
Mực nước đã lên đến ngang miệng. Miyuki vẫn chưa nổi lên, số không khí ít ỏi đang cạn dần. Chiếc atake-bune thỉnh thoảng lại rung lắc.
“Yori... gắng giữ đầu Saburo,” Jack thều thào. “Tớ đi xem Miyuki.”
Bản thân cũng đang loay hoay, Yori phải bám vào gờ tường mới làm được như yêu cầu. Jack hít mạnh vài hơi rồi lặn xuống. Nhìn xuyên qua lớp nước bẩn thỉu, nó thấy một cái bóng đen đang cố đẩy cửa nhà ngục. Vội vàng đến giúp sức, Jack nhận thấy một mảnh gỗ lớn nằm chắn bên dưới. Cửa kẹt khá chắc, hai đứa đẩy vài lần mới thấy hơi nhúc nhích. Sau một lúc nỗ lực thì Jack bắt đầu cảm thấy ngộp thở, nó chỉ dám hình dung cảm giác Miyuki phải vượt qua nãy giờ.
Từ từ, cánh cửa cũng hé mở... cho đến lúc đủ để Miyuki lách qua gỡ vật cản. Jack trồi lên chỗ những người bạn trong lúc Miyuki dốc hết phần sức còn lại trèo lên cầu thang. Phía bên này, Yori, Cheng và Saburo cũng chẳng còn mấy không gian để thở.
“Theo tớ!” Jack ra hiệu cho cả bốn vừa bơi vừa bò ra ngoài. Jack và Cheng phụ trách kéo Saburo, người vẫn chưa hoàn toàn bình phục khỏi độc cá nóc. Đến nơi, Miyuki đã chờ sẵn, cô nhanh chóng phụ đỡ Saburo nằm ra sàn. Anh chàng nằm đó thở hồng hộc như cá voi mắc cạn. Jack và hai người còn lại cũng gục xuống bên cạnh.
“Giờ thì cả đám đều nợ cậu một mạng rồi, Miyuki,” Jack nói.
Miyuki mỉm cười. “Thế chắc cậu sẽ bỏ qua vụ này nhỉ?” Cô vừa nói vừa đưa trả Jack viên ngọc trai đen. Phần kẹp bằng vàng đã bị vặn vẹo đến mức không thể phục hồi được nữa.
“Nếu tụi mình thoát được khỏi đây thì cậu muốn gì cũng được,” Jack vừa đáp vừa cất viên ngọc.
Phía trên, tiếng gươm đao, tiếng la hét vang vọng khắp nơi, đạn nổ pháo bắn liên tục tra tấn lỗ tai. Thứ duy nhất thiếu đi lại là tiếng trống nhịp mái chèo quen thuộc, như thể chiến hạm atake-bune đã bị tước mất quả tim vậy.
“Kiểu này lại phải đánh mở đường máu thôi,” Jack loạng choạng đứng dậy nói.
Nó chạy đến chỗ túi vải dù. Bên trong là quần áo, hành lí, và - mừng nhất là - cả bản hải đồ. Jack nhân tiện lấy lại cặp kiếm từ trong đống vũ khí bị tịch thu. Miyuki nhặt cây đoản đao ninjatō và đai lưng dụng cụ đeo lên hông. Cheng xới tung xung quanh chọn ra một con dao găm và một cây kiếm ngắn. Yori nhanh chóng xác định vị trí quyền trượng của mình, lập tức chuyển sang tìm vũ khí cho Saburo cất luôn vào túi.
“Mục tiêu của tụi mình là lên đến boong, sau đó cùng nhảy xuống biển,” Jack hướng dẫn.
“Thế còn Saburo?” Yori thắc mắc.
“Tớ để ý thấy phía đuôi tàu có mấy chiếc thuyền nhỏ. Nếu may mắn thì tụi mình có thể dùng để chèo đến hòn đảo nào gần nhất.”
Yori gật đầu rồi cùng Cheng dìu Saburo. Miyuki cầm đoản đao đi trước mở đường. Jack một tay cầm trường kiếm, một tay cầm túi vũ khí nối gót ngay sau. “Lên nào!”
Thế nhưng chưa kịp leo lên thì cả bọn đã bị một cú nổ lớn làm văng ngược xuống dưới, nóc hầm đổ sập, mọi thứ chìm trong bóng tối. Jack cảm thấy chân mày đau nhói, máu tuôn thành hàng chảy trên mặt.
Nó dùng tay bịt vết thương rồi hô hoán, “Yori? Miyuki? Mọi người vẫn ổn chứ?”
Đáp lại là những tiếng rên rỉ xung quanh.
Ánh lửa xuất hiện phía trên mang ánh sáng trở lại để lộ không khí toàn khói và bụi.
Yori, Cheng và Saburo nằm trên đống quần áo và dây thừng. Miyuki đang bò dậy từ túi gạo. Xem ra chỉ có Jack là xui xẻo đập đầu trúng thùng đựng nước. Dù không bị thương nặng nhưng chẳng đứa nào còn nguyên vẹn cả.
“Giờ tính sao đây?” Cheng lo lắng nhìn chiếc cầu thang vỡ nát.
Con đường duy nhất thông lên trên đã bị lấp kín. Nước lõng bõng dưới chân, chiếc chiến hạm đồ sộ đang chìm đi nhanh chóng.
Jack quay đầu nhìn lại phía hầm. “Bơi qua lỗ thủng dưới đó vậy.”
“Nhưng còn con hải long?” Yori hãi hùng.
“Không có lựa chọn khác nào nữa đâu,” Jack nhặt kiếm lên nói.
“Thà vậy cũng còn hơn ở lại đây,” Miyuki vừa nói vừa chỉ lên trần, nơi lửa chỉ còn cách kho đạn có một đoạn.
Jack đưa Yori cầm túi vải dù rồi bước tới chỗ Saburo.
“Hít thở thật sâu,” nó gấp rút hướng dẫn hai người bạn cách hô hấp của ninja. “Giải phóng hai lá phổi, sau đó lấp đầy bằng không khí và giữ nguyên như vậy.”
Saburo gật đầu. Jack chờ ngực bạn căng đầy rồi đi trước kéo theo anh chàng, những người khác cũng nối liền ngay sau. Nhờ ánh lửa nên Jack dễ dàng xác định vị trí lỗ hổng lỉa chỉa gỗ vụn như miệng cá mập.
Miyuki vượt lên bơi trước, Cheng thứ hai, rồi đến Yori. Ban đầu nhà sư nhí gặp rắc rối với túi vải dù, do vẫn có không khí bên trong nên tương đối nổi. Ngay khi chui qua lỗ, Yori liền nổi ào lên trên. Phải gánh thêm Saburo nên Jack đi chậm và rất vất vả. Ban đầu hai đứa qua được lỗ, nhưng rồi đột nhiên Saburo bị khựng lại. Jack cố kéo mà không được.
Nhìn xuống, nó nhận thấy quần của Saburo mắc vào góc lỗ. Sau khi giật đến lần thứ ba thì cuối cùng quần cũng chịu rách, nhưng tai nạn này đã khiến cả hai mất rất nhiều thời gian lẫn sức lực quý báu. Jack chỉ biết cố hết sức đạp, thầm cầu nguyện sẽ kịp ngoi lên trước khi ngộp thở. Trời đêm tối đen như mực không thể xác định được khoảng cách. Ấy vậy mà khi đầu nổi lên trên Jack lại lập tức ước gì chuyện đó đừng xảy ra. Bọn chúng đang ở giữa một trận chiến khốc liệt. Đội tàu của thuyền trưởng Arashi bị tàn phá bởi hải long, lửa cháy dữ dội làm đỏ rực cả vùng biển Seto.
Con rồng đâm thẳng vào một chiếc kobaya khiến chiếc tàu con này vỡ ra làm hai, tan tác thủy thủ đoàn. Đại bác bắn ra từ một chiếc seki-bune còn sót lại. Thế nhưng viên đạn chẳng thể làm gì trước bộ vảy của con rồng, ngược lại còn làm nó phun lửa đáp trả khiến không chỉ tàu cháy, mà hải quân bên trên cũng cùng chung số phận. Đám võ sĩ vừa la hét vừa nhảy cả xuống biển, khung cảnh tựa như sao băng rơi trên bầu trời.
Jack cố kéo Saburo lên trong lúc xác người lổm ngổm trôi qua bên cạnh.
“Jack!” Miyuki cùng Yori và Cheng nối nhau bơi tới.
“Tụi mình... cần... một con tàu...,” Jack vừa thở vừa nói.
“Nhìn kìa!” Cheng chỉ một phần xác chiếc kobaya bị hải long húc gãy ban nãy.
Miyuki liền tóm lấy tấm gỗ tương đối lớn đang trôi ngay bên cạnh này.
Cô trèo lên rồi đỡ Saburo trước, sau đó lần lượt là những người còn lại. Cả bọn gần như sức cùng lực kiệt. Chiếc bè tạm bợ cứ thế vô phương vô hướng trôi theo sóng nước.
May mà chúng kịp trôi ra xa trước khi chiếc atake-bune phát nổ. Chiến hạm lừng lẫy một thời chính thức bị nuốt trọn vào lòng biển Seto.