Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
HAYATO

❊ ❊ ❊

logo

“Sao rồi?” Jack lên tiếng hỏi sau khi trở về khu nhà kho cùng Toge. Bị mất dấu cậu bé cung thủ, năm người bọn họ liền chia nhỏ ra tìm kiếm.

Ông Sora chán nản lắc đầu.

“Yori và Saburo đã quay về chưa?”

“Ông hả?” Kunio khó chịu xua tay khiến Toge lập tức véo tai. “Lịch sự một chút đi!”

“Úi da!” Kunio vừa xoa tai vừa cúi đầu xin lỗi Jack. “Nhưng tại sao chỉ mình cháu không được xem hội Toshiya? Để ông Sora ở lại trông chừng cũng được mà.”

“Chúng ta đến đó không phải để xem hội! Thế cháu quên rằng tình hình bây giờ là...”

Cổng chính mở ra, Yori bước vào cùng với cơn bão tuyết sau lưng. Mọi người đều tỏ vẻ mong chờ tin tức.

Yori lắc đầu phủi tuyết rồi cất cây trượng của mình vào góc nhà. “Gặp người nào tớ cũng hỏi, nhưng chẳng ai biết gì về cậu ấy cả.”

Jack thở dài. “Tiếc thật, gặp đúng người cần tìm rồi thì lại...”

“Sẽ có cơ hội khác thôi.” Yori an ủi.

“Sao cậu dám chắc chứ?” Toge gắt, trong cơn tuyệt vọng, đôi má của anh ta đã hõm lại càng hõm sâu hơn trước.

“Chúng ta quá nghèo để có thể thuê ronin ! Mục tiêu chỉ gói gọn trong bọn trẻ con, mà quanh đây thì được mấy võ sĩ chứ!”

“Vẫn còn hai đấy thôi.” Jack cố lạc quan.

“Biết họ ở đâu mà tìm? Thời gian gấp rút lắm rồi, chỉ còn có ba tuần để chuẩn bị thôi!”

“Đừng mất lòng tin.” Yori lên tiếng.

“Lòng tin!” Toge phản kháng. “Năm nào tôi chẳng cầu nguyện. Cầu mưa, cầu nắng, cầu mùa màng tươi tốt, cầu no ấm bình an, cầu bọn Akuma đừng tới. Để rồi được cái gì?”

“Rồi sẽ được.” Yori kiên định.

“Dưới mắt thần linh chỉ có võ sĩ các vị, chứ làm gì có nông phu chúng tôi!” Toge gào lên.

Mờ mắt trong cơn giận, anh ta hùng hổ băng ra ngoài qua cửa sau, để lại Jack và những người còn lại chìm trong im lặng.

Neko hoảng loạn thò đầu ra nhìn. Khi thấy Jack vẫn ở đấy, cô bé liền an tâm trở lại công việc chuẩn bị cho bữa cơm tối.

“Đừng để tâm quá.” Ông Sora lên tiếng hoà giải. “Toge chỉ buồn bực thôi. Cứ nhắc đến bọn Trăng Đen đó là cậu ta lại như thế.”

Jack gật đầu rồi cùng Yori ngồi xuống sàn gỗ chờ Saburo quay về.

“Liệu cậu ấy có ổn không nhỉ?” Yori lo lắng nhìn ra bên ngoài, trời đang tối dần.

“Chắc đang ăn mảnh ở đâu rồi!” Jack cố tỏ ra hài hước để giấu diếm cảm giác bồn chồn.

Hơn một tiếng trôi qua, Neko mang lên bữa tối với cơm trắng và một ít rau luộc. Mọi người ăn uống trong im lặng. Mỗi phút trôi qua, Jack và Yori lại thêm căng thẳng. Thế rồi cánh cửa bất ngờ mở ra. Jack lập tức lao tới, tay đặt sẵn trên chuôi kiếm.

“Tìm thấy rồi!” Saburo kêu lên và, cũng như tuyết và gió rét, cùng lúc ùa vào phòng.

Jack tra kiếm vào vỏ rồi nhanh chóng lấy chiếc mũ rơm rộng vành che mặt trong lúc Saburo ra dấu gọi chiếc bóng đang đứng bên ngoài.

Cậu bé cung thủ tiến vào, cậu cẩn thận quan sát khắp phòng bằng cặp mắt diều hâu.

“Cậu ngồi xuống đi.” Saburo lên tiếng mời cậu nhập bọn cùng với Jack và Yori.

Cung thủ liếc nhìn Jack, hơi ngạc nhiên khi thấy khuôn mặt ẩn kín sau chiếc mũ của nó, nhưng không bình luận gì thêm. Sau khi đã tạm hài lòng, cậu mới bỏ cung xuống quỳ ở tư thế nửa đứng nửa ngồi. Xem ra anh chàng vẫn rất cảnh giác - với tư thế sẵn sàng cùng thanh kiếm bên hông, cậu có thể ứng phó với bất kì đòn tấn công bất ngờ nào.

Neko mang lên hai bát cơm nóng bốc khói. Saburo lập tức đón lấy, còn cung thủ trẻ chỉ lịch sự xua tay.

“Anh đã dùng bữa với Saburo rồi,” cậu nói. “Em ăn đi.”

Neko nhìn Jack chờ đợi lời giải thích. Jack bèn vụng về ra hiệu thuật lại. Hiểu ý, Neko hớn hở nhìn Jack rồi cúi đầu cảm tạ cậu bé cung thủ.

“Tên cậu ấy là Hayato,” Saburo vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói. “Lúc nãy tớ thấy cậu ấy tập bắn ở cánh đồng.”

Hayato cúi đầu thi lễ rồi liếc nhìn về phía Toge, ông Sora và Kunio đang ngồi trong góc. “Tôi nghe nói những người nông dân này đang gặp rắc rối với bọn cướp.”

“Đúng vậy,” Jack đáp rồi cũng thi lễ với Hayato. “Thế Saburo đã kể với cậu về tình hình đối phương chưa?”

Hayato gật đầu, biểu cảm không hề có chút sợ hãi.

“Cũng như việc chỉ có thể được trả công bằng củi và thức ăn chứ?”

Hayato lại gật đầu. “Vậy là quá đủ. Là một võ sĩ, bảo vệ ruộng vườn là chức trách và danh dự của tôi.”

Jack, Saburo và Yori đưa mắt nhìn nhau. Cung thủ trẻ này chính là hình mẫu tiêu chuẩn mà thầy Masamoto luôn muốn xây dựng cho các võ sĩ của mình. Có được người đồng minh thế này, bọn Jack chẳng dám cầu gì hơn. Nhưng hiện vẫn còn một vấn đề phải giải quyết.

Jack xoay mặt về phía Hayato rồi nói, “Trước khi gia nhập, có chuyện này cậu nên biết.” Nói đoạn nó hít một hơi dài, sẵn sàng cho điều tồi tệ nhất rồi cởi bỏ chiếc mũ.

Trong khoảnh khắc, mắt Hayato mở to, tay đặt lên chuôi kiếm, nhưng thái độ không thay đổi.

“Thì ra cậu chính là võ sĩ ngoại quốc danh tiếng lẫy lừng.”

Jack cũng sẵn sàng ứng chiến. Rất có thể Hayato sẽ động lòng trước phần thưởng vị Shogun treo và ra tay với cậu.

“Còn bất ngờ nào nữa không vậy?” Hayato cảnh giác nhìn nhóm của Jack.

Saburo và Yori nhích lại gần hơn, nhóm nông dân cũng lùi gần về phía tường, họ cảm nhận được không khí căng thẳng giữa bốn võ sĩ trẻ.

“Không.” Jack khẳng định.

Đến đây Hayato bèn buông lỏng tay rồi mỉm cười. “Đừng lo lắng, tôi sẽ không bán đứng các cậu đâu. Chúng ta từng là chiến hữu trong trận chiến Thành Osaka đấy. Cha tôi chính là Lãnh chúa Yukimura.”

Jack nhớ người này. Ông ta là vị lãnh chúa đã bị ám sát bởi bọn ninja trong đợt tấn công do chính tay Shogun tổ chức.

“Cha tôi... từng nhắc đến cậu.” Hayato tiết lộ bằng giọng thoáng xúc động. “Cậu có ơn cứu mạng với Lãnh chúa Takatomi, người bạn thân thiết của ông ấy. Tôi rất ngưỡng mộ các samurai có thể đương đầu với bọn ninja, nhất là loại đầu sỏ đáng sợ như Độc Nhãn Long.”

“Tôi chỉ xuất hiện đúng lúc và đúng chỗ thôi.” Jack đáp.

“Rất khiêm nhường.” Hayato đánh giá. “Tôi thích người như vậy. Được làm đồng minh của cậu là vinh dự của tôi.”

Cuối cùng cũng thoát được nỗi sợ hãi, những người nông dân liền cúi xuống thể hiện thành ý. Đến Toge cũng phấn khởi lên không ít, ông vội vàng ra hiệu bảo Neko pha thêm trà xanh.

Bốn vị samurai trẻ vừa uống trà vừa bàn luận. Jack thừa nhận với Hayato, “Bây giờ vấn đề cần nhất là nhân lực. Cậu có nghĩ ra ai sẽ đồng ý giúp chúng ta không?”

Hayato đặt tách xuống trầm ngâm trong giây lát rồi đưa một ngón tay lên trời. “Có lẽ người này sẽ được đấy.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »