Hứa Đông Thăng dẫn phó dịch lăn từ trên đồi cát xuống, từ đầu đội ngũ chạy về cuối đội ngũ, phó dịch chạy phía trên cùng đột nhiên ngã cắm mặt xuống cát, một mũi tên xuyên qua ngực hắn, dưới đồi cát ào ra một đám võ sĩ Tây Hạ, kéo căng cung.
Tên như châu chấu.
Thiết Tâm Nguyên hét lớn cầm chiếc áo lông cừu dày xô ngã Mục Tân đang lễ bái, một mũi tên cắm phập vào chỗ ông ta vừa ngồi.
Mục Tân đọc xong âm tiết cuối cùng, mỉm cười đẩy Thiết Tâm Nguyên ra, rút loan đao đứng dậy, đánh bay toàn bộ tên bắn tới, quát lớn:” Chúng là đám tội đồ không thể dung thứ, giết!”
Đám người vừa lễ bái xong tựa hồ có thêm rất nhiều dũng khí, tên khổng lồ Cư Lỗ Sĩ xông pha mưa tên lao về phía người Tây Hạ, có người ngã xuống, có người né được tên, cùng người Tây Hạ đánh nhau loạn tùng bậy.
Giờ Thiết Tâm Nguyên mới biết võ lực của Mục Tân cực cao, ông ta đổi loan đao thành cung lớn, mỗi lần giương cung là có một người Tây Hạ đang chiến đấu ngã xuống.
Chỉ là nhóm nhỏ hơn ba mươi người, đến rất thình lình, đi cũng nhanh chóng, Mục Tân sau khi hạ sát người Tây Hạ cuối cùng, buông cung mỉm cười nhìn Thiết Nhất mặt mày nhợt nhạt kiên cường đứng bên cạnh Thiết Tâm Nguyên:” Con của ta, hạt giống con gieo xuống đã này mầm, tuy sáu nô lệ này đã không còn mấy giá trị, song vẫn có thể bảo vệ con an toàn tới Ba Tư.”
“ Lão sư, bọn họ không phải vũ khí vứt đi, con đường kỵ sĩ của họ mới bắt đầu thôi.”
Mục Tân ngồi xuống thảm, chắp tay quỳ bài để hoàn tất nghi lễ cuối cùng, nói:” Ta trông đợi con làm ra kỳ tích, đó là sự an ủi lớn nhất của ta.”
Thiết Tâm Nguyên cũng ngồi xuống thảm:” Lão sư, vì sao từ khi học sinh gia nhập đội lạc đà người không có sự ước thúc nào cả? Để học sinh tự do muốn làm gì thì làm?”
Mục Tân cười ha hả:” Con của ta, nhân tâm như con chim, nếu nhốt nó trong lồng nó chỉ sinh ra được bộ lông đẹp, chim bay trên trời cao mới phát huy được các phẩm chất trời ban. Bố Lạc Nhĩ đi theo một con hùng ưng mà lĩnh ngộ được ý nghĩa của kiên cường, con cũng nên tìm kiếm nơi gửi gắm tinh thần của mình trên thế giới này, rồi cuối cùng thần hóa như thế mới chạm được vào vòng cửa thiên đường, đó là điều Hoắc Tang muốn.”
“ Thần hóa là gì? Là người biến thành thần sao?”
“ Ha ha ha, đó là những kẻ báng bố thần thánh, phải mang lên hỏa hình đài. Con à, dùng đôi chân của mình đi khắp muôn nơi, truyền bá ý chí của thần, khi một người tự phát thành thần sứ truyền bá ý chí thần tức là đã thần hóa.”
Thiết Tâm Nguyên lại hỏi:” Chẳng phải thần sứ chỉ có một thôi sao?”
“ Thế giới bao la, một thần sứ sao có thể đi hết được.”
“ Vậy khi nào học sinh mới có thể bước lên con đường thần hóa?”
“ Bắt đầu rồi.” Mục Tân vỗ vai Thiết Tâm Nguyên, chỉ mấy kỵ sĩ:” Con đã đi trên đường thần hóa.”
Lời của Mục Tân hàm ý rất sâu xa, nhưng Thiết Tâm Nguyên diễn dịch một cách đơn giản nhất lời của ông ta là chỉ cần ngươi có thể tìm được đủ số tín đồ thì ngươi thành thần.
Chúng ta có thể ảo tưởng thần ngồi trên chín tầng trời, nắm trong tay quyền trượng, uy nghi bất kẻ xâm phạm.
Nhưng nếu như thần muốn thi hành quyền lực của mình ở nhân gia, vậy phải thông qua một loạt người, có tiên tri, có thần sứ, có người phát ngôn.
Một người càng có nhiều đường đi theo, thần dụ người đó tuyên xưng càng nhiều người nghe.
Thiết Tâm Nguyên cho rằng đó là phương thức biểu đạt khéo léo khác của quyền lực.
Hình như cũng có vẻ công bằng hơn.
Sa mạc có rất nhiều thi thể, hơn năm mươi cỗ, người Tây Hạ chiếm phần lớn, từ khải giáp trên người có thể nhìn ra, đều là tinh nhuệ, có điều túi nước của họ dẹp lép, môi cũng khô cong, tay bị lạnh tới chảy nước vàng.
Đây không phải đội quân phái đi chuyên môn truy sát mà là thám báo tuần tra biên cạnh, lâm thời nhận lệnh thôi.
Trang bị tiếp tế không đầy đủ mà dám xông vào sa mạc, Thiết Tâm Nguyên bội phục đảm lượng của những người này.
“ Người Tây Hạ hận chúng ta thấu xương rồi, bên kia còn có người chưa chết, theo như khẩu cung mà Hứa Vĩ khai thác được, đêm đó trưởng lão giết hơn ba nghìn người Tây Hạ, gồm hơn trăm tăng lữ, trong đó có mười hai người vừa khai ngộ.” Hứa Đông Thăng ngồi xuống bên Thiết Tâm Nguyên, vừa ăn thị khô vừa nói:
Lão già đó trông rõ vô hại, vậy mà dám đồ thành, trước kia nghe Lão Hứa nói ông ta là người nhân từ nhất trong mười hai vị trưởng lão, tới người nhân từ nhất con như vậy, thế người tàn nhẫn nhất thì ăn thịt người à?
Thế nhưng Thiết Tâm Nguyên không quá sợ nữa, y đã dần thích ứng với hoàn cảnh rồi, còn nói tới đáng sợ, chẳng lẽ Hạ Tủng không đáng sợ? Bao Chửng không đáng sợ à? Bọn họ có ai không phải bậc trưởng giả hiền từ hay quân tử phong độ, nhưng lúc cần thì đều là ác ma ăn thịt người không nhả xương.
Thậm chí đám người đó còn đẩy ngươi vào chỗ chết vì thiện chí, vì muốn tốt cho ngươi, khiến ngươi chỉ trích ngược lại người ta cũng không nổi.
Trải qua nhiều việc như thế, y không còn nông cạn coi những kẻ thích giết người mới đáng sợ nữa.
Khi người khác còn đang chơi âm mưu quỷ kế thì bọn họ thao túng nhân tâm, khi người khác cầm dao chém giết khắp nơi thì đám người đó giết người không thấy máu.
Nếu đám người đó không đấu đá lẫn nhau, trên đời này chẳng có chỗ cho người Tây Hạ, Khiết Đan tung hoành.
Thám báo người Tây Hạ xuất hiện chứng tỏ dừng lại bên rìa sa mạc không an toàn, Mục Tân hạ lệnh đi ngay trong đêm, đêm nay trăng sáng, không lo không thấy đường.
Trăng sa mạc màu lam, cái màu sắc đó khiến Thiết Tâm Nguyên mê mệt, nằm trong giỏ thưởng thích mỹ cảnh sa mạc.
Chỉ là không có tiếng chuông lạc đà, khiến mỹ cảnh thêm chút quỷ dị.
Trong sa mạc không có tiếng chó sói tru, nếu có thì nhất định là sói do người Tây Hạ dẫn theo rồi, quân đội Tây Hạ thường nuôi một ít sói con, đợi chúng trưởng thành sẽ là trợ thủ cực tốt khi hành quân tác chiến, Dương Hoài Ngọc mất một con ngựa bởi sói do người Tây Hạ nuôi.
Nay tiếng sói tru cách đó không xa.
Hứa Đông Thăng lão luyện thậm chí còn phân biệt được người Tây Hạ đã tới chỗ đội lạc đà cắm trại vào ban ngày.
Ở trong sa mạc đều như cách nhau mười dặm, đội ngũ phía trước không thiếu lương thực dự trữ, lại không lạc đường thì đội ngũ phía sau mãi mãi không đuổi kịp được.
Mà đội lạc đà của họ chẳng thiếu thứ gì.
Đàn sói kia nếu truy đuổi thì sẽ không tru lên như thế, nếu không chẳng khác gì tự bại lộ bản thân, chứng tỏ chúng đã từ bỏ rồi.
Trăng mùa đông không duy trì quá lâu, chẳng mấy chốc sa mạc chìm vào bóng đêm mênh mông, trong cái đêm lạnh giá như thế, chẳng đâu bằng cái ổ nhỏ của mình, Thiết Tâm Nguyên cuộn tròn ngủ, cảm thấy trước kia ngồi trên lưng lạc đà đúng là hành vi bại não.
Khi trời sáng Thiết Tâm Nguyên phát hiện ra, Mục Tân, huynh đệ Tái Nghĩa Đức không thấy đâu nữa, những người khác trong đội ngũ tựa hồ chẳng ngạc nhiên.
Đội lạc đà dừng lại cầu nguyện, không nấu cơm đã vội vã lên đường, khi lạc đà đi lên đồi cát lớn, Thiết Tâm Nguyên đứng lên lưng lạc đà cũng không thấy tung tích của Mục Tân đâu.
Hứa Đông Thăng tới gần nói:” Tổng cộng bốn mươi hai người mất tích đều là thân tín của Mục Tân.”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Đi trong sa mạc tối đen, ai làm được chuyện ấy?”
Giọng Hứa Đông Thăng xen lẫn chút kinh sợ lẫn sùng bái:” Thần!”
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.