Mọi người đi rồi, căn phòng trở nên yên tĩnh, Mục Tân ngồi trong góc âm u nhất phòng lẩm bẩm :" Kẻ ngốc cỡ nào mới biến chuyện thành như thế, nếu đệ tử của ta chỉ làm được đến vậy, ta đích thân chặt đầu nó ...", rồi khép mắt tụng kinh.
Thiết Tâm Nguyên hiện giờ rất vui vẻ, ở bên người bị thương càng thêm khoan khoái.
Gian phòng lớn tràn ngập mùi các loại thảo dược, Mã Hi Mỗ bị chặt bốn ngón chân cố nín thở uống vào thứ thuốc sền sệt, đắng nghét, sau đó dùng nước sạch xúc miệng, đó là thứ khó uống nhất trên đời.
Trên bếp lò còn có một cái nồi đất lớn, bốc mùi dễ ngửi, còn có mấy quả đo đỏ, uống hẳn là ngon.
“ Tháp lợi ban, lần sau uống loại thuốc kia được không? Ngài biết đó, thứ ta đang uống giống nước đái ngựa.”
Thiết Tâm Nguyên đang sắc thuốc bên lò, cười:” Mã Hi Mỗ, đây là thuốc cho thần kỵ sĩ Mã Mộc Lưu Khắc uống, ngươi chắc chắn là muốn uống chứ?”
Những người Ba Tư khác nghe vậy cười phá lên, một đại hán mất nửa cánh tay cười hô hố:” Mã Hi Mỗ, ta thà uống nước đái ngựa còn hơn, hay là ngươi có cái nhu cầu đó, không sao, xin tháp lợi ban đưa dao một cái là ngươi toại nguyện.”
Thiết Tâm Nguyên đứng lên vui vẻ nói:” Xem ra các ngươi đều sống được rồi, có cả tinh thần mà cười đùa, nhưng đừng cười quá trớn, tránh vết thương rách ra thì thảm.”
Đám người Ba Tư cực kỳ nghe lời nén cười, bọn họ cảm thụ rõ ràng sức khỏe đang nhanh chóng khôi phục, mười sáu người bị thương chỉ một người chết, đây đúng là kỳ tích chưa từng có. Trước kia ngay cả những người bị thương nhẹ hơn họ được thân nhân chiếu cố chu đáo đều chết cả, đây là ân điển của thần.
Quả không hổ danh là học sinh của trưởng lão.
Bọn họ không biết Thiết Tâm Nguyên cũng chấn kinh không thôi, thứ canh ngư tinh thảo này vừa nấu vừa chạy đi xem lại sách tới mấy lượt, khi xong rồi cũng không chắc có vấn đề hay không, vậy mà đám người này uống vào chỉ có một người chết, cực kỳ hâm mộ sức sống như gián của người Ba Tư.
Quả nhiên là tin đồ của thiên thần.
Còn canh bổ dưỡng do sáu củ sâm hoang dã to bằng ngón tay thêm vào cẩu kỷ thì tất nhiên cho đám Thiết Nhất uống, nhưng đây mới là thứ bán thành phẩm thôi, còn cần thêm vào hai con gà mái ninh lên.
Hai con gà vàng ruộm bập bềnh trong nồi canh, mùi thuốc tức thì bị vị thịt lấn át.
Thiết Tân Nguyên mấy lần đánh bạt bàn tay lén lút vươn tới của tiểu dã nhân, nghiêm khắc cảnh cáo, thứ canh này nó không có phần.
Bên cạnh còn có cái nồi nhỏ, bên trông cũng có một con gà, cẩu kỷ đỏ và gà vàng, rất đẹp mắt, nhưng tiểu dã nhân không thèm, nó nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên lén nhổ nước bọt vào đó.
Kỳ thực có chút nước bọt với nó chẳng là gì, nó ăn thứ bẩn hơn, vấn đề nó biết, thứ Thiết Tâm Nguyên nhổ nước bọt vào thì đừng ăn, ăn sẽ bị lão già râu trắng chặt đầu.
Tiểu dã nhân biết, những kẻ sống tới râu trắng ở sa mạc đều đã giết rất nhiều người.
Hứa Đông Thăng đi vào, thấy Thiết Tâm Nguyên nấu canh gà, đoán ngay là của đám Thiết Nhất, lấy bát múc đầy ngồi ăn.
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Trong đó có rất nhiều nhân sâm, cẩn thận ăn vào hại người.”
Hứa Đông Thăng khịt mũi cho chân gà vào mồm, chẳng thấy hắn dùng tay mà thoáng cái nhổ ra cái xương gà hoàn cảnh, húp hết bát nước:” Giờ người cẩn đại bổ nhất là ca ca đây. Nghe nói người Khiết Đan hiện không cho ai vào hoang mạc tìm vàng, còn cướp của những người tìm được vàng, mục đích chẳng phải đạt được rồi à?”
Dù không sợ đám thương binh hiểu tiếng Hán, Hứa Đông Thăng nói nhỏ:” Ta bị A Lạp Đinh theo dõi.”
“ Nếu trước kia các ngươi giết được A Lạp Đinh thì bây giờ bị Mục Tân theo dõi, sai sót của Mạnh Nguyên Trực khiến hậu quả chưa quá tệ.”
“ Mẹ nó bố trí tốn bao công sức, khi hắn vừa về là lúc Mục Tân tìm hắn, vậy mà làm hỏng việc, không biết phải nói gì nữa, làm đồng bọn với hắn chỉ sợ có một ngày bị hắn hại chết.”
Thiết Tâm Nguyên không muốn bình luận gì về Mạnh Nguyên Trực nữa, hành vi giết A Lạp Đinh đã ngu xuẩn rồi, vậy mà cũng thất bại luôn, nhấc nồi canh có nước bọt lên, chuẩn bị ra ngoài.
“ Lại đi vỗ mông người ta đấy.” Hứa Đông Thăng mỉa mai:” Người ta đã hoài nghi rồi, có làm cũng vô ích.”
“ Đây là chuyện phải kiên trì, không thể qua quít được, dừng lại hậu quả càng tệ hơn.” Thiết Tâm Nguyên vẫn bê nồi canh tới phòng Mục Tân.
Cái trò nhổ nước bọt vào nồi này là học của Xảo Nhi, trước kia nhiều người ăn cơm, huynh đệ toàn tuổi ăn tuổi lớn, tranh nhau là khó tránh khỏi. Xảo Nhi là tên cao to đấy, ăn lại thong thả, lần nào cũng bị đám đệ muội ăn tranh, thế là hắn nhổ nước bọt vào bát, không ai dám đụng đũa nữa.
Tới đây phải nói Mục Tân là một kỳ nhân, ông ta có cái lưỡi cực nhạy, chỉ cần nếm một chút là có thể nói chính xác Thiết Tâm Nguyên dùng nguyên liệu gì, coi đó như trò chơi nhỏ của sư đồ.
Nhưng Thiết Tâm Nguyên hiểu, Mục Tân ngầm ám thị, không một ai có thể lợi dụng cơm nước để hạ độc mình.
Cơ mà ông ta chẳng thể nếm ra có nước bọt.
Trong phòng Mục Tân có khách, là một người râu cực rậm, bao phủ toàn bộ khuôn mặt, chỉ thoáng nhìn thấy đôi mắt xám, và cái mũi cực to nhô ra khỏi bộ râu, mũi còn khằm hẳn xuống như bị ai đấm gãy.
Chẳng để ý tới người đó, nhìn là biết một tên thuộc hạ rồi.
“ Lão sư, học sinh lại làm một món ăn, người nếm xem làm từ gì?”
Mục Tâm tủm tỉm cười đợi nồi canh đặt xuống, hít qua:” Gà, ừm, còn có nhân sâm, cẩu kỷ, còn lại phải thử mới biết.”
Thiết Tâm Nguyên mở vung ra, múc cho Mục Tân một bát, mình một bát, thấy ông ta gật đầu, múc cho tên rậm râu một bát.
“ Có chút gừng, muối, còn có hành khô, không phải, còn có một vị nữa, còn có một vị nữa, ta chưa bao giờ ăn qua, nhưng có thứ này làm canh đậm đà hơn. Hài tử, là gì thế?” Mục Tân đặt bát xuống, nhíu mày nhìn Thiết Tâm Nguyên đang cực kỳ đắc ý:
Thiết Tâm Nguyên cười tới lộ tám cái răng ra rồi.
Mục Tân suy nghĩ một chút, cầm bát lên ăn, chép miệng à một tiếng cười lớn:” Ha ha ha, là nấm, nhưng mà bị ngươi nghiền thành bột, định làm khó lão sư sao?”
Thiết Tâm Nguyên tức thì ìu xỉu, lấy một nắm nấm khô ra:” Vẫn bị lão sư nếm ra rồi, trong canh gà vốn cần nấm cho dậy vị, học sinh vì tăng thêm độ khó mà nghiền thành bột, không ngờ vẫn không qua mắt được lão sư.”
Mục Tân cầm cây nấm khô nhấm thử:” Lần sau cho cả cây nấm tốt hơn, bột nắm khiến món ăn giảm chất lượng, được rồi, ta còn có khách, lui ra đi.”
Mục Tân không giới thiệu khách cho Thiết Tâm Nguyên, vì vãn bối không có tư cách tham gia vào chuyện của trường bối, trừ khi trưởng bối cho phép.
Hiện Thiết Tâm Nguyên chưa đủ tư cách.
(*) Tháp lợi ban: Tiếng Ba Tư, thần học sĩ, hay học sinh đạo islam, ngạc nhiên chưa, phiên âm tiếng Anh của nó chính là Taliban.
Tình thầy trò thắm thiết quá.