Còn chưa uống hết một bầu rượu thì đã có tiếng chém giết tưng bừng, y càng ấn đầu Úy Trì Chước Chước cứ tò mò nghển cổ lên, đám người uống rượu có bột nấm đó hiện giờ cực kỳ nguy hiểm.
Hỏa kế khoanh tay xem náo nhiệt, hắn còn mở cửa sân ra xem cho rõ.
Người Tây Vực và người Thổ Phồn vì tranh nhau rượu mà chém giết, quay đầu vào trong nói:” Ngươi không cần trồn nữa, đám người đó đánh nhau có khi chẳng mấy chốc là chết sạch ... Á ...”
Hỏa kế còn chưa dứt lời thì trúng ngay một mũi tên vào đùi, vừa kêu đau đớn vừa không chút chậm trễ lăn mình vào nhà ăn, tuy là hỏa kế của khách sạn nhưng phản ứng cực kỳ kinh nghiệm.
Nhưng mà tên này không phải quay về vì sợ, thậm chí còn kệ mũi tên vẫn cắm ở đùi, hắn nhảy lò cò tới sau quầy, lấy cái cung sừng trâu treo trên tường, vơ một nắm tên, lò cò đi ra cửa, vừa chửi bới vừa bắn cung.
Mỗi lần kéo cung đều căng như trăng tròn, cung tên phát ra tiếng kẽo kẹt, những mũi tên mang theo lửa giận bắn xuyên thấu thân thể người ta.
Chỉ có một mình mà dám làm như thế, Thiết Tâm Nguyên rất kinh ngạc về hành động của hỏa kế này, thực ra trong khách sạn này chỉ có hai người Tây Hạ là tên hỏa kế kia và chưởng quầy mà thôi, số còn lại đều là người Tây Vực được thuê, phần đông là nữ tử Tây Vực, các nàng là nhân thủ chủ yếu của khách sạn.
Chỉ cần nhìn hỏa kế kia giương cung bắn không chút e sợ là biết vì sao người Tây Hạ mới là chủ nhân chân chính của mảnh đất này.
Tâm linh cường đại mới thực sự cường đại, hỏa kế mang lòng tin người Tây Hạ là vô địch nên không hề sợ đối diện với đông người.
Nếu bình thường không ai dám đối đầu với người Tây Hạ, nhưng hôm nay thì khác.
Thế nên Hứa Đông Thăng mới thất kinh nhìn tên hỏa kế bị bắn thành nhím, ném ngay chén rượu đi, hô một tiếng, bảy tám bạch y hán tử xông ra, vây kín lấy ông ta, khách khứa khác cũng hoảng loạn lao người tìm chỗ ẩn nấp.
Quả nhiên tích tắc sau tên bay loạn xạ, phòng ăn vốn yên tĩnh tức thì hỗn loạn, đám hồ cơ la hét tranh nhau bỏ chạy, hai người chạy chậm bị trúng tên vào lưng và đùi, chẳng biết bảo vệ bản thân, cứ thế ngồi trên mặt đất hét chói tai như ăn vạ.
Thiết Tâm Nguyên ném tới cái vung, may ra che đỡ một chút, hai hồ cơ chưa tới mức quá ngu xuẩn, chụm lại giơ vung lên che chắn, tên bắn leng keng trúng vung rơi lả tả.
Úy Trì Chước Chước run rẩy trong cái nồi được Thiết Tâm Nguyên chụp lên đầu, Thiết Tâm Nguyên nấp sau bếp, mong Hứa Đông Thăng lần nữa thể hiện thần uy đuổi hết đám người kia đi.
Nhưng y trông đợi hơi nhiều rồi, đám phó nhân Hứa Đông Thăng giơ bàn lên làm thuẫn bài, yểm trợ nhau trở về phòng.
Tiếng chém giết xa dần, tên bay vào khách sạn cũng ít đi.
Thiết Tâm Nguyên cẩn thận thò đầu quan sát, lấy cái nồi sắt của Úy Trì Chước Chước, giơ nồi ra ngoài đại môn.
Chém giết vẫn tiếp tục, nhưng đã diễn biến thành người Thổ Phồn đánh nhau với người Tây Vực, trên con đường không dài, tiếng chém giết rung trời, giờ người ta chỉ biết lao vào nhau chẳng biết vì sao nữa.
Úy Trì Chước Chước nấp sau lưng Thiết Tâm Nguyên, hai mắt đảo một lúc, nhắm cơ hội chạy ù tới hiệu binh khí kia, Thiết Tâm Nguyên không cản kịp đành đuổi theo.
Tên chưởng quầy bị Thiết Tâm Nguyên giết chết vẫn nằm trơ ra đó, máu chảy ra đã đóng thành băng, khuôn mặt đen đúa phủ một lớp sương mỏng như quết lớp phấn lên đó.
Thiết Tâm Nguyên đã đuổi kịp nha đầu liều mạng đó, nhìn thấy nàng như kẻ điên vơ hết cái này tới cái khác, lấy thêm được một thanh đao thì rơi mất kiếm, cứ như vậy mấy lần rồi mà vẫn liên tục phạm phải cùng sai lầm.
Trước tiên quan sát xung quanh, thấy một dòng máu rõ ràng chảy về phía sau quầy, đột nhiên biến mất, học Xảo Nhi áp tai vào tường rồi gõ gõ, lát sau gọi Úy Trì Chước Chước hợp lực kéo một cái vòng sắt, cạch khẽ một tiếng, một tấm ván sàn được nhấc lên.
Kéo cái xác cứng đờ của xác chưởng quầy thả xuống hầm, chỉ nghe bịch một tiếng.
Hình như không có người.
Úy Trì Chước Chước lúc này mới tỉnh lại, nhanh chóng dùng then cài cửa, thế là trong căn phòng tối tăm chỉ còn lại hai tiếng thở nặng nề.
Thổi đổ nhen lửa, tìm được đèn dầu đốt lên, Thiết Tâm Nguyên sờ nhuyễn giáp, giơ đèn xuống hầm ngầm.
Bên trong hầm có gió, ngọn lửa lay động như muốn tắt, y rút đoản kiếm chém một cánh tay của chưởng quầy dùng làm gậy, mặc kệ đống rương hai bên đường, đi thẳng vào nơi sâu nhất, đi tương đối lâu, đẩy đống cỏ khô liền nhìn thấy suối nguồn sinh mệnh của Sa Châu.
Đô Hương Hà!
Đã ra ngoài thành rồi sao?
Gió thổi lồng lộng mang theo hơi nước mát lạnh trả lời, Thiết Tâm Nguyên ném cái cánh tay đi, cẩn thận che dấu lối ra, quay lại nói với Úy Trì Chước Chước:” Mau đi tìm người của cô, trước khi trời sáng dọn hết cái hiệu này, sau đó nhanh chóng rời đi. Tên hỏa kế Tây Hạ chết rồi, đoán chừng người Tây Hạ sẽ nổi điên ...”
Nói với không khí rồi.
Chẳng thấy ai.
Úy Trì Chước Chước hưng phấn tới hai má đổ hồng, vẫn miệt mài mở rương bên trong miệng nói tía lia:” Trong này có nhiều vũ khí lắm, lang nha tiễn, điêu linh tiễn, còn có trường cung, thường đao, à còn có lang nha bổng ...”
Thiết Tâm Nguyên chạy về, đóng rương lại, đẩy nàng lên hiệu binh khí, quát:” Mau đi gọi người, nhanh lên, đợi những thứ này thuộc về cô rồi thì xem thoải mái, nhanh lên, ta về khách sạn.”
Úy Trì Chước Chước lấy ra một cái sáo Khương, phồng má thổi hai âm ngắn.
Thiết Tâm Nguyên vỗ vai nàng:” Nếu như có thể, năm sau bằng giờ này ta quay lại, khi đó đưa mọi người về Đại Tống, giờ ta còn phải xử lý việc của mình, không đi theo được.”
Úy Trì Chước Chước không hỏi nhiều nữa, tháo sáo trên cổ xuống đặt vào tay y:” Bọn ta sẽ đợi.”
Mười mấy bóng người lướt trên mặt đất như những bóng ma, vào hiệu vũ khí khép hờ cửa, tới gần mới nhận ra là một đám nữ tử, Úy Trì Chước Chước chạy tới giải thích tình hình cho bọn họ, nhanh chóng hành động.
Nữ tử to béo là người cuối cùng vào hầm, dùng con mắt độc nhất nhìn Thiết Tâm Nguyên:” Nếu dám phản bội Chước Chước, dù chân trời góc biển ta cũng giết người.”
Lòng tốt của mình bị chó tha rồi, Thiết Tâm Nguyên bực mình đẩy Úy Trì Chước đang cười trộm vào hầm, dùng hết sức bình sinh mấy đẩy được cái quầy nặng nề lên.