
“Chúng ta gặp rắc rối lớn rồi,” Hayato chán nản. “Chúng có đến bốn mươi lăm tên, một trong số đó còn dùng súng!”
“Món đồ này cần phải lên đạn sau mỗi phát bắn,” Jack liên tưởng đến khẩu súng lục trước đây của cha. “Chúng ta chỉ cần nấp cẩn thận rồi phản công sau khi hắn bắn.”
“Chỉ sợ còn nhiều tên nữa mà thôi. Tôi từng tận mắt chứng kiến uy lực trên chiến trường của món vũ khí nhơ nhuốc đó rồi. Chúng ta sẽ bị tiêu diệt toàn bộ trước khi kịp hành động mất.”
“Nếu vậy chúng sẽ cần rất nhiều thuốc súng,” Miyuki suy luận.
“Và chúng ta sẽ tìm cách khai thác yếu tố này,” Jack tuyên bố.
Dù đang làm nhiệm vụ trinh sát, nhưng đã nhìn thấy sự lợi hại cũng như trang bị hiện đại của quân địch, sẽ là rất ngu ngốc nếu không tìm cách đối phó ngay.
“Ý cậu là?” Hayato hỏi.
“Phá hoại.”
“Hoặc chôm chỉa,” Miyuki đề nghị, ánh mắt cô thoáng loé tia giảo hoạt.
“Rồi thì thả ngựa của chúng ra khỏi chuồng,” Jack tiếp tục.
“Đã chơi phải chơi tới cùng,” Hayato cũng bị cuốn theo. “Châm lửa đốt trại luôn đi!”
“Anh bắt đầu suy nghĩ theo cách của ninja từ lúc nào vậy?” Miyuki trêu.
Dù im lặng không nói gì nhưng hiển nhiên Hayato rất bực, chưa bao giờ anh chàng cung thủ này nghi ngờ về tinh thần võ sĩ cao quý của mình cả.
“Nhưng nếu các cậu ra tay thì Akuma sẽ nghi ngờ và tìm cách trả thù mất,” khuôn mặt nhăn nheo của ông Sora hằn lên nét đăm chiêu.
“Trước sau gì hắn cũng ra tay thôi,” Hayato nói. “Vả lại, tên này có rất nhiều kẻ thù, chắc gì đã biết là chúng ta.”
“Hơn nữa, mất đi căn cứ, ngựa và thuốc súng, chúng sẽ không thể giữ được sức mạnh vốn có nữa,” Miyuki tiếp lời.
Jack gật đầu đồng tình. “Chờ đến khi chúng ngủ tụi mình sẽ ra tay.”
Mọi người không phải chờ quá lâu, chỉ một lúc sau bọn cướp đã bắt đầu ngấm rượu, tiếng ngáy o o vang lên khắp căn nhà. Riêng Akuma nằm trên đệm trong khu vực riêng của mình.
Xác định mọi thứ đều theo kế hoạch, Miyuki đi trước dẫn đường vào nhà kho. Họ khom lưng đi sát mép tường từ từ tiếp cận.
Bất thình lình nữ ninja giơ tay ra hiệu dừng lại.
Jack và những người khác đều bất động. Dưới ánh đèn dầu mập mờ là một tên cướp đang ngồi gác cổng, tuy nhiên hai mắt lại nhắm nghiền, đầu cúi gục, chai rượu sake rỗng vứt dưới chân.
Miyuki ra hiệu cho Jack và mọi người ở lại chờ rồi dùng kĩ năng ninja tiếp cận tên cướp. Cô dùng ngón cái điểm vào huyệt đạo trên cổ khiến hắn còn chưa kịp la lên đã nằm gục ra đất.
Jack vội vàng chạy đến. “Cậu giết hắn à?”
Miyuki vừa lắc đầu vừa cùng Jack kéo tên cướp vào góc khuất. “Không, nhưng sáng mai hắn sẽ đau đầu dữ dội, và chẳng nhớ được gì đã diễn ra tối nay cả.”
Hayato thử mở cửa. “Khoá mất rồi.”
Miyuki lục soát tên gác cổng nhưng không có kết quả.
“Hay là dùng sức phá?” Jack vừa nói vừa loay hoay tìm đá tảng.
“Làm vậy quá ồn ào,” Miyuki phản đối.
Jack chợt cảm thấy tay áo bị kéo. Neko trỏ tay vào cửa thông gió chỉ vừa đủ cho trẻ con chui vào. Thế rồi với sự trợ giúp của Jack và Hayato, nhóc tì câm điếc leo lên trườn vào trong, ngay sau đó cánh cửa nhà kho được mở ra.
Tuyệt vời. Jack ra hiệu.
Neko cười tươi, chuyện nhỏ!
Ông Sora lấy đèn soi xung quanh. Nhà kho này chứa đầy đồ đạc đủ loại, từ gạo, rượu, cá khô, đèn dầu, cho đến quần áo, giáo mác, kiếm cung, thậm chí cả súng và thuốc nổ. Rõ ràng đây là của ăn cướp nhiều năm tích trữ lại.
“Chúng ta buộc phải phá huỷ toàn bộ ư?” Ông Sora vừa nói vừa nuốt nước bọt trước hàng núi thùng đầy ắp gạo.
“E rằng thế,” Hayato nói. “Quân không thể thiếu lương. Đây sẽ là một đòn mạnh giáng vào băng Akuma.”
“Nhưng có khi nào hắn sẽ càng thêm điên cuồng hơn không?”
“Dù sao Akuma cũng đã nhắm làng Tamagashi làm đích đến tiếp theo rồi,” Jack nhấn mạnh. “Điều cần làm bây giờ là chuẩn bị cho thật tốt, tiêu diệt hắn một lần và mãi mãi.”
“Vả lại, chúng ta sẽ dùng lửa để tạo hiện trường giả như một vụ tai nạn,” Miyuki trỏ ngọn đèn dầu trên tay ông Sora. Nói đoạn cô tiếp tục quan sát xung quanh rồi đưa ra kết luận. “Có lẽ vẫn tận dụng được một ít.”
Nữ sát thủ chọn ra hai thùng thuốc súng và một bình dầu.
“Không mang theo được đâu.” Hayato phản đối. “Sẽ giảm tốc độ rút lui mất.”
“Ừm... chúng ta cần phải tìm cách thoát thân thật nhanh,” Jack đồng tình.
Tiếp theo nó quay sang hướng ông Sora nói, “Phiền ông ra thả ngựa, nhưng nhớ giữ lại năm con tốt cho chúng ta. Thêm một con to béo nữa để tải vũ khí và gạo về cho làng.”
Mặt ông Sora lộ rõ vẻ phấn khích. Jack ra hiệu bảo Neko tới giúp, hai người nhanh chóng ra chuồng ngựa. Một lúc sau, Jack nghe có tiếng hí, nó mong rằng âm thanh này sẽ không đánh động bọn cướp tỉnh dậy.
Hayato nhặt cái đánh lửa và một thùng dầu. “Hai người tiếp tục đi, tôi sẽ châm lửa nhà ngủ. Đây sẽ là lời cảnh cáo gửi đến Akuma.”
“Vậy hẹn gặp ở chỗ rừng cây,” Jack đáp. “Nhưng nhớ phải hành động thật nhanh! Tôi muốn chúng ta cao chạy xa bay trước khi lửa bắt đầu cháy!”
Hayato gật đầu đồng ý.
“Cẩn thận đấy,” Miyuki nói.
Anh chàng cung thủ liếc nhìn lại, có vẻ hơi bất ngờ trước thái độ lo lắng của nữ ninja. “Cô cũng vậy.” Nói đoạn liền biến mất vào bóng đêm.
Miyuki bắt đầu thu gom đồ cho Jack mang ra ngoài. Xong xuôi cô tưới dầu khắp tường và sàn, cũng như rắc thuốc súng gần chỗ cửa. Đúng lúc này Neko xuất hiện cùng với sáu con ngựa, Jack liền lập tức chất hàng như dự kiến.
“Hai người đi trước đi,” Miyuki nói. “Tôi sẽ đuổi theo sau.”
“Tớ sẽ đợi cậu ở chỗ hẹn,” Jack nhìn thẳng vào mắt nữ sát thủ nói. Đôi lúc Miyuki vẫn khiến nó liên tưởng đến hình ảnh can trường của Akiko.
Men theo rìa bờ hồ. Jack và Neko dẫn ngựa đến chỗ rừng cây. Sau khi đã an bài, họ quan sát không gian tĩnh mịch xung quanh. Dưới ánh sáng mờ ảo đêm trăng khuyết, thật khó để nhận ra chuyển động gì. Vài con ngựa ra bờ hồ uống nước, nhưng số còn lại đã chạy đi khá xa. Điều làm Jack thấy may nhất là có vẻ bọn cướp vẫn chưa hay biết gì - hoặc quá say để có thể phản ứng.
Xem chừng kế hoạch của cả nhóm có cơ hội thành công to.
Một lúc sau Miyuki đặt đèn dầu xuống đất đá mạnh, lửa lập tức bốc lên. Cô nhanh chóng chạy đến chỗ Jack và Neko đang ẩn nấp. Nhà kho đã bắt đầu bén lửa, cột khói nhỏ xuất hiện nơi cánh cửa.
Đến nơi, Miyuki quay lại nhìn thành quả của mình.
“Muốn dập được cũng khó đấy,” rõ ràng nữ sát thủ rất hài lòng.
“Cậu có gặp Hayato không?” Jack hỏi.
Miyuki lắc đầu. “Cứ tưởng hắn ra đây trước rồi?”
Họ nhìn dáo dác nhìn quanh chỗ nhà ngủ tìm anh chàng cung thủ.
“Chẳng thấy đâu cả,” Miyuki nói bằng chất giọng pha lẫn sự lo lắng.
Rất may là ngay sau đó Hayato đã xuất hiện. Cậu vừa thở dốc vừa giải thích. “Rơm ướt quá, mãi mới chịu bắt lửa. Dù sao thì cũng có thể coi chúng ta đã tung được một cú đấm vào mặt tên Akuma!”
Cả bọn đều cảm nhận được tia vui sướng trong lồng ngực.
“Mau đi thôi,” Jack định rút lui ngay lập tức.
“Ông Sora đâu?” Hayato thắc mắc.
Miyuki và Jack đưa mắt nhìn nhau. Trong lúc vội vã, chúng đã quên khuấy sự tồn tại của người nông dân già này.
“Chắc phải thả xong hết ngựa rồi chứ nhỉ?” Miyuki nhận định.
Jack nhìn về phía chuồng, nhưng chẳng thấy ông Sora đâu cả. Miyuki ra hiệu hỏi Neko, nhóc tì câm điếc đáp rằng mình không biết.
Thế rồi từ trong ánh lửa, Jack nhìn thấy ông Sora đang chạy ra phía sau nhà ngủ. “Ông ấy đang làm cái gì vậy?” Hayato giận dữ.
“Mọi người ở đây,” Jack ra lệnh. “Tôi sẽ gọi ông Sora quay lại.”
“Nhớ nhanh lên nhé,” Miyuki lo lắng. “Bọn cướp sẽ chẳng yên giấc thêm bao lâu nữa đâu.”
Jack phóng đến mục tiêu, vừa chạy vừa dáo dác quan sát sợ kẻ địch xuất hiện. Nó đuổi đến nơi thì phát hiện ông Sora đang nhón chân nhìn qua cửa sổ để mở.
“Ông Sora!” Jack rít lên. “Chúng ta phải đi ngay mà!”
Người nông dân quay lại nhìn nó bằng cặp mắt van xin. “Tôi không thể...” Nói đoạn bước sang bên để lộ khuôn mặt một cô gái trẻ, “khi mà con gái mình còn ở đây.”