Đoàn người càng đi về phía Tây, Thiết Tâm Nguyên phát hiện quyền lực của Mục Tân càng lớn.
Khi ở Đông Kinh, ông ta chỉ ra lệnh được cho Hứa Đông Thăng và đám phó nhân bên cạnh, nhưng khi đội lạc đà cách thành Trường An ba mươi dặm đã có vô số người Tây Vực ra nghênh đón, thậm chí có người quỳ rạp xuống hôn chân không ngừng.
Một lão đầu tử râu bạc phơ vươn hai tay ra nghênh đón Mục Tân, hai người ôm nhau áp má ba lần, lão đầu tử đó nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên thì kinh ngạc lắm, sau đó phẫn nộ nói một tràng dài, vài người Ba Tư cũng nhìn y với ánh mắt bất thiện.
Không biết Mục Tân nói gì với ông ta, lão đầu tử đó thở dài, khi Thiết Tâm Nguyên đến thi lễ, vẻ mặt ông ta vẫn rất khó chịu, còn mang vẻ bi ai vô hạn.
Mọi phiền toái ở nơi này đều là của Mục Tân, Thiết Tâm Nguyên đã điều chỉnh lại tâm thái, y coi đây là chuyến du học thật sự, chuyện khác không thèm quản, vì thế y chỉ hứng thú với những thứ mà người A Rập mang tới.
Có rất nhiều món ăn, cái vừa miệng cái không, đều lạ miệng nên Thiết Tâm Nguyên món nào cũng thử, chỉ là không có rượu.
“ Bọn họ không uống rượu.” Hứa Đông Thăng giải thích, còn bảo:” Nhân lúc còn chưa vào sa mạc, ngươi nên ăn cho béo lên, ăn được bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, nước cũng uống thật nhiều vào. Tin lão phu đi, đi qua sa mạc, dù người béo nhất cũng bị gió cát mang đi nửa số thịt.”
Thiết Tâm Nguyên cử động bả vai, Mục Tân là y sư cực kỳ cao minh thương thế của y chỉ chưa tới một tháng là lành hẳn, chỉ là chỗ móc xích này tuy không còn đau đớn nữa nhưng cái móc câu cọ qua cọ lại rất không thoải mái:” Không cách nào bỏ được thứ này sao?”
Hứa Đông Thăng lắc đầu:” Dựa theo quy củ, nó sẽ làm bạn với ngươi khi vào mộ, tới thiên quốc sẽ có thiên thần kiểm nghiệm.”
“ Hôm qua ta nghe Dịch Phổ Lạp Tân nói người sống cũng tới được thiên quốc?”
Hứa Đông Thăng cắn một miếng bánh kẹp rau xanh:” Chỉ lão nhân trong núi mới có pháp lực này, đưa người tới thiên quốc rồi đưa về.”
“ Ông đã thấy chưa?”
“ Thấy rồi, ta không phải kẻ dễ tin người khác, nếu không thực sự chứng kiến ta sẽ không nói, càng không đem gia tộc ra đánh cược.”
Thiết Tâm Nguyên tin điều này, một thương nhân kiêm cường đạo, lại có trí tuệ từng vào nam ra bắc như Hứa Đông Thăng tất nhiên không dễ dàng tôn sùng người khác, càng không dễ bị mấy thứ mánh mung che mắt.
Kỳ thực địa vị Hứa Đông Thăng ở đội ngũ này không hề cao, tuy gần nửa số người và quá nửa số lạc đà, ngựa là của Hứa gia, nhưng mọi quyết định đưa ra từ chỗ Mục Tân, thậm chí hắn còn chẳng được nhận lệnh trực tiếp mà hoặc Dịch Phổ Lạp Tân, hoặc một người Ba Tư nhỏ thó tên A Lạp Đinh (Aladdin), ra lệnh cho hắn.
Đội lạc đà của bọn họ có hơn một trăm người, trong đó Hứa Đông Thăng có bốn mươi người, cũng có cả người Hán, Hồi Hột, Tây Vực. Còn lại là thuộc hạ của Mục Tân, trong đó chia làm hai, một chỉ là người làm nhiệm vụ hầu hạ, lực lượng hạch tâm của ông ta có hai mươi người, đứng đầu là A Lạp Đinh, Dịch Phổ Lạp Tân hai tên này luôn ở sát bên cạnh ông ta, ngoài ra có huynh đệ Tái Nghĩa Đức chịu trách nhiệm đội lạc đà, đám này đều theo Mục Tân từ Ba Tư tới, thái độ với Thiết Tâm Nguyên rất không tốt.
Dù thế địa vị của Thiết Tâm Nguyên vẫn cao hơn Hứa Đông Thăng, chỉ cần không trái lệnh của Mục Tân thì đám phó dịch khác đều nghe lời y.
“ Ông tới thiên quốc chưa?”
Hứa Đông Thăng lắc đầu tiếc nuối:” Ta không có tư cách, nếu không phải người thần chọn, dù có là Cáp Lý Phát cũng không có tư cách vào.”
Mục Tân và lão nhân Ả Rập kia nói chuyện có vẻ không được thuận lợi, hai người ngồi khoanh chân đối diện với nhau trên tấm thảm, ở giữa đặt một ấm trà, nhưng không ai đụng vào ấm trà đó.
Dịch Phổ Lạp Tân đứng sau lưng Mục Tân nổi giận nói chen vào vài cầu, bị Mục Tân yêu cầu hắn thỉnh tội.
Hứa Đông Thăng thấy Thiết Tâm Nguyên cứ quan sát phía đó, nói nhỏ:” Đó là giảo trưởng Cáp Tư Nhĩ tôn kính, là A Hoanh chấp chưởng Đại Thanh chân tự ở Trường An, cũng là Y Mã Mục tối cao ở Đại Tống. Dù Mục Tân trưởng lão cũng phải tôn kính ông ta ba phần, xem ra không tán thành ngươi là đồng tử thần tuyển của nước Tống, chắc ông ta có nhân tuyển khác.”
Thiết Tâm Nguyên vui vẻ nhún vai:” Ta cũng chẳng hứng thú làm thần tuyển gì đó, ông ta muốn thay người khác cứ thoải mái.”
“ Nếu ngươi không phải thì sẽ chỉ có đường chết thôi, nên đừng hi vọng điều đó.”
Hứa Đông Thăng giải thích rõ hơn cho y nghe, vị lão nhân trong núi tên Hoắc Tang đó đã sống hai trăm năm, sẽ có chín mươi chín đồng tử tranh nhau một hạn ngạch duy nhất, số còn lại đều phải chết.
Thiết Tâm Nguyên bấy giờ mới biết mình cũng chẳng quý giá như tưởng tượng, té ra người ta còn tận 98 nhân tuyển nữa.
Chuyến đi này hung hiểm hơn y nghĩ nhiều.
Mục Tân hình như cuối cùng đã thuyết phục được Cáp Tư Nhi, ông già đó đi tới trước mặt Thiết Tâm Nguyên, sờ đầu y:” Chúc phúc cho ngươi, hài tử của ta.”
Mục Tân ở bên mỉm cười:” Y đã học được ngôn ngữ của thần, ông có thể tiến hành dẫn dắt y.”
Cáp Tư Nhĩ nghiêm khắc nói:” Khi thần bén rễ trong tim ngươi, ngươi sẽ là thần tuyển, nếu không, ngươi mãi mãi không phải người trong thế giới chúng ta.”
“ Thần có mặt khắp nơi, nếu ngươi có lòng, thế nào cũng thành thần tuyển, ta lần nữa chúc phúc cho ngươi. Mong ngươi qua được chín chín con sông, chín chín ngọn núi, tới được thiên đàng của thần.”
Thiết Tâm Nguyên nở nụ cười rất vô hại, biểu thị mình ngoan ngoãn nghe lời.
Giáo trưởng Cáp Tư Nhĩ thở dài đi vào thành Trường An.
Mục Tân nhận lấy miếng bánh từ khay bạc của người Ả Rập, cất vào lòng, ôm ngực cảm tạ:” Có cái bánh này ta sẽ đủ dũng khí đối diện với khảo nghiệm của sa mạc, có lợi chúc phúc của mọi người, con đường phía trước sẽ bằng phẳng, cảm tạ huynh đệ của ta.”
Những tộc nhân kia ôm ngực đáp lễ rồi rồi theo Cáp Tư Nhĩ.
Mục Tân đeo một cái dây chuyền gắn ngân bài lên cổ Thiết Tâm Nguyên:” Từ bây giờ hãy dùng sinh mạng của ngươi bảo vệ nó.”
Thiết Tâm Nguyên còn chưa kịp hỏi ông ta cái thứ này đại biểu cho cái gì thì Mục Tân đã đi thẳng tới con lạc đà quỳ dưới đất, quát một tiếng, Dịch Phổ Lạp Tân dẫn cả đội lạc đà tiếp tục hành trình.
(*) Cáp Lý Phát hay Caliph, Ha Li Pha, vua người Hồi.
(*) Y Mã Mục, imam lãnh tụ cấp cao Hồi giáo, chỉ thấp hơn tiên tri.
(*) A Hoanh - Ahung, a khung cũng là một cấp thuộc lãnh tụ Hồi giáo.
Tất nhiên mình tra google thôi chứ mình có hiểu gì về đạo Hồi đâu, trừ biết ông Muhammad Ali … hình như có gì sai?