Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23
ĐÁY TÀU

❊ ❊ ❊

logo

“Tướng Quân nhất định sẽ thưởng hậu vì chiến công bắt sống tên võ sĩ ngoại quốc của chúng ta!” Thuyền trưởng Arashi tuyên bố với thuộc hạ. “Canh giữ bọn chúng thật cẩn thận. Chuyển hướng đi Imabari. Ta muốn sáng mai phải có mặt ở đó.”

Jack và nhóm bạn của mình bị tách ra khỏi bọn Phong Quỷ. Cheng bị cho là một phần trong số này, và cũng chẳng hề cự cãi gì khi đám lính canh yêu cầu cậu ta phụ Miyuki khuân Saburo. Xem ra so với làm hải tặc thì danh hiệu võ sĩ bị truy nã cũng không phải quá tồi.

Toán lính áp giải cả bọn xuống khoang dưới. Bên trong chiếc atake-bune này khá tối tăm, ánh sáng le lói đến từ ánh đèn dầu và những lỗ châu mai. Tầng thứ nhất và thứ hai có vẻ chỉ dành cho chiến đấu. Đại bác chất đầy làm hai hàng, nhưng Jack dám khẳng định chẳng cái nào đủ tầm so sánh với hỏa lực phương Tây. Ngoài ra còn có khá nhiều súng trường, cung tên, đạn dược chất chồng lên nhau. Võ sĩ chia làm nhiều nhóm nhỏ tự chăm sóc vết thương và nghỉ ngơi sau trận chiến, ai nấy đều ngạc nhiên khi nhìn thấy vẻ ngoài của Jack.

Xộc vào mũi mọi người ở tầng tiếp theo là mùi mồ hôi nồng nặc. Chừng tám mươi người đàn ông lưng trần trùng trục xếp thành hai hàng tay cầm mái chèo, phía cuối đặt một chiếc trống lớn. Lệnh từ thuyền trưởng Arashi được truyền xuống, giai điệu quen thuộc lập tức vang lên. Chiến hạm atake-bune từ từ tăng tốc trong tiếng hô hào của đám thuyền viên.

Dưới nữa là tầng hầm. Thuốc súng, đạn pháo, gươm giáo cùng đủ loại vũ khí khác chất phía đuôi; dây thừng, quần áo, vật dụng sửa chữa được chất phía đầu khoang. Ở giữa là hàng núi gạo, nước, cũng như nhu yếu phẩm được đóng chật cứng. Lúc đi ngang qua, Jack nhận thấy túi vải dù và cặp song kiếm của mình nằm cạnh đống vũ khí tịch thu được từ quân Phong Quỷ. Nó thầm mong sao bản hải đồ vẫn còn yên ổn trong đó.

“Nhanh chân lên!” Một tên lính dùng giáo hối thúc Jack.

Cả nhóm tiếp tục bị áp giải xuống tận đáy tàu, nơi tối tăm với chỉ duy nhất ngọn đèn dầu, không khí ngập tràn mùi ẩm thấp, sàn ngập nước bẩn thỉu lên đến tận đầu gối. Lúc mắt đã quen dần với bóng tối, Jack nhận thấy trước mặt mình là tấm lưới rách ngăn cách phía cuối với phần còn lại. Một tên trong toán lính canh bước lên mở cánh cửa nhỏ.

“Hi vọng chúng mày sẽ cảm thấy thoải mái,” hắn ta mỉa mai.

Những tên khác cười đùa khoái trá trong lúc đẩy Jack và nhóm bạn vào căn ngục nhớp nhúa. Miyuki và Cheng mất đà làm rơi Saburo ngã sấp mặt xuống nước. Jack vội vàng lao tới kéo cậu bạn của mình lên trước khi bị ngập nước.

“Cậu có sao không?” Jack hỏi.

Saburo không nháy mắt.

Jack lắc mạnh. “Saburo! Cậu...”

“Ổn...,” một thanh âm yếu ớt vang lên.

Jack nhẹ nhõm ôm chặt bạn.

Miyuki và Cheng cũng đứng dậy, toàn thân ướt sũng.

“Khốn nạn,” Miyuki trừng mắt nhìn đám lính canh. Khóa xong cửa, cả bọn rời đi chỉ để lại hai tên ngồi gác chỗ cầu thang gỗ khô ráo.

Jack và nhóm của mình thì không may mắn như vậy. Chúng bị buộc phải còng lưng ngồi xổm trong bóng tối và ẩm ướt. Yori tìm được một cái rìa hẹp nhô cao nên cả bọn quyết định để Saburo ngồi nghỉ tạm. Dù vẫn chưa thể cử động nhưng chí ít anh chàng đã có thể nói. Vấn đề nằm ở chỗ nơi này không hề thích hợp cho người đang cần dưỡng thương chút nào. Jack cởi áo khoác cho thằng bạn trong lúc Miyuki lặng lẽ niệm chú chữa thương.

Từ trên cao, một tiếng la chết chóc vang vọng.

“Hình như thuyền trưởng đang chơi trò đun sống thì phải,” một tên lính canh khoái trá.

Cheng rõ ràng không thích thú gì trước lời bình phẩm tàn độc này. “Chưa đến Hoàng Hà, chưa đổ lệ,” cậu ta thì thầm với bản thân.

“Ý cậu là sao?” Jack hỏi.

“Một câu cổ ngữ Trung Hoa,” Cheng lí giải. “Ý nói nếu chưa cùng đường thì đừng vội bỏ cuộc. Điển hình như nhờ có cậu mà tôi thoát được cảnh chịu tra tấn chung với các đồng đội.”

“Cũng không hẳn,” Jack ngao ngán. “Trước sau gì chẳng tới bước đường ấy.”

Nói đoạn nó quan sát Cheng và nhận thấy điểm khác thường, “Sao cậu không có hình xăm nhện đen như những tên Phong Quỷ khác?”

Cheng vô thức đưa tay sờ cổ xấu hổ đáp, “Tôi chưa đủ tiêu chuẩn. Muốn làm hải tặc chính thức thì phải chứng minh được năng lực trong các trận đánh - qua việc giết người, cướp của, hoặc hỗ trợ đối tác. Mà, có lẽ chuyện đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra nữa.”

“Tại sao người như cậu lại muốn gia nhập bọn chúng vậy?” Yori tỏ vẻ ngạc nhiên.

Cheng nhíu cặp mày mỏng. “Quê tôi rất tẻ nhạt - lại chẳng bao giờ đủ cơm ăn qua bữa. Trong khi theo cướp biển thì lương thực phủ phê. Mỗi lần đến cảng Bồng Lai, tôi lại nghe người ta kể về những cuộc phiêu lưu, về những vùng đất xa lạ giàu có - chúng thật sự rất cám dỗ!”

Cậu ta dừng lại nhìn một lượt quanh nhà tù hôi thối đầy chuột và gián. “Đương nhiên tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc bị bắt như thế này.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »