tức là ai ăn thì người kia cũng no, nhưng xưa nay hắn chỉ thấy A Đại ăn mà ít thấy A Nhị ăn, dù có là rất ít, không rõ nguyên cớ.
Chắc vì A Đại ăn khỏe hơn? Chuyện này không tiện hỏi.
“ Hiểu rồi, ý tiên sinh muốn chúng ta khắc phục khó khăn chứ không phải theo đuổi hoàn mỹ, như thế mới phát triển được.”
A Nhị gật gù:” Nguyên ca nhi có đám huynh đệ thông minh tài cán như các ngươi là phúc của y.”
Thiết Đản kiêu ngạo ưỡn ngực lên:” Tất nhiên rồi, bao năm qua luôn là Xảo ca và Nguyên ca chăm sóc mọi người, bây giờ mới có cơ hội giúp đỡ huynh ấy, tất nhiên không để huynh ấy thất vọng.”
“ Đợi huynh ấy về, ta rất muốn thấy cái vẻ mặt kinh ngạc của huynh ấy, hừ hừ, lúc nào cũng làm cái vẻ mặt nắm chắc mọi thứ trong tay, có khó khăn không chịu chia sẻ.”
A Nhị xoa đầu Thiết Đản khen ngợi, đột nhiên A Đại không ăn nữa, cầm lấy thiết kiếm, gầm gừ như dã thú:” Tránh, kỵ binh.”
Thiết Đản nhanh như cắt nhảy ra sau một tảng đá, tay mò ra sau lưng.
Bao Tử nhanh chóng rút dưới gầm xe ra một thanh trảm mã đao dài hai trượng, chẳng hề sợ hãi mà ánh mắt còn có vẻ khao khát chờ đợi.
Hơn trăm chiến mã từ hẻm núi đối diện phóng qua, bước chân chiến mã nhẹ nhàng, loạn thạch lởm chởm chẳng hề ảnh hưởng tới tốc độ của họ.
A Nhị nghe A Đại nói một hồi, quay sang giải thích với mọi người:” Bọn họ không có chiến ý.”
Thế là Thiết Đản nhảy ra, ôm quyền cười hì hì với kỵ sĩ đi đầu vừa tới chỗ họ:” Không biết quân gia ở doanh nào, tuần biên vất vả, nơi này có bánh hấp, xuống sưởi ấm nghỉ ngơi.”
Kỵ sĩ đó không xuống ngựa, hỏi:” Các ngươi là người từ Hoành Sơn ra phải không?”
“ Xem quân gia nói kìa, chúng tôi là thương đội có giấy phép ở hòa thị, tới từ kinh thành đó.” Thiết Đảm làm ra vẻ như bị xúc phạm:
Kỵ sĩ lấy trong lòng ra một tờ giấy:” Thế có trông thấy phụ nhân này không?”
Bức tranh không ngờ là Vương Nhu Hoa, không chỉ vẽ chi tiết đường nét, thần vận cũng chuẩn xác.
Vốn tưởng rằng đám người ở Đông Kinh biết được họ mất tích phái người đi truy lùng thì cũng phải tới khai xuân kia, không ngờ sớm thế này, chứng tỏ họ rất được triểu đình “coi trọng”, Thiết Đản nhíu mày:” Quân gia, người ta là quý nhân, chúng tôi làm sao mà thấy được?”
Tổng cộng có bảy tám bức tranh, Thiết Đản cũng nhìn thấy hình vẽ của mình, trên hình hắn béo tròn tròn, mặt như phật Di Lặc, làm hoài niệm cuộc sống vô ưu vô lo ở Đông Kinh:” Mấy người này tại hạ cũng chưa từng gặp, họ là tội phạm sao, a trong số bức tranh chỉ có người này trông phúc đức chút, quân gia có thể cho tại hạ bức tranh này không? Nếu nhìn thấy sẽ báo ngay.”
Kỵ binh hừ lạnh một tiếng, liếc nhìn qua đoàn người một lượt, Bao Tử ở Đông Kinh thì nổi bật chứ ở tây bắc này không gây chú ý nữa, hắn quất mông ngựa tiếp tục dẫn người đi.
Thiết Đản đợi đoàn kỵ binh đó đi xa, lòng có chút không dám chắc quay sang hỏi A Nhị:” Nhị tiên sinh, thế này có phải là chúng ta phản bội Đại Tống rồi không?”
A Nhị trong ruột tượng nói vọng ra:” Chưa, chúng ta đang ở trên con đường đó mà thôi. Nhưng chúng ta chỉ muốn tự lập chứ không định quy thuận Tây Hạ, nếu không khi Nguyên ca nhi và Xảo ca nhi xổ lồng bây ra lại rơi vào hang hùm thì không phải tâm ý của phu nhân đâu.”
Thiết Đản thở phào, không tạo phản là tốt nhất, nói thật nghĩ tới hai chữ đó là hắn thấy run lên rồi, cảm thấy chuyện vượt qua tầm kiểm soát, không tự tin nữa:” Hay là chúng ta đi Thanh Đường một chuyến tìm Xảo ca về, không để huynh ấy chịu nhục bên nữ nhân lẳng lơ đó.”
A Nhị thấy đám kỵ binh hoàn toàn khuất bóng mới thò đầu ra thở lấy hơi:” Mặc dù ta chưa từng gặp Xảo ca nhi nhưng theo lời kể của các ngươi cũng biết đó là hán tử ngang tàng phóng túng, tuyệt đối không phải loại rúc dưới váy thạch lựu của nữ nhân đâu.”
Thiết Đản khít mũi không nói nữa, huynh đệ mình có thể tùy ý chửi bới Xảo ca, nhưng người ngoài không có tư cách bình phẩm, dù là nói tốt.
Nghỉ ngơi nửa canh giờ, Thiết Đản lại hạ lệnh lên đường, lần này hắn quyết định phải quan sát cho kỹ đám lưu dân mà mình đã lựa chọn, đúng như A Nhị nói, đám người này không có não, bất kể mình nói gì cũng nghe, chẳng biết chất vấn lại.
Có điều ánh mắt hắn nhanh chóng chuyển dời sự chú ý, vì đây không phải trọng điểm, trọng điểm là hắn phát hiện nhưng huynh đệ khác của mình có vẻ như thực sự muốn chiếm núi xưng vương rồi, toàn lũ khốn kiếp, chẳng phải bách tính lương thiện như mình.
Hít một hơi không khí lạnh giá, Thiết Đản quát lên:” Lên đường.”
(*) Truyền thuyết về đào nguyên tiên cảnh bất nguồn khoảng thời Chiến Quốc tới Tần, có lẽ vì thời đó chiến tranh liên miên, con người tưởng tượng ra chốn tiên cảnh cách tuyệt với bên ngoài, không ảnh hưởng bởi chiến tranh.
Nếu đọc tác phẩm sáng tác trong thời gian đó hoặc về quãng thời gian đó, thế nào cũng có nói tới đào hoa nguyên.