Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
XUYÊN THỦNG

❊ ❊ ❊

logo

Có lẽ trời đã vào đêm. Ở hầm tàu không hề có bất kì cửa sổ hay lỗ thông gió nào. Thứ duy nhất cho thấy tàu vẫn đang di chuyển là tiếng kẽo kẹt, tiếng mái chèo và tiếng hô của các thuyền viên. Màn tra tấn từ trên boong tàu cũng kết thúc được ít lâu, hoặc thuyền trưởng Arashi đã có được câu trả lời... hoặc toàn bộ toán Phong Quỷ đều đã chết.

Jack biết nó và nhóm bạn của mình rồi cũng sẽ phải đối mặt với hoàn cảnh tương tự. Khi chiến hạm atake-bune cập bến Imabari vào buổi sáng, cả bọn sẽ bị áp giải đến chỗ Lãnh chúa Mori, sau đó chuyển tiếp lên Edo, nơi Shogun trực tiếp cai trị. Sau đó mọi chuyện sẽ chính thức kết thúc.

Mới chỉ một ngày trước, bốn đứa còn hân hoan lên đường đến Nagasaki. Ngoại trừ việc ông thuyền trưởng không được thật thà lắm ra thì chẳng có mấy trở ngại. Ấy vậy mà cuộc gặp gỡ định mệnh với hải tặc, rồi hải quân đã thay đổi hết tất cả.

“Ô! Saburo đang nhúc nhích ngón chân kìa!” Yori vui mừng reo lên.

Jack cũng thấy chuyển động này. Dù rất vui, nhưng nụ cười của nó lại pha lẫn nỗi buồn. Thằng bạn đáng thương của nó vật lộn trở về từ ngưỡng cửa tử thần chỉ để nhận bản án khác từ Tướng Quân.

“Cảm ơn cậu, Miyuki,” Jack đặt một tay lên vai nữ sát thủ nói. “Nhờ có cậu tụi mình mới giữ được cậu ấy.”

Miyuki ngừng khấn, ngả lưng xoa thái dương. Việc liên tục phải niệm chú đã khiến cô quá mệt để có thể trả lời.

“Nước,” Saburo mở cặp môi nứt nẻ ra nói.

Yori bước ra chỗ vách gỗ gọi lính canh. “Chúng tôi cần nước.”

“Có đầy dưới chân mà!” Tên lính canh chả buồn ngẩng đầu lên gắt.

Yori liếc nhìn chỗ nước bẩn thỉu trôi nổi rác, trong đầu không ngừng suy nghĩ xem nên đối đáp thế nào. “Thuyền trưởng của các người cần chúng tôi toàn mạng cho đến lúc gặp Tướng Quân. Nếu bây giờ mà xảy ra chuyện nhất định ông ấy sẽ rất không hài lòng. Mà một khi không hài lòng ông ấy thường làm gì chắc các người cũng biết rồi đấy.”

Bọn lính canh trao đổi những ánh nhìn e ngại. Sau đó một tên vùng vằng đứng dậy bước lên trên. Lát sau hắn trở lại mở cửa đưa Yori bình nước và một bát cơm nguội.

“Liệu mà tự chia ra!” Tên lính gắt.

Yori đưa Cheng cầm bát cơm rồi bón nước cho Saburo trong lúc Jack đỡ đầu anh chàng. Saburo uống ừng ực, thậm chi còn ăn được một ít, cũng nhờ vậy mà mặt mới hồng hào hơn.

“Cảm ơn cậu,” anh chàng nhìn Miyuki. “Lần này xem như tớ nợ cậu một mạng.”

“Hiếm khi được nghe võ sĩ các người nói câu này nhỉ!” Nữ sát thủ mỉm cười yếu ớt đáp.

Trong lúc năm người chia nhau phần cơm thừa, Jack thầm tính toán cách vượt ngục. Lần này tình hình còn tồi tệ hơn so với lúc ở tàu Phong Quỷ. Nhà ngục này khá kiên cố, khóa sắt không thể bẻ bằng tay, bọn lính canh lại ở quá xa để tấn công. Còn một khi đã đặt chân đến Imabari, bị bao vây bởi tầng tầng lớp lớp võ sĩ thì một tia hi vọng cũng chẳng còn.

“Lẽ ra tớ nên đi một mình,” Jack hối hận nói với đám bạn. “Chỉ vì tớ mà các cậu nên nông nỗi.”

“Chính bọn tớ muốn thế,” Miyuki nhắc nhở. “Bọn tớ hiểu rất rõ những rủi ro có thể gặp phải.”

“Nhưng lẽ ra giờ này các cậu phải đang yên ổn ngồi ở nhà, chứ không phải là trong cái địa ngục trần gian này.”

“Thà chịu khổ cùng bạn bè,” Yori lên tiếng, “còn hơn sung sướng với người dưng.”

Jack thở dài. Yori lúc nào cũng biết cách kết thúc tranh luận. “Tớ đã làm gì mà các cậu lại đối xử tốt...”

“Gượm nào!” Miyuki bất ngờ ra hiệu.

Jack và những người khác lập tức im bặt.

“Hình như có tiếng súng nổ.”

Thật vậy, sau âm thanh này còn có những tiếng la kinh hãi và tiếng hò hét chỉ huy. Phía trên, nhịp trống trở nên dồn dập hẳn, tàu có vẻ như đang chuyển hướng.

“Chuyện gì vậy nhỉ?” Yori thắc mắc.

Jack đang định nói thì lớp vỏ ngoài của tàu đột nhiên bị xuyên thủng. Gỗ văng ra tứ tung, để lộ cái đầu rồng đầy sẹo nổi bật với cặp mắt đỏ màu máu tươi. Va chạm làm chiến hạm rung lắc mạnh. Hai tên lính canh sợ đến xanh mặt, vội vàng chạy lên khoang trên trong lúc Jack và nhóm của mình ngã lăn xuống sàn. Đến lúc chúng đứng dậy được thì con rồng đã rời đi, nước biển xối xả tràn vào thông qua lỗ thủng.

“Làm ơn đừng bỏ đi!” Cheng sợ hãi la thất thanh.

Mực nước càng lúc càng dâng cao, tiếng đại bác, mùi khói súng ngập tràn trong không khí. Chiếc atake-bune lại một lần nữa rung lắc rồi nghiêng hẳn sang bên.

Jack đạp cửa nhà ngục. Không hề có dấu hiệu suy suyển.

“Để tớ thử xem,” Miyuki nói rồi tấn công khóa sắt, nhưng cũng không thành công. Cô cúi xuống quan sát rồi nói, “Có lẽ vẫn mở được, nhưng cần phải có thứ gì đó mảnh và nhọn.”

Thế là cả bọn nháo nhào tìm kiếm xung quanh. Nhưng thật khó để có thể làm được điều đó trong tình huống gấp rút và không gian tối tăm thế này. Mực nước vẫn cứ dâng. Cheng buộc phải đỡ Saburo đứng lên khi cái gờ anh chàng đang ngồi bắt đầu bị nhấn chìm. Thấy chiếc áo hành hương của mình bị trôi đi, Jack vội túm lại thì nhận thấy viên ngọc trai của Akiko vẫn đang cài bên dưới.

“Có rồi!” Jack vừa nói vừa đưa cho Miyuki viên ngọc trai có đính kẹp vàng.

Miyuki lập tức bắt đầu công cuộc phá khóa. Jack lội tới phụ Cheng đỡ Saburo.

“Tớ... cử động được ngón tay rồi,” Saburo cười mếu.

“Ừ, nếu nổi được thì càng tốt!” Jack cố pha trò.

Nước đã cao ngang ngực, và vẫn tiếp tục dâng. Yori thậm chí phải kiễng chân mới thở được. Trong khi đó thì Miyuki vẫn tiếp tục loay hoay.

“Vàng mềm quá... cứ bị bẻ cong hoài...”

Nói đoạn cô lặn luôn xuống nước. Yori bắt đầu bơi, còn Saburo cứ phải cố ngửa cổ ra phía sau.

“Chúng ta sẽ chìm mất!” Cheng tuyệt vọng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »