Tiếng vó ngựa phá ngang tiếng sao thê lương của Thiết Tâm Nguyên làm y có chút tức giận.
Ngẩng đầu lên, lửa giận tịt ngay, đối diện với một đội kỵ sĩ mặc ngư lân giáp phủ kín người, thì dù là ai cũng không dám nổi giận.
Đại thuẫn treo bên ngựa đã phủ kín hàn sương, khải giáp cũng một tầng trắng xóa, mười tám đôi mắt vô cảm, lạnh hơn cả thời tiết, giáp xích che kín mặt lộ ra mỗi hai mắt, chỉ nhìn thấy chút nếp nhăn khóe mắt, da cực mịn, như xử nữ.
Đây hẳn là mười tám nam nhân vô cùng tuấn tú.
Kỵ sĩ đi đầu nhảy xuống ngựa, không dẫn ngựa, con ngựa bám sát bên cạnh hắn, loan đao đeo bên hông chứ không phải trên lưng, thích hợp xoay mình rút đao, giây phút đó nghe nói ưu mỹ như vũ đạo.
Hứa Đông Thăng thật xấu hổ, không ngờ ông ta lại quỳ rạp xuống đất, dùng đại lễ bái lạy.
Phó nhân của ông ta cũng như thế, đám kỵ sĩ kia dẫm lên người họ, lau sạch giày rồi mới vào tiểu viện của Mục Tân.
Mặt còn mang dấu chân, Hứa Đông Thăng ngồi bên cạnh Thiết Tâm Nguyên sưởi ấm, chẳng thấy ông ta có chút bị sỉ nhục nào, đám phó nhân thậm chí còn có chút kiêu ngao.
“ Đó là những người rất ghê gớm.” Hứa Đông Thăng nói nhỏ:
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Phát hiện ra rồi, nhưng dù người ghê gớm tới mây mà lau giày lên người ta thì đoản kiếm của ta nhất định đâm vào lỗ đít hắn.”
Hứa Đông Thăng sợ hãi:” Trước khi trở thành chủ tử thì không nên có suy nghĩ này, đám người đó trừ đánh trận ra thì không biết cái gì hết, rồi ngươi sẽ thấy bọn chúng ăn cơm cũng cần người khác đút, hai tay chỉ đề giết người, đao không bao giờ rời người, bất kỳ lúc nào.”
Thiết Tâm Nguyên mỉa mai:” Cả lúc động phòng à?”
“ Chúng không động phòng, vì tăng sức chiến đấu, bọn chúng lựa chọn thiến rồi.”
“ Vớ vẩn, ta sống ngay bên hoàng thành còn lạ gì thái giám, chưa thấy ai bị hoạn xong lại khỏe lên, dù Vương Tiệm cũng chẳng có võ công cao cường.”
Hứa Đông Thăng cười:” Ngươi thích tin thì tin, lão phu có ý tốt nói cho ngươi những cấm kỵ ở Tây Vực, nghe hay không ở ngươi. Nếu như có một ngày ngươi thành kẻ địch của bọn chúng sẽ biết bọn chúng khủng bố ra sao.”
Thiết Tâm Nguyên đứng dậy, định vào phòng Mục Tân quan sát những kẻ này ở khoảng cách gần, những lời của Hứa Đông Thăng làm y rất tò mò.
Hứa Đông Thăng giữ y lại, đánh miệng về phía phòng ăn, liền thấy mười tám người kia cùng mười tám con ngựa nối nhau rời phòng Mục Tân.
Chưởng quầy thường ngày chẳng thấy mặt mũi đâu lại đích thân an bài cơm nước cho những người đó, màu sắc rất đẹp mắt.
Có điều đều là cháo.
Thiết Tâm Nguyên nhìn thấy chiến mã của bọn họ cúi đầu húp cháo gạo, còn đám quái nhân đó thì ngồi yên tĩnh ở đó, mười tám vũ cơ đút cho bọn họ từng thìa một, đúng như lời Hứa Đông Thăng nói.
“ Trong sa mạc cũng có người đút cơm cho họ à?”
“ Không, khi điều kiện không cho phép thì họ tự ăn, bọn họ cho rằng mình và chiến mã ngang nhau.”
Thiết Tâm Nguyên không định hỏi tin tức về đám người này nữa, cảm giác Hứa Đông Thăng đang vô hạn đề cao những kẻ này để che dấu xấu hổ vừa nãy.
Không cần làm khó người ta.
“ Ăn của lão ca một bữa thịt chó, để ta mời lại huynh một bữa mỳ, ta vừa phát hiện ra nơi này còn có hành xanh.”
Hứa Đông Thăng lắc đầu:” Đợi họ ăn xong đã, nếu ngươi ăn trước mặt họ khoe lưỡi của mình là ngươi mất lưỡi.”
“ Hả? Chúng ngay cả lưỡi cũng không có?” Thiết Tâm Nguyên kinh hãi:
“ Năm tuổi vào quân doanh, ải đầu tiên là cắt lưỡi, vì có lưỡi sẽ phát ra nhiều tiếng kêu vô nghĩa, ảnh hưởng sĩ khí, mười lăm tuổi trưởng thành thì hoạn, sau đó lên ngựa chiến đấu tới chết.”
“ Biến thái, quá biến thái.” Thiết Tâm Nguyên bắt đầu thấy sợ rồi:
Bất giác nhớ tới mấy thiếu niên trong khoang thuyền ở Biện Hà, có lẽ bọn họ cũng sẽ như thế, nghĩ tới đó thôi thấy đũng quần lành lạnh.
Mười tám kỵ sĩ này điểm tương đồng lớn nhất là tuấn tú, trong đó một người có xẹo trên má, nhưng dù thế vẫn đẹp đẽ hơn người thường rất nhiều, vết xẹo không phá hỏng sự anh tuấn của hắn, mà còn tăng thêm chút hùng khí.
Thực sự là quá đẹp, chiếc mũi thẳng cái cằm thon dài, làn da sáng mịn, khuôn mặt dưới mái tóc vàng nhạt ấy trông như tinh linh trong truyền thuyết phương tây, làm Thiết Tâm Nguyên nhìn ngây ra một lúc.
Y phải lần nữa xác định lại khuynh hướng tình dục của bản thân, sau đó khẳng định chắc chắn mình còn là nam tử.
Theo như lời Hứa Đông Thăng chỉ có Mục Tân mới có tư cách ngồi ăn cùng bàn với đám kỵ sĩ này.
Mười tám người được vũ cơ đút cho thứ cháo ngũ sắc, chỉ máy móc nhai nuốt chẳng hề có chút biểu cảm nào, giống như mười tám con búp bê sứ không có linh hồn.
Mục Tân từ phòng đi ra, thấy Thiết Tâm Nguyên thập thò ở cửa phòng ăn thì mỉm cười hiền từ, nhìn nếp nhăn khóe mắt cong lên thì đúng là ông ta đang cười vui vẻ:” Hài tử của ta, muốn hỏi gì thì hỏi đi.”
Thiết Tâm Nguyên quay lại hỏi nhỏ:” Lão sư, kỵ sĩ nào trong giáo cũng giống bọn họ sao?”
“ Không phải Mã Mộc Lưu Khắc nào cũng được ưu đãi như họ, chỉ có những kỵ sĩ tinh nhuệ nhất, một lòng hiến thân cho chiến thần mới lựa chọn con đường cắt đứt thất tình lục dục, đem toàn bộ tinh thần vào rèn luyện vũ kỹ và đạo chiến tranh, mới được thần chiến tranh tiếp nhận.”
Thiết Tâm Nguyên khom lưng thi lễ, một lần nghe Mục Tân giảng bài, y liền thay đổi cách xưng hô, Mục Tân không phải đối, thế là họ thành sư đồ, quan hệ tựa hồ thân mật hơn không ít:” Xin lỗi lão sư, học sinh không có trái tim và ý chí như bọn họ.”
Mục Tân xoa đầu y: “ Bọn họ là nô lệ, là vũ khí sinh ra chỉ đệ phục vụ cho chiến tranh. Con không phải, con sẽ đi trên con đường hoàn toàn khác họ, vinh quang chói lòa hơn, đến một ngày họ sẽ cúi đầu trước con.”
Trong lúc hai sư đồ họ trò chuyện, những người kia vẫn ăn liên tục, đến cả vũ cơ đút cơm cho họ cũng đã toát mồ hôi, nhưng không dám dừng lại.
“ Lão sư, bọn họ còn ăn tới khi nào nữa?”
Mục Tân cười ha hả:” Miệng mãnh thú chưa khép lại, chứng tỏ chúng vẫn đói.”
Mục Tân trả lời câu hỏi trẻ con của Thiết Tâm Nguyên rồi đi, ông ta trước nay chỉ ăn một mình, thực ra đa phần thời gian, trừ lúc dạy học cho Thiết Tâm Nguyên thì ông ta đều ở một mình.
(*) Bọn họ là những Mamluk tinh nhuệ nhất, mình nhớ thì phim Game of Throne cũng lấy hình mẫu từ họ tạo ra đội quân Unsullied của mẹ rồng.