Khi Thiết Tâm Nguyên đang đau đầu tính toán thì Đằng Nguyên Nhất Vị Hương mơ hồ mở mắt ra.
Vén chăn trên người, mặc dù chỉ ngủ một tuần hương, nhưng ả thấy tinh thần khôi phục rất nhiều, vốc nước lạnh lên mặt, chút cơn buồn ngủ còn sót lại cũng bay biến.
Nhất Vị Hương xuống bếp, lấy ít gạo chuẩn bị nấu cháo, trong phòng sực mùi máu tanh nên ả ra ngưỡng cửa, ngẩng đầu nhìn mây trôi trên đầu.
Âm thanh ồn ào ngoài đường truyền vào làm ả bực mình, nhớ tới Thiền Thảo tự, dù ngày hội thì cũng không ầm ĩ thế này, nhưng trận động đất kinh hoàng đó làm Thiền Thảo tự chỉ còn lại Lôi môn lẻ loi ...
Cộc cộc cộc!
Tiếng gõ cửa đánh thức Nhất Vị Hương từ hồi tưởng.
Ả đứng dậy rút đũa khỏi mồm một nam nhân bị ghim trên cột, nấp trong bóng tối chờ đợi.
Tiếng gõ cửa vang lên mấy lần nữa rồi thôi, người gõ cửa đi rồi.
Nhất Vị Hương lại ngồi ở ngưỡng cửa nhìn trời xanh.
Bầu trời Đông Kinh không xanh như ở Thiền Thảo tự, mây cũng chẳng trắng bằng, lúc nào cũng như có màn sương mờ mờ chắn trên cao rất đáng ghét.
Người Đông Kinh cũng không thiện lương như ở Thiền Thảo tự.
Cháo trong nồi đã chín, Nhất Vị Hương chắp tay cảm tạ thần phật phù hộ, múc một bát cháo nóng hổi.
“ Ta nhất định kiếm đủ tiền xây dựng lại Thiền Thảo tự mới, nếu ta làm được, xin thần phật phù hộ cho a di đáng thương ...”
………….. ……………
Khi Thiết Tâm Nguyên về tới hiệu bánh canh ở Tây Thủy Môn thì mẹ đang bận rộn trong kho, không chỉ mẹ, mà còn có cả Trương ma ma cũng mồ hôi nhễ nhại.
Hai người trốn trong phòng sắp xếp đống tiền đồng cao như núi.
“ Không ngờ bao năm qua cô tích trữ cho Nguyên ca nhi nhiều tiền như vậy, thật không dễ dàng.”
Vương Nhu Hoa vất vả ném một xâu tiền đồng vào rương:” Không thì biết làm sao, cái thằng vương bát đản đó rõ ràng là con thợ rèn mà chi tiêu còn nhiều hơn cả đám hoàn khố, từ nhỏ đã giỏi phá tiền của mẹ nó rồi. Nếu không tích góp tiền, sau này làm sao có lấy được tức phụ.”
Trương ma ma cũng ném một xâu tiền vào rương: “ Còn kêu ca, nếu lão thân sinh được một nhi tử như thế, dù có mệt chết cũng cam lòng, nhưng mà sinh với ai? Hoàng cung chỉ có một nam nhân, người ta không nhìn trúng lão thân, lãng phí hơn ba mươi năm ...”
Vương Nhu Hoa cười khinh khích:” Bây giờ cũng không muộn, trai già sinh châu đâu phải không có.”
Trương ma ma ngồi lên rương tiền lau mồ hôi, xua tay:” Nếu là mười năm trước ta còn có tâm từ này, giờ thì thôi đi, không cần gả đi làm người ta chê bai nữa.”
“ Đúng thế, chúng ta lấy số tiền này bảo thằng tiểu vương bát xây cho chúng ta một viện tử thật đẹp đẽ ở Tây Thủy Môn, lão tỷ cứ ở lại đâu cho nó cung phụng cả đời, bao năm qua không có tỷ chiếu cố, nó và công chúa đã chẳng được thuận tiện như thế, giờ tới lúc nó phải báo hiếu rồi.”
Trương ma ma không biết nghĩ tới cái gì mà cười vui lắm:” Lão thân hiểu tâm tính Nguyên ca nhi, nếu cưới được công chúa về, lão thân sẽ ở Thiết gia cả đời.”
Vương Nhu Hoa thở dài ngồi xuống, chỉ đống tiền cao ngồn ngộn xung quanh:” Nếu là khuê nữ nhà bình thường, dùng số tiền này làm sinh lễ quá dư thừa rồi, dù là tiểu thư phú quý cũng tạm ổn. Nhưng công chúa ....”
“ Cưới công chúa là cần cơ duyên, không có duyên thì núi vàng núi bạc cũng chẳng thành. Nếu là công chúa khác, có khi con sinh ra mang họ Triệu, nhưng cưới Duyện Quốc về thì không lo chuyện ấy, với lại phẩm tính hai đứa nhỏ đó, không biết qua ba đời nữa Thiết gia sẽ thành thế gia đại tộc cỡ nào. Cho nên chuyện cưới công chúa phải dứt khoát, liên quan tới truyền thừa muốn đời của Thiết gia, đừng lo được mất nhất thời.” Trương ma ma trấn an:
Vương Nhu Hoa tò mò:” Vì hôn sự hai đứa nó mà tỷ tỷ bị đánh cho một trận đến giờ mới khỏe lại, sao vẫn tự tin cho rằng công chúa có thể cho Nguyên Nhi?”
“ Công chúa là do lão thân nuôi từ nhỏ, đừng thấy ngây thơ nhu nhược, trong lòng mạnh mẽ lắm, bây giờ lại toàn tâm toàn ý hướng về Nguyên ca nhi, sao chịu gả cho người khác được. Chưa kể Nguyên ca nhi thông tuệ ra sao, lại có tình có nghĩa, hai đứa nó đồng tâm hiệp lực thì chắc chắn có cách mà.”
Vương Nhu Hoa tất nhiên rất có lòng tin vào nhi tử, phụ thân và hai vị thúc bá đều đánh giá nhi tử có tài kinh bang tế thế.
“ Vậy chúng ta xây một viện tử thật lớn, đợi Nguyên nhi cưới công chúa về, thằng bé đó thật là … về một cái lại chạy mất rồi, lát phải tới Xảo trang tìm.”
Trương ma ma theo đuổi giấc mơ khác:” Nếu mà được như viện tử ở Nhũ Sơn thì tốt quá, chỉ là số tiền gấp mười thế này cũng không đủ ..”
Thiết Tâm Nguyên nghe rõ ràng cuộc nói chuyện của mẹ và Trương ma ma, mồ hôi chảy ròng ròng, không lâu sau thành cả vùng nước.
Đằng Nguyên Nhất Vị Hương đứng cách đó ba trượng tựa cười tựa không nhìn y, đoản kiểm trên tay đâm vào tường như hơi đùa, trên mặt đất thêm đống bột từ tường rơi xuống.
“ Ra ngoài nói chuyện.” Thiết Tâm Nguyên nói không ra tiếng:
Nhất Vị Hương lắc đầu, giơ cánh tay phải bị băng bó lên, khuôn mặt mỹ lệ dần trở nên hung dữ.
“ Thực ra Nguyên Nhi giỏi nhất là kiếm tiền, muội không cho phép nó dấn sâu vào chuyện này, nếu không bây giờ Thiết gia có giàu nhất Đông Kinh cũng không lạ.”
Trương ma ma cực kỳ tán đồng:” Đúng thế đấy những thứ Nguyên ca nhi tặng công chúa từ nhỏ có cái nào không phải bảo bối, chỉ cần bán đi một vài món, là dư tiền làm nhà. Chưa nói đâu xa, gần đây làm ra cả lưu ly, chậc chậc ...”
Hai người trong phòng vẫn tiếp tục hào hứng tán gẫu, đề tài của họ nhanh chóng chuyển từ làm sao cưới được công chúa chuyển thành phải tổ chức hôn lễ ra sao rồi.
Nhất Vị Hương nghe một lúc, ra hiệu cho Thiết Tâm Nguyên bỏ đoản kiếm xuống.
Cho dù cầm đoản kiếm cũng không phải đối thủ của nữ quỷ này, Thiết Tâm Nguyên cho kiếm vào vỏ, giang tay ý bảo mình đã giải trừ vũ trang.
Một sợi xích bạc mảnh vòng qua tay Thiết Tâm Nguyên, sau một tiếng cạch nhỏ, tay y đã bị khóa lại, Đằng Nguyên Nhất Vị Hương cầm đầu kia sợi xích giật nhẹ, ý bảo y rời khỏi cửa hiệu.