Thiết Tâm Nguyên đoán được, bọn họ bảo mình giết hết đám Hứa Đông Thăng độc chiếm núi vàng.
Đây là kết quả tất nhiên, đại đa số những trường hợp phát hiển mỏ vàng đều dẫn tới chém giết nội bộ, vì thế nhiều cuốn sách coi vàng như nguồn gốc tội lỗi.
Kiến nghị của Thiết Nhất khiến Thiết Tâm Nguyên vốn đang kích động nhìn thấy hậu quả đẫm máu mà vàng gây ra, liền dần bình tĩnh lại, hít sâu liền mấy hơi rồi lắc đầu:” Với ta thân nhân và bằng hữu càng giá trị hơn vàng, nếu ngươi thích lần sau có thể dẫn người về đây lấy, dù sao chẳng ai có thể mang ngọn núi này đi được.”
Thiết Nhất vung tay ú ớ một hồi, có vẻ tức giận lắm, sau đó lấy loan đao viết chữ lên cát.
Thì ra ý hắn là chiếm ngọn núi vàng này thì Thiết Tâm Nguyên mới có khả năng cạnh tranh vị trí lão nhân trong núi, nếu không y hiện là người thực lực thấp nhất trong số những người cạnh tranh, chỉ có chết thôi. Bọn họ muốn thông qua Thiết Tâm Nguyên tìm lại vinh quang ngày xưa, không phải chỉ vì vàng, bọn họ không có hậu nhân, tiền tài nhiều vô nghĩa.
Thiết Tâm Nguyên cho vàng vụn vào úi, vỗ vai Thiết Nhất:” Không nói, không làm gì cả, xem tạo hóa của bọn họ.”
Thiết Nhất có chút thất vọng nhưng rốt cuộc cũng gật đầu, bảy người ngồi quây quanh đống lửa uống trà, không ai nói gì, nhưng vẻ mặt biểu đạt những ý tứ còn nhiều hơn lời nói.
Kẻ giết người trước đó chỉ vì lương thực, chắc chắn không phát hiện ra núi có vàng, thậm chí không phát hiện bộ lạc nhỏ này giấu vàng.
Hứa Đông Thăng nhất định phát hiện được bí mật của bộ lạc, hắn sẽ chiếm được vàng giấu ở nơi này, và sẽ phải đối mắt với những dã nhân kia, nhưng hẳn cả dã nhân cũng không biết dưới chân họ là mỏ vàng khổng lồ, nếu không chẳng cần tập kích đáp người Hứa Đông Thăng.
Một ngọn núi có hàm lượng vàng lớn như thế, tuyệt đối không phải một bộ tộc có thể không chế, nơi nào có mở vàng, nơi đó thường xuất hiện thành phố phồn hoa, cho dù có là nơi hoang sơ nhất.
Trời sáng mà tuyết vẫn chưa ngừng, hơn nữa càng lúc càng lớn, rặng núi đằng xa đã phủ một màu trắng xóa.
Thiết Tâm Nguyên không vào hẻm núi, vì Hứa Đông Thăng không gọi y, Mạnh Nguyên Trực cũng không gọi. Trong hẻm núi liên tục có tiếng nhà đổ rầm rầm, mấy chục người tay gươm tay đao canh phòng ở cửa sơn cốc, dáng vẻ hùng hổ, xem ra hai người bọn họ đang tìm kiếm bảo tàng.
Tiểu dã nhân quấn tấm thảm từ động bò ra như con chuột, mấy người Thiết Tâm Nguyên đều coi như không thấy, tiếp tục nấu canh thịt.
Thịt khô, rau khô, lại thêm ít gạo, ít muối, chẳng mấy chốc bốc mùi thơm ngào ngạt, ăn sáng được như vậy là sang lắm rồi. Có lẽ ngửi thấy mùi cháo thịt, tiểu dã nhân bò một đoạn dừng lại, đứng lên nghĩ một hồi chạy tới đống lửa, ôm đầu gối đợi ăn.
Nếu là người lớn thì cho dù Thiết Tâm Nguyên có nấu gan rồng cũng chưa chắc đã tới, nhưng trẻ con thì khác, trực giác cho rằng những người này không hại mình, bụng thì đói, mò tới là tất nhiên.
Mắt nó chỉ nhìn chằm chằm vào nồi cháo, không để ý tới ai khác.
“ Muốn ăn cháo thì tắm rửa cho sạch.” Thiết Tâm Nguyên nói một câu bằng tiếng Khương, người ở dải này đa phần là người Khương:
Đứa bé nói liếng thoắng một tràng Thiết Tâm Nguyên không hiểu, tiếp tục ngồi đó không chịu đi, cái mặt câng câng bướng bỉnh.
Thiết Nhất tóm gáy thằng bé xách lên, thoáng cái lột sạch quần áo của nó, Thiết Tam đổ nước nóng vào thùng da dê đã hứng tuyết suốt đêm, bị ném vào cái thứ nước nửa nóng nửa lạnh đó, tiểu dã nhân la hét quẫy đạp liên hồi, nhưng làm sao kháng cự lại được Thiết Nhất.
Tiểu dã nhân bẩn như thế tất nhiên tắm một ấm nước nóng không đủ, Thiết Tam đun thêm nước, sau đó mang bàn chải hay chải bờm ngựa tới.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tục, lông bàn cải cứng chà lên người tất nhiên chẳng thoải mái gì, thùng nước thứ ba vẫn đen như mực, Thiết Tâm Nguyên bịt mũi tránh thật xa, y chưa bao giờ thấy đứa bé nào bẩn tới độ đó.
Đến thùng nước thứ tư thì tiểu dã nhân biết không phải luộc mình ăn thịt nữa, ngoan ngoãn phối hợp.
Sau khi Thiết Tam tắm rửa sạch sẽ cho đứa bé, mới phát hiên nhóc con này cũng khá đáng yêu, chừng mười tuổi, khuôn mặt ngăm đen khảm đôi mắt tròn rất dễ nhìn, mày rậm, tóc xoăn tít, rõ ràng người Tây Khương.
Trong hẻm núi có tiếng reo hò dậy đất, bảy người nhìn nhau cười, bắt đầu ăn cơm, tiểu dã nhân ngâm trong thùng nước thứ tư cũng được một bát, ăn vô cùng vui vẻ.
Không lâu sau Hứa Đông Thăng và Mạnh Nguyên Trực dương dương đắc ý đi ra, nhìn thấy đứa bé đen xì ăn cháo trong thùng da thì cũng nhìn nhau cười dài, cho rằng tính thư sinh cổ hủ của Thiết Tâm Nguyên phát tác rồi, vì một đứa bé mà làm lỡ chuyện lớn.
“ Chỗ hai người có lương thực còn tới chỗ ta ăn chực làm cái gì nữa?” Thiết Tâm Nguyên làm ra vẻ quyết giữ nồi cháo của mình tới cùng:
Hứa Đông Thăng cười cực vang:” Ca ca bỏ tiền ra mua được chưa?”
Nói rồi móc ra một đĩnh vàng lớn ném tới.
Thiết Tâm Nguyên đỡ lấy, tay trĩu xuống, suýt đánh rơi:” Oa, lớn quá, Lão Hứa, tìm thấy bảo tàng rồi sao?”
Hứa Đông Thăng cười càng cuồng ngạo:” Tiểu tử, ai bảo ngươi nổi lòng thiện không đúng lúc cứu một đứa bé dã nhân, trong thời gian đó bọn ta tìm được một kho vàng, toàn là thứ này.”
Thiết Tâm Nguyên mân mê đĩnh vàng đúc rất thô, hình dáng hơi méo mó, không hề có ký hiệu nào:” Có hỏi ra bọn chúng lấy vàng từ đâu ra không?”
Hứa Đông Thăng gằn giọng:” Lão tử không quan tâm chúng kiếm vàng từ đâu ra, chỉ cần biết giờ thuộc về lão tử, kẻ nào cướp là lão tử liều mạng với kẻ đó.”
Mạch Nguyên Trực xách từ đằng sau ra một cái rương gỗ nặng trịch đặt bên Thiết Tâm Nguyên, tuyết xung quanh lún cả xuống, cái rương thế này phải trăm cân:” Đó là phần của ngươi.”
Thiết Tâm Nguyên không từ chối, chắp tay cười:” Vậy tiểu đệ không từ chối, nhưng lấy không của hai vị ca ca cũng áy náy lắm, không bằng để đệ giải quyết vấn đề vận chuyển nhé.”
Lúc này hoang mạc đã phủ lớp tuyết dầy, vận chuyến đúng là thành vấn đề lớn, Hứa Đông Thăng giục:” Có cách gì hay nói mau, lạc đà của chúng ta không đủ.”
Mạnh Nguyên Trực nói luôn:” Nếu bắt mọi người đi bộ thì khỏi, kiệt sức rồi mà gặp phải sa đạo thì phiền lắm.”
“ Nếu không có tuyết thì ta cũng chịu, nhưng tuyết lớn thế này, sao không làm xe trượt, như thế mang cả hầm vàng cũng không thành vấn đề.”
“ Phải rồi, nghe nói ở phương bắc có người dùng thứ này đi trên tuyết, vậy mà không nghĩ ra.” Hứa Đông Thăng không kịp ngồi ăn nữa, hắn đã nóng ruột lắm rồi, hò hét mọi người đi chặt cây: