Vàng trên xe trượt rơi vãi khắp nơi, xung quanh là những xác chết với đủ mọi tư thế và vết thương rất kỳ quái, khó tưởng tượng vì sao họ lại chết như thế.
Chẳng có lòng dạ nào truy cứu nữa, cường đạo không đánh được qua hai lối vào chính đã leo núi xông bừa vào rồi, sáu người Thiết Nhất bảo vệ quanh Thiết Tâm Nguyên vừa chém giết vừa di chuyển về phía lối ra bên phải.
Mạnh Nguyên Trực đầu óc tán loạn, toàn thân đẫm máu tươi, người bên cạnh tổn thất không ít, những người khác không còn giữa được vị trí nữa, đấu lưng vào nhau cự địch, mỗi mình hắn là một mình hung hăng chiến đấu, thiết thương trong tay bay múa, đi tới đâu có người gục ngã tới đó.
Một tên sa đạo bị Mạnh Nguyên Trực đâm vào sườn, phun máu ngã xuống bên chiếc xe trượt, tên sa đạo bất chấp thương thế, nhét vàng vào lòng, ngay lập tức lại bị tên sa đạo khác giằng lấy, tên kia vừa xông ra ngoài được vài bước bị tên sa đạo khác chém bay đầu, rồi cuối cùng chết về tay một tên người Ả Rập.
Một cuộc chiến hoàn toàn điên rồ, bằng hữu chớp mắt cũng có thể thành kẻ địch, nhưng cũng nhờ thế bọn họ mới có thể cầm cự tới giờ.
Thiết Tâm Nguyên nhặt cục đá ném vào mặt Mạnh Nguyên Trực, không ngờ hắn như chớp đánh bay, dù sao cũng thu hút được sự chú ý của hắn, ra hiệu làm theo kế hoạch.
Mạnh Nguyên Trực chưa cam tâm, giết vài người nữa mới quát tháo thuộc hạ rút lui, chỉ còn hơn sáu mươi người đủ loại thương tích đi theo.
“ Châm lửa!”
Lui tới khoảng cách an toàn, Thiết Tâm Nguyên hét lớn, bốn mũi hỏa tiến bắn vào xe trượt tẩm dầu, nhìn lửa vừa bốc lên, y kéo đám Thiết Nhất chạy ngay.
Trời mới biết cái rương kia giữ được thuốc nổ bên trong bao lâu, Thiết Tâm Nguyên không dám chắc.
Đám sa đạo nhìn thấy bọn họ đốt xe thì cười phá lên, bọn chúng đều cho rằng chút lửa đó có thể đốt được vàng.
Chạy qua chỗ Hứa Đông Thăng, thuận tay giết chết mấy tên sa đạo, Thiết Tam Thiết Tứ xách nách hắn lôi đi, kệ cho hắn luôn mồm chửi bới, đám sa đạo hoàn toàn không có lòng dạ truy đuổi, những tên sa đạo khác cũng tự giác tránh đường, vàng đã trong tầm tay rồi, còn ai muốn uổng mạng vô ích nữa, sức chiến đấu của Mạnh Nguyên Trực và Hứa Đông Thăng để lại cho chúng ấn tượng rất sâu.
Thoáng cái công thủ đã xoay chiều.
Nghe tiếng đám sa đạo đằng sau reo hò rầm trời, cho dù là kế hoạch Mạnh Nguyên Trực vẫn không cam lòng, gầm lên một tiếng:” Vàng của lão tử.”
Loạng choạng xoay người lại thiết thương đâm xuyên yết hầu một tên sa đạo xấu số gần đó.
Rút lui đã an bài trước, đám phó dịch nấp ở chỗ khuất dẫn ngựa tới, trừ Thiết Tâm Nguyên thì không ai muốn lên ngựa.
Bốn xe lớn chở đầy vàng không còn nữa, lòng ai cũng nặng trĩu.
Không nghe thấy tiếng nổ, có thể đám sa đạo đã dập tắt lửa, hoặc cũng có thể do thuốc nổ có vấn đề, dù sao là thứ chưa được thí nghiệm.
Thiết Tâm Nguyên không quá bận tâm, có thể nào thì mình vẫn sống, tuy đội ngũ ngắn đi một đoạn, hơn trăm người mất mạng trong cuộc tử chiến vì vàng.
Hứa Đông Thăng và Mạnh Nguyên Trực cõi lòng như đã chết, số người còn lại quá ít, lại thương tích đầy mình, muốn phản công cũng không thể.
“ Đi th ...” Thiết Tâm Nguyên vừa mới dẫm chân lên bàn đạp thì một tiếng nổ kinh thiên làm y ngã lăn xuống đất:
Mặt đất rung chuyển, trong thời gian cực ngắn ba tiếng nổ vang lên liên tiếp, cả đoàn người sững sờ đứng nhìn phía dãy núi thấp, nơi đó có một ngọn lửa đỏ sậm vọt lên bảy tám trượng như núi lửa phun trào, vô số những vật thể màu đen bị hất văng bốn phía, đám kền kền xoay vòng trên không chuẩn bị ăn xác chết cũng rơi lả tả.
Mọi chuyển diễn ra quá bất ngờ, kết thúc cũng nhanh, bốn bề quay về tĩnh mịch, nhưng ai cũng biết ở phía kia vừa có chuyện cực kỳ đáng sợ.
Cổ như bị rỉ sét Hứa Đông Thăng quay đầu nhìn Thiết Tâm Nguyên nằm trên đống cát, tay ôm đầu, mông chổng lên trời, tư thế rất khó coi.
Hắn không tin Thiết Tâm Nguyên có thể mời được thiên phạt.
“ Mau nằm xuống, còn một lần nữa.” Thiết Tâm Nguyên mặt đầy cát ngẩng đầu lên hét:
Trong lúc Hứa Đông Thăng còn thất kinh thì Mạnh Nguyên Trực đã nhanh như chớp chui đầu vào cát, mổng mông lên trời, những người khác cũng học theo, khiến chiến mã chạy một đoạn quay về lo lắng dùng mũi ủi úi mông chủ nhân, cho rằng họ làm sao.
Đợi đúng một tuần hương không thấy có tiếng nổ thứ tư, Thiết Tâm Nguyên nghi hoặc bò dậy, phía dãy núi có người đi ra, bộ dạng vô cùng kỳ quái, như xác chết không hồn, loạng choạng bước đi trên mặt đất lẫn lộn cát và tuyết.
Rõ ràng phía trước là rãnh sâu, bọn chúng cứ trơ mắt bước tới, người như cái túi chứa đầy nước ngã phịch xuống rãnh.
Tên nào không chết tiếp tục từ dưới đi lên như cô hồn dã quỷ.
Đám người Hứa Đông Thăng cũng đứng dậy, cảnh tưởng vô cùng kỳ dị đó khiến bọn họ không dám manh động, trơ mắt nhìn đoàn người như xác chết đó thất thểu đi qua trước mắt, sống lưng ai cũng có cảm giác rờn rợn.
Thiết Tâm Nguyên thừa biết là chuyện gì, quan sát xung quanh thấy một đĩnh vàng rơi cách đó không xa, nhặt lên, vẫn còn âm ấm, mỉm cười đặt vào tay Hứa Đông Thăng.
Chẳng ngờ động tác này làm Hứa Đông Thăng giật nảy mình, tay như bị bỏng, ném ngay đĩnh vàng đi xa ...
Dưới ánh sáng mặt trời, sa mạc đầy những thứ sáng lấp lánh.
Nếu đám người kia không cần thì mình lấy vậy, Thiết Tâm Nguyên tìm kiếm trên lưng chiến mã xung quanh, thấy một cái giỏ, xách nó đi khắp nơi nhặt vàng.
Đám Thiết Nhất thấy vậy cũng đi giúp.
“ Ngươi làm cái gì vậy?” Mạnh Nguyên Trực nhìn một lúc lâu mà vẫn không hiểu, rốt cuộc hỏi một câu thừa thãi:
“ Từ xưa tới nay bảo vật thiên hạ thuộc về người có đức.” Thiết Tâm Nguyên đầu chẳng ngẩng lên:
“ Y mà có đức à?” Hứa Đông Thăng ngớ ngẩn lẩm bẩm:
“ Không nhìn ra, thật đấy!” Mạnh Nguyên Trực gật đầu lại lắc đầu chẳng hiểu ý hắn là gì:
Thiết Tâm Nguyên đặt cái giỏ đầy vàng lên lưng chiến mã, lại lấy thêm cái bao tải cùng đám Thiết Nhất hưng phấn chạy khắp thế giới nhặt vàng, lửa không hủy được vàng, vụ nổ cũng vậy.
Mải nhặt vàng, mãi lúc sau y mới nhớ ra tiểu dã nhân, lúc nãy bỏ chạy quá gấp quên mất nó, tới giờ vẫn không thấy nó ra, mong là nó sống sót.
Không thấy tiếng nổ thứ tư, Thiết Tâm Nguyên không dám đi vào rặng núi đó.
Hứa Đông Thăng tóm một tên sa đạo bước thấp bước cao đi qua, nhìn hắn một cái liền buông tay cho hắn đi, một kẻ thất khiếu chảy máu thì khó mà sống được cho tới khi mặt trời lặn.
Không ai dám vào dãy núi đó xem có chuyên gì xảy ra, với bọn họ mà nói, đó là địa ngục, nhưng không ai nói tới chuyện rời đi, tất cả cứ đứng đực mặt ra đó không biết làm gì.