Thiết Tâm Nguyên không nới với bất kỳ ai tính toán tiếp theo của mình, dù là đám Thiết Nhất cũng không biết. Mạnh Nguyên Trực chỉ biết y muốn làm việc lớn, nhưng không rõ y bắt đầu từ đâu, không rõ y tiến hành thế nào.
Đối với Mục Tân mà nói, thiên tai bất ngờ đã hủy diệt toàn bộ mọi mưu tính của ông ta ở Cáp Mật, trải qua thiên tai, sắp tới lại bị binh tai tàn phá, Cáp Mật không còn giá trị nữa.
Bây giờ Mục Tân rời đi với Thiết Tâm Nguyên mà nói là cơ hội tốt.
Y thậm chí cho rằng đây là ông trời thấy mình chịu quá nhiều khổ cực nên cho một cơ hội.
Điều duy nhất lo lắng là Mục Tân đi không đủ xa, nhưng ông ta đã vào sa mạc thì ổn rồi, trong sa mạc quay đầu lại có nghĩa là chết.
Bão qua đi, Cáp Mật sẽ biến thành nơi tan hoang, quân đội đói khát ập tới, Cáp Mật sẽ ngổn ngang xác chết.
Hai thứ này sẽ phá hủy hoàn toàn cơ sở thống trị yếu ớt của Khiết Đan với Cáp Mật.
Quân đội đói khát sẽ không ở lại nơi này, bọn chúng sẽ mang lương thực cướp được về quốc gia cả mình, tới khi nào Cáp Mật lần nữa trở nên phồn vinh, người Khiết Đan mới quay lại hưởng thụ đặc quyền.
Thiết Tâm Nguyên tính rằng, mình có ba năm để lợi dụng.
Gió bên ngoài cực lớn, khiến không khí bên trong hang như bị hút sạch.
Đống lửa vừa mới đốt lên cứ lay động không ngừng, ngọn lửa như chỉ chực chờ chạy ra khỏi động.
Mã Hi Mỗ đang liến thoắng khoe khoang với người Ba Tư khác về bưu cục của mình, hắn hi vọng có thể được thêm nhiều người ủng hộ.
“ Bọn ta có rất nhiều tiền, tuy trưởng lão đã rời Cáp Mật, bọn ta không thể có được sự giúp đỡ từ Mộc Tát Nhĩ nữa, nhưng tháp lợi ban nhân từ cũng là tài chủ, y kế thừa ý chí của thiên thần muốn gây dựng sự nghiệp ở Cáp Mật, nếu giúp y, sẽ có đủ tiền để bắt đầu chuyện làm ăn của chúng ta.”
“ Mã Hi Mỗ, quân đội Khiết Đan sắp tới rồi, chúng ta chỉ có thể trốn trong núi như thỏ, nơi nào có người, chúng ta không dám tới.”
“ Ôi, huynh đệ Tháp Lạp Hạ của ta, quân đội Khiết Đan không có lương thực, cho dù có cũng chỉ cướp được một ít của bách tính, chúng không ăn no được, lại còn đắc tội sạch với mọi người rồi, còn dám ở lại sao, đợi bọn chúng đi là chúng ta xuống.”
“ Tháp lợi ban nói rồi, y cần người, chúng ta cần tiền tài để bắt đầu sự nghiệp, các huynh đệ, chỉ cần ở lại giúp tháp lợi ban một năm, tháp lợi ban sẽ dùng vàng để báo đáp chúng ta. Y là đệ tử của trưởng lão trí tuệ, lòng nhân từ của y cũng bao la như tấm lòng trưởng lão...”
Gió lốc ở biển thường chỉ sau một đêm là kết thúc, cuồng phong trên sa mạc thì kéo dài tới mấy ngày.
Cho dù gió lớn qua đi, vẫn có gió nhỏ tiếp tục, khi hao hết sức lực mới thôi.
Vì nơi này chính là nguồn của gió.
Mã Hi Mỗ giống nhiều người con sa mạc khác, rất hiểu sa mạc, khi nhìn thấy đống lửa trong sơn động bắt đầu liên tục lay động, nói với Thiết Tâm Nguyên, gió đã dừng, nếu muốn chạy thì đây là thời điểm tốt nhất.
Nơi này cách Cáp Mật quá gần, tuy nói gió cát sẽ vùi lấp đường hào đi, nhưng nếu người Khiết Đan thực sự muốn truy lùng thì sẽ thấy dấu vết.
Thiết Tâm Nguyên đồng ý với kiến nghị của Mã Hi Mỗ, thế là tất cả mọi người dẫn năm mươi con lạc đà hơn trăm con ngựa chở hàng tiếp tục xông pha gió cát tiến về phía trước.
Vừa mới ra ngoài cửa hang động liền thấy gió cát nhỏ đi rất nhiều, ít nhất không có cảm giác bị gió thổi tốc đi nữa, lần đầu tiên Thiết Tâm Nguyên thấy ngón chân bám chắc lên mặt đất là một loại hạnh phúc.
Lạc đà đầu đàn kêu một tiếng vui vẻ, sải bước tiến tới, nó cũng biết là cuồng phong đã qua rồi.
Men theo chân núi đi được hai canh giờ, Thiết Tâm Nguyên chợt dừng lại chặt một cành cây khô, bẻ đôi rồi đặt lên mũi hít sâu, cái mùi thảo mộc thơm mát tràn ngập lồng ngực, khơi lên vô vàn hồi ức trong lòng y.
Đây là một mùi quen thuộc vô cùng.
Thanh Hương cốc hẳn là gần đây lắm rồi, nơi đó là chốn thần kỳ đầy mộc hương hoa, hồi xưa khi Thiết Tâm Nguyên sống ở Cáp Mật, y thích nhất tá túc nơi đó. Không chỉ là nơi đầy hương thơm, cũng là sơn cốc đẹp nhất, sâu nhất bên trong Thiên Sơn.
Cho tới nay y vẫn còn nhớ nữ tử Tháp Cát Khắc đội mũ lông cừu mặc áo sặc sỡ với điệu múa mạn điệu và đôi mắt đa tình.
Người Tháp Cát Khắc (Tajik) coi trọng lễ tiết, nhiệt tình hiếu khách, đối với khách ghé thăm hoặc là người qua đường tìm nơi tá túc, dù là quen biết hay không đều nhiệt tình hoan nghênh, chân thành khoản đãi.
Bọn họ thường sẽ chọn con dê béo nhất đưa tới mặt khách, nếu khách hài lòng sẽ mang đi giết tiếp khách, Thiết Tâm Nguyên từng ăn rất nhiều thịt dê của họ.
Khi đó người Tháp Cát Khắc bị ảnh hưởng bởi lối sống sùng bái vật chất rồi, tuy nói thịt dê không tốn tiền, nhưng mỗi lần ở trong sơn cốc, Thiết Tâm Nguyên tiêu rất nhiều tiền, nếu tính toán kỹ, có thể mua vô số dê.
Thế nên khi có thiếu nữ má đỏ hây hây, đôi mắt to long lanh thẹn thùng chui vào chăn ngươi, ngàn vạn lần đừng cho rằng vì ngươi đẹp trai phong độ lọt vào mắt sơn nữ đa tình.
Đó là vì thiếu nữ đó đã trưởng thành, cần kiếm đàn dê cho mình để mưu sinh thôi.
Nếu như ngươi không ngại hôm sau cho nàng món quà có thể mua mười con dê thì cứ thoải mái tận hưởng ôn nhu, nếu không sáng hôm sau phụ huynh cường tráng của nàng sẽ cho ngươi biết thế nào là sơn dân hung hãn.
Giờ sắp gặp tổ tiên của người Tháp Cát Khắc, hẳn là họ sẽ hoan nghênh đội lạc đà.
Đường đi tới Thanh Hương cốc không hề dễ dàng, nhiều lúc gặp những đoạn đường hẹp trước ngọn núi cao, tưởng chừng như đã cùng đường, nhưng đi qua cái hang đá là đường đi lại trải rộng trước mắt.
Phía trước là một ngọn đồi nhỏ, chỉ cần vượt qua là Thanh Hương cốc đã ở trước mắt, lúc này gió lớn đã ngừng thổi, mặt trời đã lâu không gặp treo trên cao.
Lệnh mọi người dừng lại đứng ở trên cùng đội ngũ, Thiết Tâm Nguyên chuẩn bị hai thếp vài tặng đầu nhân nơi này, dặn dò chỉ cần không vượt qua ngọn đồi, hiến lễ vật, sẽ được ở lại sau đó cùng Thiết Nhất, Thiết Nhị bước lên đồi cao.
Đừng trên nhìn xuống toàn cảnh bên dưới, thảm cỏ mượt mà, khiến những người nhìn quen cảnh cằn cỗi của hoang mạc trong lòng không khỏi bồi hồi xúc cảm.
(*) Người Tháp Cát Khắc, chủng tộc da trắng thuần chủng duy nhất ở Trung Quốc, mọi người search chữ Tháp Cát Khắc trên google cũng được.
(*) Đây mới thực sự là điểm bắt đầu Ngân Hồ.