
“Các người là những kẻ bất lương!” Hayato đẩy Kunio ra trừng mắt lườm Toge.
Saburo, Yori và Yuudai cũng ném cho nhau những cái nhìn ghê tởm.
“Chắc có hiểu lầm gì ở đây rồi,” Jack cố tìm cách vượt qua bí mật đen tối vừa được phát hiện.
“Không hề!” Hayato nhặt một chiếc mũ giơ cao trong tay. “Bọn họ đã đi hôi của từ những võ sĩ thất trận, nhơ nhuốc như lũ kền kền mổ xác!”
Nói đoạn quay chân định bước ra cửa. “Cậu định đi đâu vậy?” Jack với hỏi.
“Rời khỏi đây,” Hayato tuyên bố.
“Thế còn băng Akuma thì sao?”
Hayato lạnh lùng cười gằn. “Ý cậu là tôi nên mạo hiểm tính mạng của mình, để rồi bị chính những người mà mình đã ra sức bảo vệ cướp giết ư? Mơ đi!”
“Toge, nói với tôi đây không phải là sự thật đi,” Jack gần như van nài khi thấy Yuudai cũng bắt đầu cất bước.
“Hayato nói không sai,” Toge đáp. “Chúng tôi lần mò vào các bãi chiến trường, lấy vũ khí và giáp trụ từ các võ sĩ, mặc kệ bọn họ van nài.”
Jack hoàn toàn bất ngờ trước thái độ vô cảm của người nông dân.
“Nhưng đây cũng là có qua có lại thôi!”
Hayato đứng sững lại quay mặt nhìn Toge. “Các võ sĩ hi sinh đổ máu chống lại kẻ địch để nông dân an toàn trồng trọt cày cấy. Và đây là cách các người trả ơn cho chúng tôi ư?”
“Ơn?” Toge phản pháo, ngọn giáo trong tay run lên bần bật. “Mỗi lần samurai đến đây là họ lại xới tung đồng ruộng, bắt cóc phụ nữ, hà hiếp trẻ con, đốt nhà phá cửa! Người nông dân làm gì có phút nào được yên ổn cơ chứ!” Toge vừa nói vừa đá vào một bộ áo giáp bên dưới. “Cậu bảo chúng tôi là quân bất lương, nhưng ai đã khiến chúng tôi phải làm như vậy?”
Nói đoạn, anh ta chỉ đầu giáo về phía các võ sĩ trẻ, gương mặt lộ rõ vẻ căm phẫn. “Chính cha mẹ của các người đấy!”
Thế rồi anh ta vứt luôn món vũ khí xuống sàn và xộc thẳng ra ngoài, để lại các võ sĩ trẻ lặng im xấu hổ. Jack không biết nên nghĩ thế nào. Nó không biết khoảng cách giữa nông dân và võ sĩ lại lớn đến vậy. Hoá ra đây chính là lí do các ronin từ chối giúp làng; cũng như lí do samurai bị quần chúng nghi kị.
“Cậu vẫn muốn rời đi chứ?” Jack hỏi Hayato.
Chàng cung thủ nhún vai. “Họ thiếu tôn trọng như vậy thì rơi vào hoàn cảnh này cũng là do tự chuốc lấy thôi.”
“Việc cần làm bây giờ là khắc phục - chứ không phải đổ lỗi,” Yori lên tiếng.
Cả bọn quay về phía nhà sư tí hon, giọng nói nhỏ nhẹ của cậu giờ đây chứa đựng sự thông thái mà chúng đang tìm kiếm.
“Thầy Yamada vẫn thường dạy tớ như vậy,” cậu giải thích. “Nếu cha mẹ chúng ta là nguồn gốc của vấn đề, vậy thì chúng ta sẽ là chìa khoá để giải quyết vấn đề đó.”
“Bằng cách nào?” Saburo chán nản.
“Hợp tác cùng nhau. Nếu có thể bảo vệ làng khỏi băng Akuma, chúng ta sẽ phần nào lấy lại được hình ảnh mà cha ông đã đánh mất.”
“Và kho vũ khí này sẽ giúp ích không nhỏ,” Miyuki nhặt một cây naginata trên sàn lên nói.
“Ừm,” Jack đồng ý. “Như vậy ít ra chúng ta cũng biến việc làm sai trái của các nông dân thành có ích.”
Hayato cũng điềm tĩnh gật đầu. “Tôi thừa nhận chúng ta cũng có một phần trách nhiệm.”
Đúng lúc này, Trưởng làng Junichi và Già làng Yoshi đột ngột xuất hiện bước vào trong.
“Mọi người vừa to tiếng à, có chuyện gì xảy ra ư?” Trưởng làng Junichi hỏi sau khi thấy khuôn mặt căng thẳng của các võ sĩ trẻ. Thế rồi ông nhìn thấy chỗ vũ khí và lập tức chuyển sang sợ hãi xen lẫn với tội lỗi.
“Ch...Chúng tôi...,” Trưởng làng lắp bắp.
“Không sao,” Yori cắt lời. “Chuyện trong quá khứ, không hẳn tương lai cũng như vậy.”
“Vâng, đương nhiên rồi,” Trưởng làng Junichi thở hắt ra nhẹ nhõm.
Già làng Yoshi kính cẩn nhìn Yori. “Nhà sư đây tuổi còn trẻ mà tâm hồn đã trầm tĩnh như bậc cao tăng rồi,” ông cảm thán. “Tôi đây sống tới từng này tuổi mới ngẫm ra rằng con người cần phải biết tha thứ để tiến lên phía trước. Dân làng Tamagashi sẽ mãi mãi nhớ ơn các vị.”
“Vậy là em được phép giữ cái này phải không?” Kunio giơ thanh kiếm trong tay hỏi.
“Cứ tự nhiên,” Hayato cười nhạt. “Và nhận luôn vị trí tiên phong khi quân Akuma tới.”
Nghe xong mặt Kunio lập tức trở nên xám xịt, vội vội vàng vàng vứt món vũ khí xuống sàn. “Thôi thôi, vậy thì thà dùng giáo tre còn hơn.”