Mạnh Nguyên Trực nhìn theo bóng lưng của Thiết Tâm Nguyên, tay xòe ra bóp vào liên tục, chỉ là Thiết Ngũ, Thiết Lục luôn kè kè bên bạnh, đành kiềm chế ý định đá tiểu tử này một cái, cảm giác tên tiểu tử hay nhắc tới Tào Tháo này sắp giống Tào Tháo rồi.
Mặc dù cho rằng Thiết Tâm Nguyên làm thế quá vô sỉ, nhưng vẫn trong phạm vi hắn có thể chấp nhận.
Tính ra trong chu vi trăm dặm quanh đây chỉ có hắn và Thiết Tâm Nguyên là người Tống, bị y lợi dụng cũng đành chấp nhận thôi, huống hồ đến cả hắn cũng thấy mình là nhân tuyển tốt nhất để lợi dụng.
Mang theo hai rương vàng, hai con lạc đà, ba con chiến mã, vũ trang một thanh trường cung, ba túi tên lớn, một đoản đao và một cây thiết thương lương thực và nước uống, Mạnh Nguyên Trực một mình rời Thiên Sơn.
Người trong Thanh Hương cốc quá ít, Mạnh Nguyên trực không định mang theo ai cả, chuẩn bị xuyên thẳng qua sa mạc tới Vu Điền, một mình hắn hành động sẽ tiện hơn.
Người nghèo luôn luôn là nhà cách mạng chân thành nhất, càng nghèo thì lập trường của họ càng kiên định.
Đó là chân lý.
Trên đời này không ai khao khát thông qua vện mệnh cải biến sinh hoạt hơn bọn họ.
Vì thế bọn họ không ngại trả giá bằng sinh mạng.
Kết hoạch ban đầu của Thiết Tâm Nguyên chính là dựa vào những nhà cách mạng này, chỉ tiếc rằng y sai rồi, phép tắc này chỉ có thể dùng ở Đại Tống, dùng ở bất kỳ quốc gia có chế độ tập quyền nào chứ không dùng được ở Tây Vực.
Người Tây Vực không có nhiều suy nghĩ như vậy, bọn họ quanh năm vật lộn sinh tồn trong hoàn cảnh ác liệt, sớm đã có triệt học sinh tồn của riêng mình.
Chỉ cần sống đó là truy cầu tối cao của bọn họ.
Người Tây Vực hiện không ủng hộ lý tưởng sinh tồn cao hơn, chỉ cần có cơi hội là bọn họ bằng mọi cách nô dịch người khác, hút máu của người khác để bản thân trạng kiện hơn.
Thiết Tâm Nguyên nhanh chóng nhận ra sai lầm của mình, tất nhiên y cũng nhập gia tùy tục, đối với những dã nhân kia, không cần dùng bất kỳ biện pháp mềm dẻo nào hết, trực tiếp nô dịch bọn họ là cách nhanh nhất.
Lão tộc trưởng đứng ngoài ranh giới một ngày, sau khi có được một đĩnh vàng do Thiết Tâm Nguyên ném cho, ông ta liền quên luôn tiểu lão bà mơn mởn của mình.
Tới nơi này đã một mùa đông, Thiết Tâm Nguyên thích ứng cực kỳ nhanh chóng quen với phương pháp làm việc của vùng hoang mạc tây bắc.
Đám Thiết Tam theo bản đồ Thiết Tâm Nguyên vẽ, tìm kiếm những sơn cốc khác bên trong sơn cốc, bắt về một đám người ăn đói gần chết đã hết bò dê chỉ còn nửa sống nửa chết.
Đối với những kẻ này, Thiết Tâm Nguyên sai làm rất nhiều gông gỗ, khóa chúng lại, cho lão tộc trưởng ít lương thực, ông ta liền thành ngục tốt kinh khủng nhất trên đời.
Bất kể người mang về là ai, phàm là nam nhân thì đều qua ải ông ta, roi có gai quất lên người, giật một phát là lột ra cả mảng da lớn.
Hiệu quả cực kỳ tốt, tốc độ xây dựng thành trại nhanh hơn thấy rõ, chẳng mấy chốc cái cổng trại lớn đã sừng sững xuất hiện khiến người ta yên tâm, mọi người ra vào cốc bất giác đi qua cánh cổng đó cho dù bên cạnh có nhiều khoảng trống thoải mái đi lại.
Thu hoạch bất ngờ nhất là Thiết Nhị tỏ ra cực kỳ hứng thú với chuyện quản lý, còn thể hiện rất tốt, bởi thế hắn nhanh chóng tiếp nhận chuyện xây dựng từ tay Thiết Nhất.
Bốn mươi ba đại hán trong sơn cốc trước đó vì thất bại trong cuộc chiến với Thiết Tâm Nguyên bị lão tộc trưởng xua đuổi nhưng vẫn cắn răng quay trở lại, những người này sau vài ngày dưỡng thương bên suối nước nóng cùng cho ăn uống đầy đủ đã khỏe mạnh trở lại.
Thiết Tâm Nguyên sai Thiết Nhất huấn luyện cho những người rất muốn gắn bó với sơn cốc này, bọn họ sẽ trở thành chiến sĩ đầu tiên của Thanh Hương cốc.
Tất nhiên nói tới chiến trận gì đó với những người này còn quá xa, nhưng cần quán triệt cho bọn họ kỷ luật, đó là tiêu chuẩn quan trọng nhất để phân chia dã nhân hay chiến sĩ.
Chuyện trong sơn cốc dần dần đi vào trình tự, Thiết Tâm Nguyên không ngừng cho lão tộc trưởng lương thực, dưới đòn roi của ông ta, bóng dáng một sơn trại đã lờ mờ xuất hiện, người trong sơn cốc không ngừng tăng lên, y còn liên tục dùng vàng mua địa bàn của lão tộc trưởng, thế là ranh giới kia liên tục bị đẩy xa hơn.
Ai cũng biết Thiết Tâm Nguyên muốn toàn bộ Thanh Hương cốc, lão tộc trưởng cũng biết, vốn chỉ cần cướp lấy là được, nhưng nếu y muốn mua, lão tộc trưởng sẽ bán cho y.
Tiểu dã nhân không chỉ một lần nói với Thiết Tâm Nguyên, lão già đó đang cười nhạo y, còn trắng trợn tuyên bố sau khi lừa hết vàng của y rồi, sẽ mang toàn bộ lương thực tích trữ bỏ đi, kiếm một sơn cốc khác sống sung sướng.
Thiết Tâm Nguyên chỉ cười.
Thoáng cái cỏ xanh bên suối đã nhú lá non, thời tiết ấm áp hơn rất nhiều, thành trại đã hoàn tất, buổi tối chỉ cần đóng hai cánh cửa lớn lại là không ai có thể ra vào được, tất nhiên trừ khi leo lên những ngọn núi cheo leo.
Sáu con cừu còi cọc giờ béo tròn, trong sơn cốc có tiếng gà gáy vang lừng, tuy chúng gáy rất lung tung, ít ra cũng tăng thêm chút không khí rộn ràng, trước kia đám gà rừng như chúng rơi trong tay dã nhân là chỉ có bị làm thịt ngay tức khắc, nhưng Thiết Tâm Nguyên giữ lại, vì thế thi thoảng y có thêm những quả trứng nóng hổi.
Nhưng vàng trong tay Thiết Tâm Nguyên thì đã hết.
Lão tộc trưởng hôm qua còn cầm roi chỉ huy một đoàn người xây dựng quan ải ở Thanh Hương cốc, hôm sau đã biết mất, biến mất cùng ông ta còn có tám nam nhân bưu hãn nhất sơn cốc.
Quyết định của ông ta là đúng, Thiết Tâm Nguyên không có ý giết người, nhưng đám Mã Hi Mỗ thì có, cho nên nếu ông ta không nhanh chân thì đã chết rồi.
Có vị tộc trưởng thông minh như thế, có vàng có lương thực trong tay, ông ta sẽ nhanh chóng thu gom được nhân thủ, tiếp tục cuộc sống thổ bá vương của mình.
Vàng đã thay đổi vận mệnh rất nhiều người, bao gồm Hứa Đông Thăng đã biến mất thời gian dài.
Dã nhân thực sự quá nghe lời rồi, khiến cho cuộc sống trong sơn cốc bình đạm tới mức làm người ta nổi điên, ngày nào cũng là thức dậy, ăn uống, làm việc, ăn uống rồi đi ngủ, sống như vậy mười năm có khác gì một ngày.
Cuối cùng Thanh Hương cốc có một chuyện lớn.
Một nô lệ thích một nữ tử dã nhân.
Hơn nữa lại còn cùng nữ tử đó đêm qua len lén tới ao nước nóng, lén lút tắm rửa, hình như còn làm chút việc gì khác.
Tiểu dã nhân như thứ ma xó luồn lách khắp nơi, nó báo chuyện này cho Thiết Tâm Nguyên, còn mang ác ý xúi đám Mã Hi Mỗ bắt nô lệ và dã nhân đó.
Trong ý thức của tiểu dã nhân, toàn bộ nữ nhân ở nơi này thuộc về Thiết Tâm Nguyên, giống như nơi nó ở trước kia, nữ nhân là của tộc trưởng.
Chỉ có tộc trưởng mới có quyền phân phối nữ nhân, đây là truyền thống nghìn năm ở sa mạc, nó bình thường như ăn cơm uống nước.
“ Mã Hi Mỗ, ngươi ăn no rửng mỡ hay sao đi quản loại chuyện này?”
Thiết Tâm vỗ trán, nhìn hai người bị lột trần truồng, không biết phải nói gì luôn.
Một đám nam nhân và nữ nhân sống trong cùng một cái sơn cốc, nếu không xảy ra loại chuyện này mới là lạ, huống hồ ở nơi này chẳng có nhiều ràng buộc đạo đức, chỉ cần nhìn nhau vừa mắt, cái gì xảy ra đều bình thường.
Khi những việc này phát sinh đều đặn, Thanh Hương cốc mới quay trở lại thành xã hội bình thường.
Thiết Tâm Nguyên vì giữ gìn quyền uy cho tiểu dã nhân và Mã Hi Mỗ, quất cho tên nô lệ đó một roi.
Sau đó thông qua tiểu dã nhân nói với hắn, nếu thích nữ nhân kia, vậy thì phải có năng lực nuôi người ta, từ mai trở đi, Thanh Hương cốc sẽ không cung cấp lương thực cho hai người này nữa.
Muốn có cái ăn thì phải làm nhiều hơn nữa.
Tiểu dã nhân vừa nói với nô lệ vừa nhìn Thiết Tâm Nguyên, nó thấy chủ nhân của mình bị điên rồi, trừng phạt thế này khác gì không trừng phạt.
Nô lệ là để làm việc, nữ nhân thuộc về chủ nhân cũng phải làm việc, sau đó chủ nhân mới cho cái ăn.
Rõ ràng là tên nô lệ ăn đòn rất vui, thừng vừa cởi ra là kéo nữ nhân kia sang bên thì thà thì thầm.
Tiểu dã nhân bực tức nói bằng thứ tiếng Hán khó nghe:” Bọn chúng muốn làm một gian nhà ở bên sông dưới cây to ... Còn nói sinh tám đứa con ... Đẻ nhiều sẽ có nhiều đứa sống, sau này già có nhiều người chăm sóc.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Bọn chúng có nói bỏ đi không?”
“ Có ngốc mới đi.” Tiểu dã nhân rống lên, sau đó bắt chước người lớn chắp tay sau lưng bỏ đi, nó rất ghét hành vi bại gia tử của Thiết Tâm Nguyên:
Mã Hi Mỗ từ đầu tới cuối chỉ đứng nhìn kịch vui, trừ cảm thán Tháp Lợi Ban nhân từ và thiện lương giống trưởng lão, không nói thêm gì hết, hắn sắp rời khỏi nơi này rồi, hàng hóa ở ba trát đã bị hắn lấy hết, ngày mai thôi hắn sẽ lên đường thực hiện chuyến đi làm ăn đầu tiên của mình.
Thiết Tâm Nguyên rất vui mừng, đây là dấu hiệu đầu tiên chứng tỏ sơn cốc của y đang dần phát triển.
Ít nhất đám nô lệ đã lén lút nhìn những phụ nhân giặt rũ bên suối rồi, Thiết Tâm Nguyên tin chỉ cần khống chế một chút, Thanh Hương cốc nhất định sẽ xuất hiện tộc người mới.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.