
Jack vội vàng bám theo chạy xuống đường. Cô gái trông vậy mà nhanh nhẹn như sóc. Và Neko cũng tỏ ra rất can đảm - dù không nói được nhưng cô tìm mọi cách thuyết phục nó trở về làng và nhất quyết không chịu thả tay Jack ra cho đến khi nó đồng ý. Jack chỉ có thể suy luận rằng Akuma đang tấn công ngôi làng, có lẽ mùa đông khắc nghiệt đã khiến hắn ra tay sớm hơn thường lệ.
Hai người phóng ra khỏi khu rừng và chạy theo con đường lầy lội về giữa ngôi làng. Tất cả người dân đang tụ tập trong sân, hãi hùng nhìn bức tường lửa bốc cao trước mặt. Mái ngôi nhà bốc lửa ngùn ngụt. Vài người dân cố gắng dập lửa bằng những xô nước lạnh lấy từ hồ nhưng hầu như không có hiệu quả, ngọn lửa tiếp tục lan ra.
Một người phụ nữ la khóc, vùng vẫy trong vòng tay của một người đàn ông mặt tròn với mái tóc mỏng, người này cũng đang tỏ ra đau đớn không kém. Người phụ nữ tuyệt vọng có vẻ như muốn lao mình vào căn nhà đang bốc hỏa.
Neko và Jack chạy đến chỗ ông Sora, lúc này ông cũng đang đứng nhìn với bộ mặt khốn khổ hơn bao giờ hết.
“Akuma đâu?” Jack hỏi, nhìn quanh tìm kiếm bọn sơn tặc.
“Akuma?” ông Sora thở hắt, sợ sệt trước cái tên được nhắc đến và có lẽ sợ cả việc gặp lại Jack. “Không... không phải bọn cướp. Một cái nồi đựng dầu bị đổ khiến căn nhà bắt lửa.”
Jack tra thanh katana vào bao, bực bội khi Neko kéo nó quay lại đây chỉ vì mỗi chuyện này. Thật mỉa mai là chuyện này lại chẳng liên quan gì đến nó. Jack quay đầu trở lại hành trình cũ.
“Nh-Nh-Nhưng đứa trẻ vẫn còn ở trong đó,” ông Sora thốt lên.
Ngoài âm thanh rừng rực của ngọn lửa bốc lên và tiếng la khóc của người mẹ, Jack giờ đã nghe thấy tiếng khóc gào của một đứa trẻ. Ngôi nhà gần như không còn trụ vững được lâu, dù vậy dân làng vẫn đứng nhìn mà không có hành động nào. Rõ ràng họ quá sợ hãi, không dám liều mạng lao vào cứu đứa trẻ.
Không để phí thêm phút giây nào, Jack đưa Neko túi hành lí và cặp kiếm rồi chạy sang gian nhà bên cạnh xé toạc mảnh vải treo trên cửa sổ. Jack túm lấy xô nước của một người dân rồi đổ ụp lên người. Rùng mình vì lạnh, nó nhúng mảnh vải vào xô thứ hai và quấn xung quanh người, đoạn hít một hơi thật sâu rồi lao vào trong căn nhà rực lửa.
Bức tường nhiệt khổng lồ đập vào người Jack khiến nó suýt ngã dụi. Bầu không khí nóng rực khiến phổi nó bỏng rát. Điên cuồng gạt vật cản xung quanh, nó hé mắt nhìn lên. Căn phòng mù mịt bụi khói và lửa cháy khắp nơi. Bức tường phía bên phải bị ngọn lửa liếm trọn. Khu bếp giờ như lò hỏa ngục mà không một sinh vật nào có thể sống sót. Phía bên trái Jack, bục gỗ nằm ngủ của gia đình chỉ đang cháy âm ỉ chứ chưa phát lửa.
Phía góc đằng xa, nó bắt gặp một chiếc cũi và nghe thấy tiếng la hét của đứa trẻ bị kẹt lại trong căn nhà. Đứa trẻ bắt đầu thở khò khè và ho sặc sụa khi khói bốc lên bao trùm chiếc cũi.
Kéo tấm vải ướt che mũi, Jack phóng nhanh qua căn phòng. Dù đã đi dép nhưng bàn chân nó vẫn bỏng rát trước sức nóng khủng khiếp từ sàn gỗ. Chẳng mấy chốc mặt sàn nơi đây sẽ ngập trong ngọn lửa.
Đến nơi, Jack ngạc nhiên thấy đứa bé không hề hấn gì, một chiếc khăn vải cũ đã bảo vệ khuôn mặt em bé. Ôm lấy đứa trẻ từ trong cũi, nó nhanh chóng lấy tấm vải ướt bọc quanh người đứa trẻ. Dưới sức nóng từ căn nhà ngập lửa, tấm vải gần như đã khô cong và chẳng còn mấy tác dụng. Đúng lúc nó chuẩn bị chạy ra phía ngoài thì đột nhiên một tiếng rắc lớn vang lên. Nhìn lên, Jack bắt gặp xà ngang trên mái đã bị ngọn lửa nung cháy đến tách làm đôi.
Những giây cuối cùng Jack chỉ kịp lăn người ra khỏi chốn nguy hiểm với đứa trẻ trong tay. Cây xà ngang đổ ụp xuống mặt sàn nơi nó vừa đứng. Đứa trẻ càng kêu khóc to hơn vì sợ hãi. Jack nhanh chóng bật dậy, giật mình nhận ra cả hai đã bị ngọn lửa bao vây.
Từ chỗ này Jack có thể nhìn thấy cánh cửa ngôi nhà phía trước như thể đang trêu ngươi, bởi muốn đến được đó nó sẽ phải vượt qua biển lửa.
Tấm vải phía sau lưng Jack giờ khô quắt lại như đống bùi nhùi bắt lửa, nó không còn lựa chọn nào khác. Giũ tấm vải ra khỏi vai, nó ôm chặt đứa bé vào ngực rồi lao tới phía cửa. Lửa liếm khắp cơ thể nó, chỉ còn bộ kimono ướt sũng mồ hôi là lớp bảo vệ cuối cùng.
Căn nhà rên xiết trong ngọn lửa rồi đổ sụp ngay khi Jack vừa kịp bật nhảy ra ngoài. Nó gục xuống nền tuyết ho sặc sụa, lần đầu tiên Jack thấy biết ơn bầu không khí lạnh băng của thời tiết đã xua đi sức nóng khủng khiếp còn sót lại trên người nó.
“ Con tôi! Ôi đứa con bé bỏng của tôi!” người mẹ nức nở, vùng ra khỏi vòng tay ông chồng.
Jack trao đứa bé vẫn còn đang kêu khóc cho người mẹ. Ngay khi người mẹ vừa đón lấy, đứa trẻ liền ngừng khóc như thể cảm nhận được đã an toàn trong vòng tay mẹ. Người phụ nữ ngắm nghía đứa con của mình, đoạn ngước nhìn Jack với đôi mắt ướt đẫm vừa vui mừng vừa biết ơn.
“Arigatō gozaimasu,” người phụ nữ sụt sịt trong lúc cúi người thấp hết mức.
Người đàn ông tiến đến chỗ Jack khiến nó chuẩn bị tinh thần chạy trốn. Bất ngờ ông ta quỳ sụp xuống, hai tay vươn ra phía trước còn đầu thì cúi gập tới tận nền tuyết trong tư thế kính trọng tột bậc.
“Thưa ngài, gia đình tôi mãi mãi mang ơn ngài,” người đàn ông lên tiếng. “Tên tôi là Yuto, cha của đứa trẻ. Từ giờ tôi xin nguyện làm bậc tôi tớ trung thành của ngài.”