
Mặt trời xuất hiện giữa chân trời, mang theo thứ ánh sáng đỏ thẫm. Jack đứng cùng Trưởng làng Junichi giữa quảng trường, trong đầu văng vẳng một vần thơ:
Mặt trời đỏ là bạn của nông dân,
Nhưng là kẻ thù của thuỷ thủ.
Câu này chính xác đến đáng sợ, bởi lẽ trước mặt họ là nguy cơ Akuma có thể trở lại bất kì lúc nào.
“Cậu có chắc về điều đó không?” Trưởng làng Junichi vuốt cằm hỏi.
Jack gật đầu rồi nhìn về phía kho gạo. “Hắn còn rất ít lương thực, chắc chắn sẽ phải cướp thêm nếu muốn tồn tại qua mùa đông.”
“Cho hắn biết thế nào là cảm giác của chúng tôi,” Trưởng làng Junichi cau mày. “Nhưng trận vừa qua bọn chúng thiệt hại không ít đâu, những tám tên bị hạ cơ mà!”
“Điều đó chẳng làm Akuma bận tâm đâu,” Jack nhớ lại tên cướp đã cố gắng bò ra báo tin cho thủ lĩnh. “Hắn là dạng sẵn sàng hi sinh toàn bộ, miễn sao đạt được kết quả.”
“Thế khả năng bỏ sang cướp làng khác thì sao?”
“Không quá lớn,” Jack giải thích. “Hơn nữa khi không còn yếu tố bất ngờ thì bất lợi sẽ nằm ở phía chúng ta.”
Nghe tiếng bước chân, Jack quay lại thì thấy Miyuki bước đến từ khu rừng. “Mọi thứ vẫn ổn chứ?” nó rất bất ngờ khi thấy cô tự ý bỏ vị trí.
“Đã có Neko thay tôi gác rồi,” Miyuki vừa nói vừa xoa đôi mắt đỏ mệt mỏi của mình.
“Có cần tớ ra đó giúp không?” Jack lo lắng.
“Không cần, con bé tinh mắt lắm, nó mà không thấy thì chúng ta cũng đừng hòng.” Nói đoạn nữ sát thủ phủi tuyết trên mái hiên rồi cởi mũ ngồi xuống. “Nghe nói nhóm Yuudai không thiệt hại bất kì người nào?”
“Không hẳn vậy,” Jack ra vẻ rầu rĩ.
Miyuki sửng sốt nhìn nó. “Ôi trời! Ai mà xấu số vậy?”
Jack làm bộ lau nước mắt rồi đáp bằng chất giọng đau buồn nhất có thể, “Một trong số các hình nộm của Yori.”
Miyuki chớp chớp mắt, mất vài giây mới nhận ra mình đang bị lừa. “Trò đùa đáo để gớm!” cô nàng cười lớn. “Coi như tụi mình hoà nhau nhé.”
Nói đoạn xoay người hướng về phía nhà ông Sora.
“Chừng một tiếng nữa gọi tôi dậy nhé.”
“Ừm,” Jack đáp. “Tớ sẽ không để cậu bỏ lỡ pha hành động nào đâu.”
Nhưng nữ sát thủ còn chưa đi đến cửa thì chuông báo động đã vang lên lần thứ hai. “Xem ra không cần nữa rồi!” Miyuki vội vàng trở lại.
Từ phía gác canh, Yori chỉ tay la lớn. “Ngựa đến từ hướng đông!”
Jack vội vàng chạy đến phòng tuyến của Hayato, Miyuki. Trưởng làng Junichi cũng nhanh chóng theo sau. Lúc này, Hayato đang đứng phía sau rào chắn bằng cỏ khô, dùng tay che nắng quan sát đường chân trời. Dưới ánh mặt trời buổi sớm, bọn cướp dần xuất hiện từ phía bình nguyên xa xa.
“Bọn chúng sẽ đến đây nhanh thôi,” Hayato vừa nói vừa chuẩn bị cung tên.
“Chúc may mắn,” Miyuki khích lệ.
“May mắn?” Hayato khó chịu. “Ai cần đến cái đó chứ!” Nói đoạn rút tên tẩm sẵn dầu cầm trên tay. “Điều chỉnh một chút cho phù hợp với trọng lượng là ổn ngay.”
Jack nhìn sang phía bên kia cầu. Tấm gỗ mục tiêu đã được thay bằng thùng thuốc súng. Dù rất tin tưởng khả năng cung thuật của Hayato, nhưng vẫn phải thừa nhận đây là một nhiệm vụ rất khó - nhất là trong điều kiện ngược nắng như thế này.
“Có lẽ nên gọi thêm viện binh,” Jack lên tiếng. “Để phòng bất trắc.”
Nói đoạn Jack quay sang phía những người nông dân nhỏ tuổi nói. “Phiền các em bảo Yuudai phái nhóm thứ hai từ đội cậu ấy đến đây ngay bây giờ. ” Một đứa trong bọn gật đầu rồi lập tức phóng đi.
Hayato bước đến ngay bên cạnh ngọn lửa chuẩn bị châm. Bọn cướp vẫn còn cách một đoạn, trong khi thời gian là khâu trọng yếu nhất. Cậu không thể bắn quá sớm, vì như vậy sẽ không thể tiêu hao sinh lực địch, lại càng không thể bắn quá muộn, nếu không muốn bọn tiên phong tràn được sang. Trường hợp bắn trật mục tiêu thì...
Ai nấy đều căng thẳng khiến không khí chùng hẳn xuống.
Jack thử tính số quân cướp đang tiến đến. Dù khoảng cách là quá xa để có thể đếm chính xác, nhưng ước chừng cũng phải hơn ba mươi tên.
Thế rồi nó nhận thấy dấu hiệu bất thường. Một cột khói mỏng đang bốc lên từ phía cối xay. “Mẹ ông đâu, Trưởng làng Junichi?” Jack hỏi.
“Bà ấy rất ngoan cố,” Trưởng làng Junichi đáp, mặt ông tuy buồn nhưng rất kiên định. “Nhất định ở lại đó!”
“Tôi thuyết phục mãi mà không được...”
Jack phóng người qua hàng rào. Đã tận mắt chứng kiến sự tàn khốc của Akuma và bầy đàn, nó không thể để bà cụ rơi vào tay chúng.
“ĐÙNG, Jack!” Miyuki khẩn thiết. “Cậu sẽ không thể quay về kịp lúc đâu!”
Thế nhưng Jack đã giật lấy tấm phản bắt qua hào.
“Khoan đã,” Trưởng làng Junichi vội vàng chạy theo. “Bà ấy sẽ không nghe cậu đâu.”
“Và cũng không nghe ông nữa!”
“Nhưng ít ra tôi có thể giúp cậu bắt người nếu cần.”
Không muốn tốn thời gian tranh cãi, Jack bèn cùng với Trưởng làng Junichi chạy ra phía cầu.