Đi một vòng sơn cốc chẳng thể thấy hình bóng thiếu nữ chăn dê với nụ cười thân thiết ngây thơ, chấp nhận sự thực đây hoàn toàn không phải là Thanh Hương cốc mà mình từng biết. Thiết Tâm Nguyên buồn bã trở về.
Trở về thấy đám Mã Hi Mỗ chuẩn bị lấy nước bên suối tắm rửa liền ngăn cản, trong ánh mắt kinh hãi của lão tộc trưởng, dẫn họ tới hồ suối nước nóng có độc mà trong sơn cốc không ai dám đụng vào.
Hồ này có mùi lưu huỳnh rất nặng, nước cũng rất nóng, nhưng ích lợi của nó là vô cùng.
Nhìn toàn bộ những kẻ xâm lược đua nhau xuống suối, lão tộc trưởng cười âm hiểm.
Nhưng người tắm ở cái hồ đó không ai chết cả, còn có vẻ khỏe khoắn tràn trè sinh lực hơn trược, làm lão tộc trưởng nhũn chân quỳ xuống, phàm là dê uống nước ở hồ này đều chết, trâu cũng chết, dù là lạc đà cũng chết, cái hố bốc mùi thối đó là cấm kỵ trong tộc, vậy mà đám người kia ngâm mình bên trong chẳng hề gì, thiên thần ơi, những kẻ này là ai?
Khi cái nồi treo của Thiết Tâm Nguyên tỏa mùi thanh hương, nam nữ trong tộc đều há hốc mồm.
Thiết Tâm Nguyên quen loại vẻ mặt này rồi, từ khi tới Tây Vực, y đã thấy qua vô số lần vẻ mặt khao khát cực độ với thức ăn. Trước kia y không đành lòng, giờ quen rồi có thể thản nhiên cho thức ăn vào mồm kệ những ánh mắt đí.
Tây Vực là vùng đất bao la, cũng là một vùng đất đói kém, Thiết Tâm Nguyên không hiểu, rõ ràng chỉ cần bản thân cần cù một chút, có thể trồng rất nhiều lương thực ở nơi có nguồn nước, nhưng người ở đây quanh năm bị đói.
Đừng quy kết mọi thứ cho cường đạo, quan phủ, vì cường đạo chỉ hứng thú với thương đội và đội lạc đà, còn với người nghèo khó trong sa mạc thì thường nhân từ hơn, dù sa đạo cũng biết, người trên sa mạc càng nhiều, bọn chúng các dễ sống.
Mặc dù vẫn có cướp bóc, nhưng đều là có giới hạn, không đủ khiến toàn bộ mọi người đều bị đói.
Đó là suy nghĩ của Thiết Tâm Nguyên khi đứng ở lập trường cường đạo.
Còn thuế, nếu ngươi có bản lĩnh trồng nghìn mẫu lương thực, quan phủ chỉ thu mười mẫu, tỉ lệ thuế như vậy nếu ở Đại Tống, bách tính sẽ tranh nhau nộp lương thực tặng quan phủ.
Nguyên nhân gốc rẽ là do thái độ quyết định nhân sinh, bọn họ thích cướp bóc.
Những bài ca trên sa mạc luôn tán dương những hảo hán quật khởi nhờ đánh cướp, còn người chăm chỉ làm ruộng bị coi thường.
Người Hán nhiều lần viễn chinh Tây Vực mang theo văn minh nông canh, tiếc là nền văn minh này tồn tại ngắn ngủi, khi một quốc gia thông qua trồng cấy trở nên giàu có, sẽ có vô số kẻ không thích làm ruộng tới cướp bóc, kết quả là nơi này chưa bao giờ có nông nghiệp thực sự.
Những quốc gia nổi tiếng giàu có nhờ nông nghiệp trên lịch sử như Đại Uyển, Đại Nguyệt Thị hay Cao Xương vang danh nhờ trồng bông, đều như sao băng lướt qua bầu trời, chỉ tỏa sáng khoảnh khắc.
Người nơi này vì một con dê bị thương đuổi theo nửa ngày, vì một đóa tuyết liên mà leo lên núi tuyết chót vót.
Nhưng chẳng ai muốn làm ruộng.
Chính vì thế lương thực chính là chúa tể ở nơi này.
Thiết Tâm Nguyên đánh tiểu dã nhân ba trận, nó bê cái bát cơm to ú ụ, đi tới đường ranh giới Thiết Tâm Nguyên vạch ra khoe khoang, chỉ cho tiểu cô nương kia một miếng nhỏ.
Ý đồ dùng thức ăn dụ dỗ người ta.
Sau khi đánh nó một trận, Thiết Tâm Nguyên lấy ít kê nấu cháo tặng cho người bộ tộc, đó là bồi thường cho những người bị giết hại.
Kỳ thực nam nữ trong bộ tộc là do tộc trưởng dùng lương thực chiêu mộ, đây là chuyện thường, một bộ tộc nếu không thu nhận người ngoài mà chỉ sinh sôi nảy nở tại chỗ sẽ nhanh chóng tiêu vong.
Tộc trưởng ném những người chân bị thương ở cửa sơn cốc, ngay cả tên bắn lên người họ cũng thu lại cùng quần áo trên người, những thứ đó đều là tài sản của bộ tộc.
Đó là người chiêu mộ thủ vệ sơn cốc, bỏ đám người này đi lại tuyển đám khác thôi.
Vô vàn quốc gia lật đổ trên lịch sử tựa hồ chẳng có bất kỳ tác dụng xúc tiến nào, ngược lại, những tập tục cổ xưa lại lưu truyền mãi, được người ta cố chấp tuân thủ.
Qua một đêm gió lạnh thét gạo, rất nhiều người bị đuổi đi đã chết, chỉ có một số người bò vào trong tộc, nhưng bị người bộ tộc đấm đá xus đuổi.
Thiết Tâm Nguyên sau một ngày quan sát, quyết định thu nhận những người này, có thể sống sót nổi qua đêm lạnh với thương tích đó, là người mạnh mẽ nhất, kiên cường nhất.
Chỉ có bốn mươi ba người thôi, để thực hiện kế hoạch của mình, Thiết Tâm Nguyên cần nhiều, nhiều hơn nữa.
Song La Mã không phải xây dựng lên trong một ngày, vì thế y âm thầm chờ đợi trong sơn cốc.
Tối ngày hôm đó bên trong nghị sự đường của Thanh Hương cốc, Thiết Tâm Nguyên cùng những người y tin tưởng nhất tiến hành cuộc hội nghị quan trọng đầu tiên.
Những người tham gia gồm có Thiết Nhất, Thiết Nhị, Thiết Tam, Thiết Tứ, Thiết Ngũ, Thiết Lục và Mạnh Nguyên Trực, tiểu dã nhân ngồi trước cửa đảm nhận nhiệm vụ canh phòng.
Thực ra đây là nhà của lão tộc trưởng, chỉ là toàn bộ đồ đạc bên trong dọn ra hết rồi, đem trả cho ông ta, trong phòng lúc này tám người ngồi trên mặt đất, vây quanh một tấm bản đồ đơn giản.
Thiết Tâm Nguyên vỗ tay lên bản đồ, mặt vô cùng trịnh trọng:” Chuyện đầu tiên phải làm là biến nơi này thành một tòa thành trại, ít nhất chứa được năm nghìn người, bao gồm cả mục trường, nông trại để chúng ta có thể tự cấp tự túc, chiến đấu lâu dài …”
Cuồng phong đã qua đi, bụi đất cũng lắng xuống, khi bầu trời xanh lần nữa xuất hiện, con người trên mảnh đất này cũng trở nên hoạt bát.
Bão đen kết thúc cũng có nghĩa là mùa xuân tới.
Ngoại trừ tám người tham gia hội nghị ấy, không ai biết nội dung của nó là gì chỉ biết rằng ngày hôm sau cái sơn cốc buồn tẻ sôi động hẳn lên, một đoàn người kéo ra cửa cốc bắt đầu đốn hạ những chiếc cây lớn. Thiết Nhất sau nửa ngày quan sát đã quyết định được vị trí hạ trại.
Trại sẽ bao gồm hai cánh cổng lớn trước sau, theo kế hoạch của hắn, tường trại trước sẽ cao ba trượng, dùng đất đắp thành lũy, chân tường gia cố thêm bằng đá, nơi sinh sống cách tường ba mươi trượng, trừ phi là đánh sập được tường trại, nếu không dù tên cũng sẽ không bắn tới, còn việc đưa xe công thành vào sơn cốc là bất khả thi, bọn họ cũng chặt hết cây lớn không cho đối thủ cơ hội nào tận dụng, có suối chảy xuyên thành trại, dùng lửa công kích cũng chẳng thể.
Thiết Nhị, Thiết Tam, Thiết Tứ ra ngoài cốc thăm dò, không ai rõ họ làm gì.
(*) Mọi người nhìn giữa bản đồ chính là Cáp Mật, mũi tên chỉ vị trí Thanh Hương cốc trong rặng Thiên Sơn .