Con bà nó, Thiết Tâm Nguyên làu bàu chửi, đám sa đạo này may mắn hơn mình khi làm cường đạo nhiều, ít nhất không phải đối diện với đám người nghèo rớt tuyệt vọng, càng không phải có gánh nặng tâm lý gì.
Vì đây chính là cướp của người giàu chia cho người nghèo.
Bất kể y hay Hứa Đông Thăng, cướp được của một trong hai người là giàu to.
“ Bao nhiêu!?” Hứa Đông Thăng ngửa đầu hỏi phó dịch cảnh giới trên cao:
“ Vài chục, không quá năm mươi.”
Thế là Mạnh Nguyên Trực cười dài đi trước, đám Thiết Nhất cực kỳ hưng phấn đi nốt, Hứa Đông Thăng cười gằn cầm chùy xích đi theo. Đi đường trong thời tiết thế này, kỳ thực ai cũng rất khó chịu, giờ có đám người tới giúp phát tiết, coi như là tiết mục không tệ trước bữa cơm.
Đám ôn thần đi rồi Thiết Tâm Nguyên ở lại trông bếp, cho thêm xương vào đốt, thi thoảng nghe thấy phương xa có người hét thảm thiết.
Một cái đầu cái đầu quấn khăn kín mít xuất hiện cách Thiết Tâm Nguyên chưa tới hai mét, có vẻ rất ngạc nhiên vì có người đang ung dung nấu nướng vào lúc này, hắn không ngạc nhiên lâu, một mũi tên chuẩn xác xuyên quá hốc mắt.
Thiết Tâm Nguyên hạ nỏ xuống, còn chưa kịp bóp cò thì Thiết Lục ra tay tranh mồi rồi.
Tên đó chắc là đã chuẩn bị nhảy tới, nên trúng tên mà không về sau, người rơi phịch trước mặt Thiết Tâm Nguyên, chân tay vẫn co giật, miệng mấp mấy tới lúc bị bồi thêm cái nỏ tiển nữa mới im hẳn.
Thiết Tâm Nguyên thu nỏ lại thì Hứa Đông Thăng cũng trở về, chẳng cần biết nếp tẻ, ngồi phịch lên lưng tên sa đạo, xoa xoa tay:” Đã ăn được chưa?”
“ Giết người cũng đành đi, cần hành động man rợ như vậy không?” Thiết Tâm Nguyên bực tức nhìn máu hộc ra từ mồm tên sa đạo:” Biết Lão Hứa huynh ghê gớm rồi, đây là chỗ ăn uống, đừng làm mấy chuyện ghê tởm đó.”
Hứa Đông Thăng cười ha hả, xách xác người ném qua một bên:” Là nhóm sa đạo nhỏ, có vẻ tới từ Phủ Tử sơn, nơi này ít người không nuôi được nhóm sa đạo lớn, Mạnh Nguyên Trực và đám Thiết Nhất truy đuổi, đoán chừng là tới tận hang ổ của chúng.”
Cuối cùng cũng húp được bát canh nóng rồi, nấu bằng xương lừa với ít củ cải khô, nhưng chỉ húp nước không ăn thịt, nếu không cát sẽ vào kẽ răng, còn uống thẳng vào bụng không sao, chưa ăn vài cân cát chưa gọi là qua sa mạc.
Húp bát canh xong thì thân thể giống hồi sinh, còn Hứa Đông Thăng đã ăn xong từ trước, cầm cái chùy thủ đào như chuột chúi dưới tảng đá, không biết làm gì.
Rất nhanh hắn ta đào trong cát một cái vò sứ phong kín, lắc trước mặt Thiết Tâm Nguyên khoe khoang, mở ra toàn là nho khô.
“ Huynh chôn đấy à?” Thiết Tâm Nguyên cho ít nho vào mồm, nhìn cái hố:” Còn thứ gì nữa không?”
“ Này tiểu tử, chớ có coi thường nho khô, khi ngươi không có gì ăn, một vò nho khô này giúp ngươi đủ sức sống thêm ba ngày.” Hứa Đông Thăng chỉ bảo:
Cái đó thì Thiết Tâm Nguyên hiểu, bổ xung đường cơ thể sẽ cầm cự được lâu hơn, giục:” Nói mau, có phải huynh chôn không?”
“ Tất nhiên là ta chôn rồi, không chỉ ở nơi này mà còn rất nhiều nơi khác, vì ngươi không biết khi nào mình sẽ gặp đường cùng.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, đoán chừng Lão Hứa để lại ký hiệu nhận biết ở những chỗ như thế, nhưng đó là pháp bảo giữ mạng của người ta, không thể yêu cầu hắn nói được.
Một con linh dương từ trong khe đá nhảy ra, tư thế rất ưu mỹ, bước chân cũng mạnh mẽ, vọt qua đầu Thiết Tâm Nguyên.
Hứa Đông Thăng không hứng thú tán thưởng vẻ đẹp đó, dao sẵn trong tay ném ra không chút suy nghĩ.
"Phập!" Con linh dương xấu số bị trúng ngay cổ, rơi xuống như cái túi da không sinh mạng.
“ Ha ha ha, vậy là có thịt tươi ăn rồi.”
Hứa Đông Thăng cười cực kỳ vui sướng, trước tiên buộc chân sau con linh dương treo lên, dao cứa quanh cổ rất vừa vặn, sau đó từ từ lột da, cái tiếng động như xé giấy đó khiến Thiết Tâm Nguyên phải cúi đầu.
Sinh mệnh linh dương cũng biến mất theo tấm da đẹp đẽ của nó, đôi mắt to khép lại, hàng mi cong bị gió thổi qua phủ lên lớp bụi.
Cảm niệm sinh mệnh là một việc, ăn thịt là việc khác, Thiết Tâm Nguyên lúc này chỉ tính xem làm món gì thì ngon nhất.
Khi Mạnh Nguyên Trực và đám Thiết Nhất về thì hai người họ đang cầm đùi linh dương gặp ngon lành.
“ Thu hoạch không tệ hả?” Hứa Đông Thăng thấy mỗi người đều đeo một cái túi to thì hỏi:
“ Không ngờ đám sa đạo nhỏ lại có nhiều đồ tốt như thế.” Mạnh Nguyên Trực ngồi xuống cầm lấy ngay cái chân ăn ngấu nghiến:
Thiết Tam cởi dây thừng đổ rào rào toàn bộ độ trong túi ra.
Vàng, bạc, mã não, ngọc thạch, một cái ấm bạc vòi dài, còn có cả bốn cái chén bạc.
Thiết Tâm Nguyên chỉ lấy bộ ấm chén còn ra hiệu đám Thiết Tam tự chia nhau, túi đồ của Mạnh Nguyên Trực được một tên phó dịch Hứa gia tới mang đi, chắc chắn hắn ta và tên gian thương Hứa Đông Thăng đã đạt thành hiệp nghị gì đó rồi.
Sau khi mặt trời lặn, gió ngày một lớn, xuyên qua những khe đá, tạo ra đủ thứ âm thanh kỳ quái,
Tảng đá nơi Thiết Tâm Nguyên trú tạm phát ra âm thanh giống nữ nhân thì thầm, làm y ngủ ngon lành, trong mơ y và Triệu Uyển nằm bên nhau trò chuyện suốt đêm, sáng dậy chẳng nhớ mình đã nói gì, chỉ nhớ nụ cười của Triệu Uyển rất ngọt ngào, làm khóe mắt y còn ướt.
Bầu trời âm u, một đám mây dầy chùm lên đầu, xuất phát chưa lâu thì liền có hoa tuyết lác đác rơi.
Tuyết tuy áp chế được bụi trong không khí, nhưng rơi lên người cũng xám xịt bẩn thỉu, Thiết Tâm Nguyên lấy tấm da mới lột hôm qua bọc dưới bụng chiến mã, y không muốn chiến mã của mình có vấn đề.
Chẳng mấy chốc mà tầm mắt chí có tuyết, khung cảnh càng thêm tráng lệ, nhưng Thiết Tâm Nguyên chẳng có hứng ngâm thơ, thứ đó phải lúc ăn no uống say, ngồi bên lò sưởi hồi tưởng lại cảnh ngộ của mình mới cảm khái ngâm ra được.
Tuyết phủ một lớp dầy trên người, ai nấy đều lạnh thành chó cả rồi, môi cứng đờ như đá, nhưng Hứa Đông Thăng không dừng lại, nên đội ngũ đành tiếp tục tiến lên.
Vó ngựa dẫm lên mặt băng cứng phát tiếng giòn tan, đã tới gần Hắc Sơn, theo Hứa Đông Thăng nói trong hẻm núi không xa có bộ lạc nhỏ, nơi đó có nhà cửa, có cơm nước nóng hổi, làm Thiết Tâm Nguyên kích động nhất là có thể tắm rửa một phen.
Thế nhưng phó dịch đi dò đường lại mang về một tin không lành.
Người bộ tộc đó đã chết hết rồi, thời gian chưa quá hai ngày, lương thực và bò dê không còn nữa.
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Chẳng lẽ Mục Tân ra tay?”
Hứa Đông Thăng lắc đầu:” Chưa biết, song không sao, người chết thì nhà cửa vẫn còn, chúng ta cần nhà chứ không cần người.”