Thiết Tâm Nguyên không quan tâm người khác nghĩ gì, chủ động nói:” Người Hồi Hột chưa bao giờ đoạn tuyệt cung phụng Đại Tống, ta ở Thái học xem văn thư lễ bộ, từ năm Khánh Lịch tới nay, lễ vật tiến cống của người Hồi Hột ngày một nhiều, cũng ngày một phong phú.”
“ Nhất là năm nay, nhiều bảo vật rõ ràng lấy từ trên người phụ nhân xuống, mặc dù vẫn thiết năm trăm cân chỉ là trò cười, nhưng nói lên, quốc khố Hồi Hột cạn kiệt rồi, đây có lẽ là lần tiến cống cuối cùng. Hứa tiên sinh, những lời này đáng năm nghìn kiện hàng không?”
Hứa Đông Thăng lần nữa trấn an Tạp Lạp Nhĩ rồi mới trả lời:” Nếu tước gia nói được cách ứng phó của hoàng triều với Hồi Hột, lão phu cho rằng, đáng hai vạn kiện hàng.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Thực ra không đáng, các vị hẳn là biết kết quả rồi, Văn Ngạn Bác nói Đại Tống ta ba mươi năm không bàn chuyện binh đao, các vị còn chưa bỏ hi vọng à?”
Rồi đi tới bên Tạ Lạp Nhĩ, vỗ bả vai rộng của hắn:” Nếu ngươi yêu quý quốc gia mình, nên lập tức quay về bảo vệ thê nhi già trẻ, Tây Hạ, Thổ Phồn, Khiết Đan, toàn bộ láng giềng sẽ công kích các ngươi. Voi lớn suy yếu ngã xuống, chó săn cũng sẽ nhảy vào cắn một miếng.”
“ Nếu như Hoa Lạp Tử Mô đã vứt bỏ cả tình hữu nghị với các ngươi thì rõ ràng là tín hiệu cực kỳ nguy hiểm, chứng tỏ ngay cả bằng hữu của các ngươi cũng đã chuẩn bị xông vào chia chác. Các ngươi không tự cầm đao lên bảo vệ bản thân mà đi trông đợi vào người khác giúp thì chỉ vài năm nữa thôi quốc gia cả các ngươi sẽ biến mất.”
Tạ Lạp Nhĩ bóp tay kiên quyết nói:” Tất cả những kẻ địch xâm phạm nhà cửa của bọn ta sẽ bị dũng sĩ Hồi Hột chôn dưới cát.”
“ Có chí khí lắm, ta luôn ngưỡng mộ dũng khí.” Thiết Tâm Nguyên chắp tay:” Có điều ngươi có thể cho ta biết ca kỹ cao cao tóc đen trong đội ngủ các ngươi đâu rồi không? Nếu không giao ả ra, ngay cả cơ hội quay về Hồi Hột cũng không còn đâu.”
“ Hứa tiên sinh, câu này mới gọi là đáng ba vạn kiện hàng đấy.”
Một tràng tiếng Hồi Hột tuôn ra từ miệng Tạ Lạp Nhĩ, Hứa Đông Thăng biến sắc, quát tháo phó nhân tìm người, lòng như lửa đốt, quyết định đích thân hỏi rõ ràng mới tính.
Thiết Tâm Nguyên làm xong việc của mình, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Vương Mạn, ghé vào tên tai nàng nhỏ giọng giải thích:” Tỷ còn nhớ năm nay Đông Kinh cấm chợ hai ngày đóng cửa lục soát không, chính là tìm một nữ nhân, vì nữ nhân đó mà đệ theo tới Hứa gia.”
Vương Mạn tức giận nhéo tay Thiết Tâm Nguyên một cái rõ đau, còn đang định xin lỗi biểu tỷ vì không nói trước nghe trách:” Sao vừa rồi không ép hắn mua năm vạn kiện hàng.”
“ Tỷ thật là ... cẩn thận ...”
Thiết Tâm Nguyên đang nói dở rùn người xuống, kéo cả Vương Mạn ngã theo, chỉ nghe choang một tiếng, cái bình sứ ném tới, chất lỏng trong đó bắn ra, vừa ngửi mùi liền thất kinh kéo biểu tỷ chạy về phía cánh cửa gần nhất.
Không kịp nữa rồi, bốn năm ngọn đuốc ném tới, tức thì lửa bùng lên, mấy thương cổ người dính dầu hỏa kêu gào thảm thiết húc lung tung như ruồi không đầu.
Hứa Đông Thăng lúc này cho thấy sự từng trải của mình, lâm nguy không loạn, cầm cái ghế ném về phía cửa, đồng thời tung mình theo.
Thảm lông cửu bắt lửa rất nhanh, khói đen cuồn cuộn tràn khắp nơi, trong hỗn loạn, có người loạng choạng tìm được cửa, vừa mới đi ra bị trường thương đâm gục.
Vương Mạn gào thét luôn mồm, chân tay bấu chặt lấy người Thiết Tâm Nguyên, sợ y bỏ mình lại.
Trong phòng hơi nóng hực hực bủa vây, Thiết Tâm Nguyên gần như không thở nào, làm sao y có thể ngờ tới Đằng Nguyên Nhất Vị Hương lại dám ngang nhiên phóng hỏa giữa Đông Kinh như vậy.
Hứa Đông Thăng lao ra ngoài liền không thấy động tĩnh nữa, cũng không biết sống chết ra sao, Tạ Lạp Nhĩ ở đại môn, dùng bàn ghế đối phó với năm sáu cây trường thương, lưng hắn bốc cháy, nhưng nỗ lực thế nào cũng không tiến thêm được một bước.
Thiết Tâm Nguyên rút đoản kiếm cắn một miếng thảm chưa cháy, buộc toàn thân Vương Mạn lại, vươn tay tóm lấy một thương cổ đang hoảng loạn không biết chạy đâu, đẩy mạnh hắn về phía cửa sổ.
Thương cổ béo tốt xô nát cửa sổ, tức thì hai mũi tên cắm phập vào người, ngã xuống.
Thiết Tâm Nguyên nhanh như chớp ném Vương Mạn ra, đồng thời tung mình lao theo, phập phập hai phát, lưng nhói đau, tên rơi xuống đất, kệ đau đớn, ôm lấy Vương Mạn chạy ngay, tên vèo vèo bay qua, Vương Mạn kêu đau đớn, nàng bị trúng tên.
Hai tỷ đệ lăn người vào bụi mẫu đơn đã khô, thở hồng hộc, tim đập như muốn thoát khỏi lồng ngực.
Trong sân có hơn mười người che mặt đang chiến đấu với gia phó Hứa gia, tình hình không lạc quan, đám cung tiễn thủ đứng ở ngoại vi hình như mục tiêu không phải hai tỷ đệ họ, nên không tiếp tục truy sát, mà quay sang bắn trộm phó dịch Hứa gia hỗ trợ đồng bọn.
Tạ Lạp Nhĩ vai cằm một cây trường thương vẫn cứ liều mang xông ra, theo sau là thương cổ phó dịch toàn thân bốc cháy chưa chết, khóc gào làm cuộc chiến thêm hỗn loạn.
Thiết Tâm Nguyên ôm Vương Mạn bò lồm cồm trong bụi hoa, Vương Mạn không khóc nữa, nhưng người run bần bật.
Trong hoa viên có một cái giếng bao quanh bằng đá xanh, Thiết Tâm Nguyên dỗ dành mãi mới khuyên đương Vương Mạn đứng vào thùng gỗ, xoay ròng rọc thả nàng xuống, đóng nắp lại.
Rút yến sỉ nỏ vừa hoàn thiện sau lưng ra, lắp nỏ tiễn lên, sau đó dán sát tường từ từ đi về hậu viện chém giết rung trời.
Chiến sự không kéo dài được bao lâu, đã nghe thấy tiếng leng keng phát ra từ hỏa tuần phô rồi, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, hậu viện đã đầy người chết, đại bộ phận là nữ nhân trẻ nhỏ, ăn mặc đẹp đẽ.
Những mỹ nhân trước đó còn vui vẻ mang nhạc khí vào Hứa gia, nay nằm ngang dọc dưới hành lang, cổ bị chém một nửa, đầu ngẹo hẳn sang bên, nước mắt còn chưa khô.
Không biết là kẻ nào lại hùy hoa tàn nhẫn như thế?
Vừa mới mặc niệm cho mỹ nhân, Thiết Tâm Nguyên quên ngay lời thề tuyệt đối không bẻ hoa dập liễu, bóp cò yến sỉ nỏ, ba mũi tên như sao băng bắn vào ngực Đằng Nguyên Nhất Vị Hương.
Không ngờ ả cũng đã phát hiện Thiết Tâm Nguyên, không chậm trễ chút nào lột áo da ném về phía y.
Áo da như mây đen chụp xuống đầu Thiết Tâm Nguyên, nghe thấy tiếng kêu phẫn nộ của ả, lập tức lộn mình ra phía sau, ngay cả ý định quay đầu nhìn chiến quả cũng không có, tất nhiên thân hình nảy nở hấp dẫn khiến bất cứ nam nhân nào cũng khó có thể rời mắt của ả cũng chẳng thèm lý tới nữa, đá văng tiểu môn hoa viên, chạy về phía sông.