Thấy hắn im lìm, Trác Mã thở ra một hơi buồn bã, hai hàng lông mi dài trĩu xuống, an ủi:” Cuộc sống ở đây không thể so được với Đông Kinh, nhưng nơi này có tự do, nếu ngươi nhớ huynh đệ, hãy gọi họ tới. Đến đây bọn họ có thể xây dựng căn nhà bằng đá đẹp như trên Nhũ Sơn.”
“ Bọn họ có tới cũng không thể làm được, nàng biết mà Thanh Đường quá nghèo, dù bán hết bò dê thì cũng không đủ.”
Lý Xảo nhìn nữ nhân vừa thích cuộc sống phú quý ở Đông Kinh lại muốn tự do tự tại như ở Thanh Đường:” Trừ khi ta trở thành thành chủ mới có cơ hội kiếm tiền xây cho nàng lâu đài không kém Nhũ Sơn.”
Trác Mã hai tay chống cằm rầu rĩ nói:” Phụ thân chỉ có sáu tòa thành, sẽ không giao cái nào cho người ngoài như ngươi đâu.”
“ Tất nhiên rồi, nhưng chúng ta có thể đoạt một cái.” Lý Xảo nói dứt khoát:
Trác Mã thích những lời hào hùng này, sáng mắt nhào lại vào lòng Xảo Nhi:” Đúng thế, chúng ta đi đoạt thành, ngươi nói xem thành trì của Tây Hạ hay người Tống bây giờ?”
Lý Xảo nuốt nước bọt nhìn nửa bầu ngực lấp ló qua cổ áo Trác Mã, lần này không dằn lòng nổi nữa thọc hẳn tay vào đó xoa nắn:” Nếu muốn lương thực thì chiếm thành người Tống, muốn tiền tài thì lấy thành Tây Hạ.”
“ Vậy nơi nào có cả lương thực lẫn tiền tài.”
“ Đông Kinh hoặc phủ Hưng Khánh.”
“ Nói thế bằng không nói.” Trác Mã giận dỗi đánh bạt tay Lý Xảo ra, chạy đi tìm phụ thân.
Lý Xảo ăn hết thịt khô, thấy trời không sớm nữa, lấy cái thùng làm bằng da dê già, kiếm chỗ cỏ khô dậy chui vào, kéo mũ xuống che mặt tính ngủ một giấc.
Vừa thiu thiu ngủ không biết có kẻ nào ném đá lên người.
Bật dậy đỉnh chửi thì thấy Cách Nhật Lãng đứng đó không xa, Lý Xảo giọng nhạt nhẽo nói:” Tướng quân muốn tìm Trác Mã thì cứ đi, không cần bảo ta.”
Sáng nay Cách Nhật Lãng khó khăn lắm mới đè được Trác Mã xuống, hắn theo đuổi Trác Mã từ lâu, đừng thấy nữ nhân đó thường ngày rất lãng mạn cởi mở, chỉ cho ngươi thỏa mãn tay chân thôi, hôm nay nhờ vừa mới lập công rồi tốn bao công sức mới làm Trác Mã xuôi theo. Vậy mà tới lúc mấu chốt nhất bị một tiếng gọi ăn cơm của Lý Xảo phá hỏng, không xử lý tên Hán nô này, mình sao còn thể diện.
Lý Xảo thấy Cách Nhật Lãng rút đao ra, nhíu mày:” Ngay quân lệnh của Vương mà ngươi cũng dám trái sao?”
Cách Nhật Lang cười khẩy:” Giết một tên Hán nô cũng chẳng khiến vương chặt đầu ta.”
Lý Xảo ngáp dài:” Một bầu rượu đổi lấy mạng.”
Mùa đông lạnh giá thế này không có ngụm rượu ấm người khó mà ngủ, Cách Nhật Lãng do dự một chút rồi chấp nhận, tên Hán nô này luôn có rượu ngon để uống.
Đợi Cách Nhật Lãng uống hết rượu, Lý Xảo lấy bầu rượu về, kéo mũ ngủ tiếp, ở Thanh Đường thiếu thốn cực độ này, Lý Xảo cảm giác mình đủ giàu có đổi lấy mọi thứ.
Nhưng mục tiêu của hắn chỉ có một mà thôi.
Nghe thấy Cách Nhật Lãng hét lớn, còn tưởng mình cho hơi nhiều bột nấm, Lý Xảo vội vén mũ lên nhìn, thấy hắn uống rượu xong đang tìm người so tài, chỉ có làm ấm người mới dễ ngủ, đây là thói quen của Thanh Đường thiếu thốn.
“ Lại tên một tên khốn kiếp sắp bị Giác Tư La chặt đầu.”
Lý Xảo biết rõ bột nấm của Nguyên ca nhi lợi hại ra sao, vừa rồi chắc là mình cho hơi quá tay một chút, chả biết lát nữa hắn có khống chế được bản thân hay không.
Kéo mũ che kín mặt, trước khi chìm vào giấc ngủ, Lý Xảo nghe thấy mấy tiếng thét gào thê lương, tiếng chửi bới, mỉm cười ngủ càng ngon.
Trong mơ Lý Xảo thấy đám huynh đệ tỷ muội ở Xảo Trang, mọi người ngồi xung quanh đống lửa nướng thịt dê, đều là thịt thái mỏng xâu thành que dài, ướp ngon lành chứ không phải thị dê nhạt nhẽo vô vị ở đây.
Nhìn thịt dê xèo xèo chảy mỡ, Lý Xảo xoa xoa tay chuẩn bị thưởng thức món ngon thì có một cánh tay nần nẫn vươn tới, sau đó thịt vào hết mồm Thủy Châu Nhi ....
“ Khốn kiếp! Trả thịt cho lão tử …”
Lý Xảo phẫn nộ tỉnh lại, ngơ ngơ nhìn quanh, làm gì có thịt dê cũng chẳng có Thủy Châu Nhi tham ăn, nhưng đúng là có lửa cháy khắp nơi, cùng tiếng chém giết rung trời.
Bị tập kích rồi!
Không chút chậm trễ Lý Xảo lăn thùng ống da về phía nơi cháy không lớn lắm, lăn hơn trăm bước thoát khỏi đám cháy, mặt đất cháy xém còn hơi ấm, rất thích hợp ngủ.
Nghĩ là làm, Lý Xảo nhắm mắt lại, tai vừa áp vào mặt đất, là hắn nhảy dựng lên, con bà nó chứ, đây đâu phải lúc để ngủ chứ, nhanh nhẹn cuộn thùng da dê lại, nhét vào khe đá, rút trường đao trong tay, nhưng không phải xông lên mà là ẩn vào góc ánh lửa cháy không chiếu tới.
Kỵ binh Tây Hạ tập kích, bọn chúng mang tới không chỉ có chém giết, còn có lửa lớn ngợp trời, vô số binh sĩ Thanh Đường hỗn loạn la hét cầm đao chạy về phía ánh lửa mạnh nhất, đó là nơi đặt lều soái của Giác Tư La.
Một chiến mã lảo đảo đi qua, Lý Xảo bất ngờ xông tới dễ dàng chém gục địch.
Thực ra không cần chém, tên này đã chết sẵn, chẳng qua người Tây Hạ thói quen tập kích ban đêm thường buộc mình vào ngựa cho khỏi ngã nên chưa rơi khỏi ngựa thôi, tên này có một vết thương lớn ở cổ, máu đã chảy gần hết.
Lý Xảo chỉ còn việc chặt đầu lấy quân công thôi, ngựa cũng không lãng phí, kéo vào góc.
Lại có một kỵ binh từ từ đi tới, lần nay không cần Lý Xảo ra tay thì kỵ sĩ đã ngã xuống, người treo lủng lẳng bên con ngựa.
Lại thu thêm một cái đầu nữa, Lý Xảo gãi đầu ngạc nhiên, sao lại liên tục có chiến công miễn phí thế này, cẩn thận thò đầu quan sát mới nhận ra mình ở dưới con dốc, chiến sự diễn ra cách đó chừng năm trăm bước.
Người Tây Hạ xông lên dốc tấn công lều soái của Giác Tư La bị người Thanh Đường liều mình chặn lại, kẻ bị thương hoặc chết thì chiến mã tự động chạy tới chân núi tương đối bằng phẳng này.
Phía trước chém giết thảm liệt, tên đạn bay vù vù, chẳng mấy chốc đuôi tên trắng phủ đầy mặt đất như hoa màu.
Lý Xảo đội mũ trụ mình tự rèn lên, có thứ này tên thông thường không làm hắn bị thương được.
Một người Tây Hạ ngục trên lưng ngựa chưa chết đi qua tảng đá, nhìn thấy Lý Xảo đứng trong bóng tối nhe răng trắng ởn cười nham nhở thì tuyệt vọng hét lên một tiếng, cùng lúc bị chùy xích nặng nề nện thẳng vào lưng.
Lý Xảo lại dễ dàng thu hoạch thêm một cái đầu lâu nữa, chui vào khe đá, mắt theo dõi cuộc chiến đằng xa, nếu người Thanh Đường thua, hắn sẽ lên ngựa chạy ngay, có ba con ngựa để thay đổi rồi, chắc không ai đuổi kịp mình.