
Khá đông người tập trung tại bờ đông sông Asahi. Khu vực này vốn là trung tâm thương mại của Okayama, tàu bè qua lại rất sầm uất. Gạo, rượu, đủ loại hàng hoá khác liên tục được cửu vạn chuyển lên các nhà kho bằng gỗ. Những chiếc tàu vừa dỡ xong hàng liền nhanh chóng được chất đầy hàng hóa mới để tiếp tục hành trình đi đến vùng đất khác.
Phía đối diện, đập ngay vào mắt là một toà thành năm tầng màu đen cao sừng sững, bóng đổ dài xuống dòng sông. “Đó là Ô Nha Thành,” Toge lên tiếng. “Căn cứ của Lãnh chúa Ikeda.”
Jack thầm nghĩ, ở trong tòa kiến trúc đồ sộ như vậy thì việc ông ta chẳng mấy quan tâm đến con dân của mình cũng là chuyện thường.
Hội thi bắn cung được tổ chức trên phần hiên của nhà kho rộng rãi nhất. Sáu tấm bia đã được dựng sẵn, cách sáu cung thủ tầm sáu mươi thước. Những người này đều vận trang phục mùa đông, tay áo được cố định cao quá khuỷu để thuận tiện thi đấu.
Những mũi tên như xé gió bay trong không khí, kèm theo tiếng thụp của phần đầu bằng kim loại cắm vào bia. Vòng một vừa kết thúc, các cung thủ lại ngay lập tức bước vào lượt bắn tiếp theo.
“Hội thi bắn cung Toshiya là hoạt động thường niên của vùng Okayama,” Toge giải thích. “Cung thủ nào bắn trúng nhiều lần nhất sau một trăm lượt sẽ là người thắng cuộc.”
Lại một vòng đấu nữa trôi qua. Có tên trúng đích và cũng có tên trượt đi khá xa, cắm luôn vào bức tường nhà kho phía sau.
Saburo tìm thấy một vài võ sĩ trẻ trong đám đông dự khán. “Nên hỏi ai trước nhỉ?”
Jack nhìn theo hướng bạn chỉ. Nhóm này bao gồm cả nam cả nữ, nhưng xem chừng còn chưa đến tuổi thành niên nữa. Thấy vậy nó liền lắc đầu. “Không ổn, nhỏ tuổi quá.”
“Thế còn hai người kia thì sao?” Ông Sora gợi ý.
Đôi nam nữ có vẻ như là hai anh em này đứng ngay hàng đầu tiên, họ tỏ ra rất chăm chú theo dõi trận so tài. Sau khi quan sát một lượt, Jack cảm thấy dường như cũng chỉ có bọn họ là tạm ổn.
“Cậu nghĩ sao, Yori?”
“Tớ đã thấy họ đâu,” Yori đáp, và rõ ràng là không cách nào cậu có thể nhìn qua vai đám người đứng trước được.
“Theo tớ nào,” Saburo đi trước dẫn đường.
Lúc cả bọn vừa mới len được ra trước thì một tiếng hô lớn vang lên. Các cung thủ lập tức ngừng bắn để công tác kiểm kê bắt đầu. Đám đông háo hức chờ đợi trong lúc vị trọng tài mặc lễ phục màu trắng lần lượt quan sát các mục tiêu.
“Năm mươi hai điểm,” ông này lên tiếng, vị võ sĩ đầu tiên lễ độ cúi người đáp lại tràng pháo tay khích lệ của mọi người.
“Sáu mươi tư điểm.” Lần này thì người võ sĩ tiếp theo không giấu được nụ cười, đám đông cũng hò reo rất phấn khích.
“Hai mươi mốt điểm.” Lác đác vài tiếng vỗ tay chiếu lệ không thể át được những lời xì xào bàn tán cũng như làm dịu đi gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ của vị võ sĩ thứ ba. May cho người này là anh ta chưa phải chịu đựng bao lâu thì đám đông đã tỏ vẻ kinh ngạc pha lẫn thán phục khi kết quả của cung thủ tiếp theo được công bố.
“Chín mươi tám điểm!” đến trọng tài cũng không thể giữ được bình tĩnh. “Phá kỉ lục rồi!”
Vị võ sĩ dữ tợn có bộ ria mỏng vận võ phục trắng hô vang, hoan hỉ vung tay mừng chiến thắng.
“Người này được đấy,” Yori gật đầu về hướng mái hiên. Cũng trong lúc này thì trọng tài công bố số điểm của cung thủ thứ năm. “Bốn mươi bảy.”
“Sao lại thế?” Saburo thắc mắc. “Lúc nãy đã thống nhất tìm đồng minh trẻ cơ mà?”
“Thì đúng rồi,” Yori vừa nói vừa nhìn vị võ sĩ thứ sáu, đồng thời cũng là cung thủ cuối cùng.
Đây là người trẻ nhất trong số các đấu thủ dự thi. Cậu ta mặc một bộ kimono giản dị màu đen, tóc búi gọn gàng, trông phong thái phi phàm, khuôn mặt sắc sảo, biểu cảm ung dung.
Trọng tài đã kiểm tra xong, nhưng dường như chưa tin kết quả lắm nên lại quan sát thêm một lượt nữa. Đám đông kiên nhẫn chờ đợi đến lúc ông quay về phía họ tuyên bố, “Chín mươi chín điểm!”
Khoảnh khắc ấy hầu như không ai tin được điều họ vừa nghe thấy - đặc biệt là vị võ sĩ có bộ ria mỏng kia vẫn nheo mắt nhìn mục tiêu sau lưng trọng tài như thể muốn kiểm định vết những mũi tên cắm trên đó vậy. Mãi một lúc sau đám đông mới vỡ oà ồn ã.
Chờ đến khi không khí ổn định trở lại, trọng tài liền bước đến chỗ cung thủ trẻ tuổi rồi cất tiếng, “Tôi xin tuyên bố người thắng cuộc ngày hôm nay là...”
“Không, chức vô địch là của ta!” vị võ sĩ nọ giận dữ xông tới. “Thằng kia, mày bao nhiêu tuổi rồi?” Ông ta cộc cằn nói với cậu bé.
“Mười lăm tuổi... rưỡi.”
“Đấy! Nó thậm chí còn chưa đủ tuổi trưởng thành nữa!”
“Tuổi tác thì liên quan gì ở đây?” Cậu bé liền phản ứng. “Thắng là thắng.”
Khuôn mặt vị võ sĩ nọ nhìn như sắp phát nổ đến nơi. “Ôn con xấc xược! Tao sẽ dạy cho mày một bài học!” Ông ta hung hăng làm động tác hăm doạ.
Thế nhưng cậu bé còn chưa đến tuổi trưởng thành kia lại không hề hoảng sợ. “Muốn đấu cũng không thành vấn đề.”
“Thế thì tăng cự li lên gấp đôi, và đặt ở giữa sông luôn!” Vị võ sĩ chớp lấy cơ hội. “Phân định trong hai lượt!”
Cậu bé bình thản gật đầu chấp thuận lời thách đấu trong tiếng reo hò của đám đông phấn khích với diễn biến bất ngờ vừa xảy ra. Vị trọng tài bèn nhờ người cửu vạn dùng thuyền chở mục tiêu ra cắm ở lòng sông, cũng như giải phóng mặt bằng xung quanh để tạo tầm nhìn thuận lợi cho hai cung thủ.
“Tao sẽ cho mọi người thấy ai mới là nhà vô địch chân chính !” vị võ sĩ vừa nói vừa giương cung. “Sẵn sàng chịu nhục đi!”
Nói đoạn ông ta dứt khoát bắn phát đầu tiên. Mũi tên xé gió bay trong không khí tạo thành đường vòng cung từ mái hiên đến con tàu. Đám đông nheo mắt quan sát. Không chờ đến khi vị thuyền phu căng cờ hiệu thì mọi người cũng dễ dàng nhận ra đây là một cú xuyên giữa hồng tâm.
Tất cả những người có mặt ở đấy như phát cuồng - họ chưa bao giờ được chứng kiến màn trình diễn nào ấn tượng đến thế.
Có phần hả hê, vị võ sĩ ném cho cậu bé nọ cái nhìn khinh khỉnh rồi mới thực hiện lượt bắn thứ hai. Ông ta đã phạm sai lầm lớn. Chỉ phút chốc thiếu tập trung thôi cũng đủ khiến phát bắn này thất bại.
Thuyền phu hoảng hồn nhảy xuống sông, còn mũi tên thì cắm ngay vào chiếc ghế gỗ mới đây ông ta còn dùng để ngồi. Một tràng cười lớn lập tức vang lên.
“Đấy là ta cố tình thử phản xạ của hắn!” Vị võ sĩ làu bàu lấp liếm sai lầm của mình trong lúc thuyền phu ướt sững leo trở lên. “Mày mà bắn trúng được thân tàu là may lắm rồi đó, ôn con!”
Chẳng buồn bận tâm đến lời châm chọc, cậu bé bước vào vị trí, đứng nghiêng vai với mục tiêu, tạo thành tư thế hoàn hảo mà Jack đã từng được võ sư cung thuật hướng dẫn - sự kết hợp giữa thăng bằng, tập trung, nhập người và cung lại làm một.
Mũi tên lướt gió dũng mãnh như dao găm kéo theo âm thanh đứt gãy dội ngược trở lại. Vị thuyền phu run run giơ cờ hiệu, miệng hô thất thanh, “Mũi tên trước bị bắn gãy làm đôi rồi!”
Lần này thì đám đông đã hoàn toàn bị thuyết phục.
“Tớ nghĩ là tụi mình xác định được mục tiêu rồi đó,” Jack cười tươi nói với mấy đứa bạn. Cậu bé cung thủ cất mũi tên thứ hai của mình vào bao đeo lưng rồi lẳng lặng bước ra khỏi mái hiên. “Ê mày định đi đâu đó?” Vị võ sĩ có bộ ria mỏng gắt.
“Tôi thấy mình chẳng còn việc gì ở đây cả.” Cậu bé bình thản đáp.
“Mau quay lại đây! Tao đã xong việc với mày đâu!”
Tốc độ bước đi của cậu ta vẫn không hề suy suyển. Đám đông vừa vỗ tay vừa tránh đường cho cậu đi. Nhục nhã đến cực độ, vị võ sĩ túm lấy cung muốn kết liễu mạng sống đối thủ. Jack còn chưa kịp la lên cảnh báo thì cậu bé đã quay phắt lại giương cung bắn trước.
Mũi tên không ngờ lại sượt qua vai vị võ sĩ biến mất vào dãy nhà kho phía sau. Saburo lắc đầu nói khẽ với Jack. “Cậu có chắc không vậy?”
Vị võ sĩ cười rống lên rồi tiếp tục ngắm bắn. “Mày cầu nguyện đi là vừa.”
Cậu bé vẫn bình tĩnh đứng yên.
Hay nói đúng hơn là đứng yên quan sát từng thùng rượu trượt khỏi xe đẩy lăn về phía vị võ sĩ. Va chạm đầu tiên lập tức khiến ông ta bị mất đà trầm trọng rồi ngã lăn xuống sông sau vài cú đập mạnh liên tiếp. Thì ra mũi tên ban nãy đã cắt đứt sợi thừng buộc hàng hoá trong nhà kho.
Đến khi vị võ sĩ được giải cứu trong trạng thái gần như đuối nước thì cậu bé đã biến mất từ lâu.