“ Công tử có muốn nghe ca khúc không?” Đột nhiên có một giọng nói lí nhí từ sau lưng truyền tới:
Là tiếng Hán, Thiết Tâm Nguyên quay đầu lại tức thì mắt sáng lên, chỉ thấy giữa đường nhìn thấy thiếu nữ ăn mặc khá lạ mắt, chiếc váy trắng khoắc ngoài chiếc áo màu lam sậm cộc tay, áo dài tới đầu gối, phía chính xẻ cao, như chuyên môn tôn lên chiếc váy bên trong vậy, kín đáo đoan trang. Có điều làm y hưng phấn không phải vì nàng xinh đẹp mà đó chính là thiếu nữ vừa nãy bị y đóng dấu lên ngực, lúc này nàng đang ôm cái đàn tỳ bà cực lớn, vẻ tức giận trong mắt vẫn chưa tan hết.
Nhìn cái cách ôm đàn là Thiết Tâm Nguyên biết cô nương này chẳng biết đàn tỳ bà, Tiểu Hoa đánh đàn chẳng ra làm sao vẫn ôm đàn tiêu chuẩn hơn nhiều.
Thiết Tâm Nguyên lui lại vài bước, bất kể thế nào cũng đặt bản thân ở vị trí an toàn mới tính chuyện khác, y không tin nữ tử này quên chuyện mình làm lúc nãy.
“ Cô định đàn ở đây sao?”
“ Công tử là người Tống, lại còn là một vị tước gia?” Thiếu nữ đi tới một bước:
Thiết Tâm Nguyên lùi lại một bước:” Đúng thì sao?”
Thiếu nữ tiếp tục hỏi:” Đại Tống có tước gia trẻ như vậy à?”
“ Giống như cô đang nhìn thấy đấy, cô là ai?” Thiết Tâm Nguyên giang tay ra:
Ánh mắt thiếu nữ dần trở nên ảm đạm, nàng không tin loại người như phù phiếm như Thiết Tâm Nguyên lại là quan viên Đại Tống phẩm hạnh cao khiết mà nàng thường nghe kể.
Hứa Đông Thăng như sói rình mồi âm thầm xuất hiện, bất thình lình vung tay chặt xuống , thiếu nữ nhũn người ngã xuống đất, hắn ta ngang nhiên đứng đó đảo mắt nhìn quanh khiến mấy người vừa đưa mắt nhìn chưa kịp có hành động gì phải cúi đầu xuống bước đi thật nhanh.
Nơi này nắm đấm là luật.
Nói với Thiết Tâm Nguyên còn há hốc mồm:” Tiểu cô nương này là viên đá hỏi đường của người ta, mang ý chí sẵn sàng hi sinh tới tìm ngươi. Tự giải quyết đi, cô ta bị vứt bỏ rồi.”
Thiết Tâm Nguyên giơ ngón cái khen ngợi hành vi ác ôn đó, chẳng trách hắn lại có thái độ hằn học khi ở Đại Tống, ở đó dám làm thế này bị chặt đầu mười tám lần rồi.
Rút tỳ bà ra khỏi lòng thiếu nữ ném đi, bế nàng lên, một nô phó đi tới định đón lấy, y lắc đầu đích thân bế về khách sạn.
Khách sạn của bọ họ do người Tây Hạ mở, vì thế ngang ngược chiếm diện tích cực lớn giữa thành, đã thế lại còn xây tường bao bằng đất, đi thẳng từ đại môn vào sẽ thấy đại sảnh hai tầng, tầng một là nhà ăn rộng, nhìn thẳng lên tầng hai cho khách ở trọ.
Nhưng bọn họ ở trọ trong dãy nhà bên trái, có sân vườn, giếng nước, mái hiên, không gian độc lập hoàn toàn với nhà ăn, tất nhiên là giành cho người có tiền, vốn có mười mấy gian phòng nhưng A Lạp Đinh tới nơi đã đuổi hết những người khác đi, vì có tiểu viện nữa ở trong cùng là nơi ở dự kiến của Mục Tân.
Thiết Tâm Nguyên đưa thiếu nữ về phòng mình, đặt trên giường đắp chăn cẩn thận rồi ngồi bên chậu lửa chăm chú xem sách, là y thư người Ả Rập, đọc rất thú vị, về y học thì chẳng cao minh như Đại Tống, nhưng chú giải rõ ràng khúc trình, trình bày có khoa học hơn, khiến người ta dễ tiếp cận.
Một lúc lâu sau đưa mắt nhìn sang, thấy chăn rung rung biết thiếu nữ đã tỉnh.
“ Nếu mệt thì ngủ, nếu đói thì trên bàn có cái ăn đấy, toàn thân trên dưới chẳng có mấy lạng thịt, ta không có hứng thú đâu.”
Thiếu nữ thấy bị nhận ra ngồi bật dậy, ôm chặt chăn dựa sát vào tường.
Thiết Tâm Nguyên lật sách hờ hững nói:” Vốn định trả cô về, nhưng lại chẳng biết hang ổ của cô ở đâu, đoán chừng có hỏi cô cũng không nói, ăn đi, sau đó nghỉ lấy sức rồi đi đâu thì đi.”
Thiếu nữ này dựa vào mặt phán đoán thì chạc tuổi Triệu Uyển, nhưng dựa vào cơ thể thì tối đa là mười hai là cùng, người gầy gò quá mức, ngực phẳng lỳ chẳng có chút cảm giác nào.
Nói cả đống lời rồi, thiếu nữ kia vẫn ôm cái chăn tỏ mắt kinh hoàng nhìn y.
Phiền nhất là cái loại này, Thiết Tâm Nguyên rất ít kiên nhẫn, lấy bánh trên bàn ném tới, quát:” Ăn mau, ta chỉ ở nơi này bảy ngày nữa thôi, thời gian có hạn không rảnh mà chơi đánh đố với cô.”
“ Oa ...” Thiếu nữ bật khóc, nhưng cầm lấy cái bánh ăn kèm nước mắt, như tiểu tức phụ bị ủy khuất:
Thiết Tâm Nguyên cầm cái bọc của nàng dốc lên bàn, leng keng rơi ra một đống thứ lặt vặt, một thanh đao, một cái kéo, một cái gương đồng, đánh lửa và một cái khăn tay thêu uyên ương.
Thiếu nữ thấy tên ác công tử lục đồ của mình thì khóc càng hay say, nước mắt thấm ướt luôn cả bánh.
Thiết Tâm Nguyên xem xét xong cho đồ của thiếu nữ trở lại túi, còn thêm ít ngân tệ:” Giờ ta lo thân chưa xong, chẳng thể giúp các ngươi, đợi ta xử lý xong việc của mình mới giúp được các ngươi.”
Thiếu nữ quật cường nói:” Không cần ai giúp bọn ta hết.”
Thiết Tâm Nguyên thở phào, con mèo câm chịu nói rồi:” Không cần phải giận dỗi, không phải không ai chịu giúp mà là cách nhau quá xa, ở giữa còn có Tây Hạ, không cách nào giúp được. Đại Tống vì các ngươi mà ba lần đại chiến với Tây Hạ, đáng tiếc, vận khí không tốt, ba lần đều thua.”
Thiếu nữ hét lên trong nước mắt:” Bọn ta sắp chết rồi.”
“ Nói cho rõ, bọn ta mà cô nói ở đây là ai. ta chỉ giúp hậu duệ của Lý Thánh Thiên, Lý Đức thôi, nếu các ngươi không phải thì nói sớm, tránh làm ta mừng hụt.”
“ Ta tên là Úy Trì Chước Chước.”
Thiết Tâm Nguyên giật mình:” Cô là công chúa sao?”
- Không phải, ta là người của gia tộc Úy Trì.
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Bằng vào kiến thức này các ngươi không bại mới là lạ, sao cô biết ta thực sự là quan viên Đại Tống chứ không phải là dụ bắt các ngươi?”
“ Vì vì ...” Úy Trì Chước Chước lắp bắp mãi cuối cùng bật khóc, quay mặt đi không thèm để ý tới y nữa.
Nha đầu đó cứ khóc, khóc mãi, khiến Hứa Đông Thăng mấy lần nhòm qua cửa sổ nhìn trộm, không biết Thiết Tâm Nguyên làm gì người ta.
Khỏi phải nói, tất nhiên là vì trông mình không giống người xấu rồi, thiếu nữ người ta da mặt mỏng không nói được câu ấy, Thiết Tâm Nguyên không tin cái vùng khỉ ho cò gáy này tiểu nha đầu có thể gặp thiếu niên nào tuấn tú hơn mình.