Một trăm tám mươi kỵ binh và ba trăm bộ binh, đó là toàn bộ lực lượng của thành Cáp Tư Nhi, thành thực mà nói lực lượng quân sự này với tòa thành chưa tới năm nghìn người đã là hơi nhiều.
Quân lực trong tay Khách Lạt Hãn quốc không quá lớn, nếu như chẳng phải đối diện với thành Cáp Tư Nhi là hoang mạc mênh mông với vô số cường đạo thì đã chẳng an bài chừng đó kỵ binh.
Quân đội cường đại của hãn quốc phải ứng phó với uy hiếp từ huynh đệ của mình ở phía tây, rồi còn đề phòng Hồi Hột ở Cam Châu xâm nhập, hai mặt giáp kích như thế, chỉ có cách an bài bốn cái chân cho chiến sĩ, đế quốc mới ứng phó được với chiến tranh.
Lần này bọn họ gặp phải kẻ thù trên trời rơi xuống.
Dưới sự thôi thúc của tự tin ngày một bành trướng, Mạnh Nguyên Trực cố chấp cho rằng mình có thể đoạt được tòa thành biên cảnh của Khách Lạt Hãn.
Hắn lấy một tấm vải lụa trắng, chấm máu người chết viết năm chữ lớn - Người Tống Mạnh Nguyên Trực, sau đó giao cờ của mình cho tên kỵ binh nói được vài lời mình có thể hiểu.
Thấy trời vẫn còn sớm, Mạnh Nguyên Trực dẫn theo gần mười tên mã nô run cầm cập, xua hơn ba chục chiến mã tiến tới thành Cáp Tư Nhi.
Thành đắp bằng đất cao có hơn một trượng, chỉ cần đứng trên lưng ngựa nhảy một cái là lên được tường thành, vào thành rồi thì bên trong chắc không ai ngăn được mình.
Chỉ cần hôm nay giết chục tên, mai giết chục tên, chỉ vài ngày thôi là bọn chúng sợ vỡ mật tan nát rồi, đó là tính toán của Mạnh Nguyên Trực.
Đám thủ quân trên tường thành đột nhiên cười ầm ĩ, Mạnh Nguyên Trực quay đầu, phát hiện trừ tên cầm cờ sợ đái ướt cả mảng dưới chân ra thì số còn lại đã nhảy lên chiến mã bỏ chạy.
Bẽ mặt vô cùng, Mạnh Nguyên Trực giương cung, tên như sao băng, thoáng cái đám phản bội chưa thoát khỏi tầm bắn đã ngã gục trên hoang nguyên.
Thủ quân trên tường thành lần nữa nín khe.
“ Ta, Đại Tống Mạnh Nguyên Trực, cành cáo lần cuối cùng, mở cổng thành đầu hàng. Nếu không khi phá thành ta sẽ chặt đầu các ngươi.”
Thủ quân cười lăn cười bò, tiếp đó tên bắn xuống ào áo, chỉ là Mạnh Nguyên Trực đứng ngoài tầm bắn, vài mũi tên bắn được tới chỗ hắn đã hết đà, dễ dàng gạt được.
“ Thằng béo kia có phải Mao Lạp gì đó không?”
Tên cầm cờ lắp bắp nói:” Đó là Mục Cát Tư đại nhân, có thể bắn thiên nga bay trên trời.”
Mạnh Nguyên Trực đưa tay bắt một mũi tên khác bắn tới, tiếp tục hỏi:” Nếu ta giết hắn thì thủ hạ của hắn có chạy không?”
“ Bộ binh sẽ chạy vì họ là nhân thủ tuyển mộ tới, còn kỵ binh thì không, nếu Đạo Hoa Thạch khả hãn mà biết chúng bỏ thành trốn, sẽ ném chúng vào hố rắn ... Đào Hoa Thạch khả hãn không có dũng sĩ bỏ chạy.”
Mạnh Nguyên Trực không nhịn được cười, thế đám bỏ chạy trước đó gọi là gì.
Kế hoạch của Mạnh Nguyên Trực là trong thời gian ngắn khó tìm được Ủy Trì Chước Chước, không bằng làm chút việc để đám người đó tìm tới mình, chẳng phải họ luôn khao khát có viện binh Đại Tống sao, lão tử chiếm một tòa thành cho họ biết viện binh tới rồi.
Chỉ là khi lá cờ mang năm chữ lớn kia dựng lên, hắn thấy hào khí hừng hực, lòng sướng khoái vô cùng, cảm giác như tìm mục tiêu của cuộc đời.
Lá cờ năm chữ bay phần phật trong gió, uy phong khôn tả, Mạnh Nguyên Trực mặc khải giáp, đeo thuẫn vào cánh tay, thúc chiến mã từ từ tới trước thành, chĩa thiết thương về tên béo ục ịch, thách chiến:” Mục Cát Tư, có giám đánh một trận với gia gia không?”
Mục Cát Tư nổi giận nhìn tên cuồng đồ dưới thành, tuy không hiểu hắn nói gì, nhưng nghe ra được tên mình, không khó đoán ý đồ, rút ba mũi tên lắm lên cung, kéo cung kêu ken két.
Mạnh Nguyên Trực thấy Mục Cát Tư gạt hộ vệ bước ra sát tường thành giương cung thì mừng rỡ, hai chân kẹp bụng ngựa, chiến mã vọt tới, quát lớn:” Xem thương.”
Tức thì trường thương rời tay, lao đi vun vút.
Cùng lúc ba mũi tên cũng xé gió bay tới, tên không hề chịu ảnh hưởng của tốc độ chiến mã, chia ra ba góc nhắm thẳng vào ngực Mạnh Nguyên Trực.
Thuẫn tay vung ra gạt bay được hai mũi tên, cái thứ ba bắn trúng giáp ngực, keng một tiếng bắn ra ngoài, tốc độ chiến mã không giảm, tiếp tục lao tới.
Không ngờ tên béo có tiễn thuật cao minh mức đó, vì thế cứu hắn một mạng, trường thương khoảnh khắc phân thần lệch đi, cắm phập vào tường thành sâu tới hai thước.
Mạnh Nguyên Trực dùng thuẫn tay che mặt, mặc cho mưa tên bắn lên người, nhưng chiến mã không có phòng hộ trúng tên chi chít, hí một tiếng khuỵu ngã, làm hắn lăn tròn trên mặt đất.
Vừa ngẩng đầu lên có tảng đá lớn ném xuống, không kịp tránh, chỉ còn cách giơ thuẫn tay lên đỡ, "uỳnh" một cái, toàn thân chấn động, cổ họng lờm lợm, phun ra một ngụm máu.
Cuồng tính bộc phát năm ngón tay Mạnh Nguyên Trực như móc câu chọc vào tường thành đất đu người tóm lấy thiết thương, dùng hết sức bình sinh đạp thiết thương bay lên tường.
Người chưa hạ xuống thì bốn cây trường thương đâm tới, Mạnh Nguyên Trực vung tay cuốn một vòng liền ôm cả bốn trường thương vào lòng, lộn một vòng trên không đáp xuống đất, hai tay đồng loạt ném thương ra.
Mục Cát Tư nghe thấy thuộc hạ kêu thảm thiết thì sợ vỡ mật, làm sao có thể ngờ một người lại dám thực sự tấn công cả tòa thành, hơn nữa lên được thành rồi.
Mạnh Nguyên Trực cười ha hả, đao trong tay không nhàn rỗi, chém xối xả vào đám người còn chưa hoàn hồn, xông tới chỗ tên béo đang liên tục lùi lại.
“ Giết, giết hắn !” Mục Cát Tư la hét, nhưng bản thân lại lồm bồm bò theo hưởng ngược lại:
Rẻng, đao chém liền mấy phát đã gãy, Mạnh Nguyên Trực tóm cổ một tên, cổ tay xoay một vòng bẻ gãy cổ hắn, đoạt lấy chùy xích.
Cận chiến thế này chùy quả nhiên hữu dụng hơn, chùy đập tới đâu, tiếng xương gãy vang lên tới đó, nghe rợn sống lưng.
Cảnh tượng đó làm Mục Cát Tư nhớ tới rất nhiều năm trước chiến đấu với tử sĩ Vu Điền, nhưng hắn không còn dũng khí năm đó rồi. Bao năm qua kiếm được tài phú cực lớn, gia quyến đông đúc, không còn là tên tiểu binh vì một đồng tiền thưởng mà liều mạng nữa, vì thế hắn quay người bỏ chạy.
Thành chủ chạy, ba tên đang đối diện với ác bị đập tan xương nát thịt, số quân tốt còn lại mất hết sĩ khí, học them thảnh chủ chạy tứ tán, có tên thậm chí nhảy thẳng xuống tường thành.
Mặc kệ đám bại binh, Mạnh Nguyên Trực cầm chùy xích còn vương máu lẫn não người truy kích Mục Cát Tư.
Mục Cát Tư sợ mất vía, không ngờ đám thuộc hạ hèn nhát chẳng trì hoãn cho mình chút thời gian nào, cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy, hơi thở mỗi lúc một khò khè nặng nhọc, nhưng hắn không dám dừng lại.
Đột nhiên thân thể bay lên, Mục Cát Tư cúi đầu nhìn, thấy nửa mũi thương xuyên qua ngực.