
Ý tưởng về việc Tatsumaki là phụ nữ chưa một lần xuất hiện trong đầu Jack. Nhưng như vậy không có nghĩa rằng người này không đáng sợ. Thậm chí đến Kurogumo tiếng tăm lừng lẫy là thế mà vẫn phải ngoan ngoãn một phép trước mặt bà ta.
Không muốn chọc giận vị nữ vương quyền lực này, Jack bèn nhanh nhảu tự giới thiệu. “Tôi là Jack Fletcher…”
“Ta biết cậu là ai,” Tatsumaki cắt ngang. “Võ sĩ ngoại quốc bị chính Tướng Quân ra lệnh truy nã... Với giá mười đồng vàng koban, bất kể sống chết.” Bà đưa tay vuốt đầu Jack. “Quả là mức thưởng hời cho một thằng nhóc tóc vàng.”
Jack rùng mình, phần vì hay tin đầu mình lại vừa được tăng giá, phần vì cái đụng chạm với người đàn bà kia.
Yori bước ra trước cúi đầu, “Thưa công nương tôn kính,” nhà sư nhí lên tiếng. “Dù rằng phần thưởng kia rất có giá trị, nhưng chắc công nương chẳng lạ gì câu kẻ thù của kẻ thù là bạn. Nếu công nương thả chúng tôi đi, hành động đó nhất định sẽ khiến Tướng Quân nổi cơn tam bành, gây tiếng vang lớn trong cả nước...”
Nữ vương hải tặc nhìn Yori bằng cặp mắt pha lẫn ngưỡng mộ và hứng thú. “Rất biết cách ăn nói. Thật vậy, giá trị của Jack Fletcher không đơn thuần chỉ là kinh tế, mà còn mang ý nghĩ chính trị to lớn.”
Đúng lúc này thì ánh mặt trời rọi xuống đến ban công mang theo sự ấm áp của ngày mới.
“Saru!” Tatsumaki cất tiếng gọi.
Một khuôn mặt nhỏ màu đỏ thò vào từ bên ngoài rèm cửa.
“Tessen,” bà ta ra lệnh.
Khuôn mặt biến mất rồi ngay sau đó xuất hiện cùng với một chiếc quạt nhỏ. Saru, con khỉ màu nâu xám chạy đến chỗ nữ vương hải tặc, làm điệu bộ cúi đầu như người rồi dâng chiếc tessen cho bà ta.
“Cảm ơn ngươi, Saru,” Tatsumaki vui vẻ nói rồi phẩy quạt để lộ họa tiết rồng đỏ trên nền đen bên trong.
Một tiếng chuông vang lên, chiếc cổng thông vào trong mở ra. Rất nhanh sau đó Manzo bước tới cùng với hành lí và vũ khí của nhóm Jack. Tên hải tặc khổng lồ đặt cả xuống trước mặt Tatsumaki.
“Đây là toàn bộ vật phẩm trên người chúng,” thuyền trưởng Kurogumo giải thích. Ông ta cầm cặp song kiếm vấn vải đỏ của Jack lên cho nữ vương hải tặc xem xét. “Nó là của tên ngoại quốc.”
“Rất ấn tượng,” Tatsumaki đặc biệt thích thú khi nhận thấy dòng chữ Shizu được khắc bên trên. “Sở hữu được cặp kiếm này thì chắc kĩ năng của ngươi cũng không phải tầm thường? Lạ thật, ai lại đi truyền thụ cho một tên ngoại quốc kiếm thuật cao minh nhường ấy?”
Jack đang định đáp thì con khỉ bất ngờ nhảy tót lên vai nó.
Tatsumaki cười tươi khi thấy thú cưng của mình vuốt tóc Jack. “Saru thích ngươi rồi đó!”
“Bản mặt ngoại quốc xấu quá mà,” Đầu Lâu bình phẩm. “Trông khác gì lũ khỉ đâu.”
Jack tìm cách đẩy Saru đi, nhưng rất nhanh con khỉ đã vòng ra lưng, rồi bất thình lình luồn tay vào bên trong lớp áo giật ra viên ngọc trai đen. Nó còn chưa kịp phản ứng, Saru đã vọt đi mất, có vẻ rất thỏa mãn với chiến lợi phẩm vừa thu được.
“Trả lại cho tao!” Jack đuổi theo.
Nhưng Đầu Lâu đã dùng kiếm chặn nó lại. “Tâm sự với bạn gái để sau đi,” hắn lạnh lùng.
Saru nhảy vào vòng tay Tatsumaki. Nữ vương hải tặc dùng hạt dẻ đổi lấy viên ngọc. Saru vui vẻ đồng ý rồi quay ra thành ban công ăn ngấu nghiến.
Tatsumaki giơ cao viên ngọc đen tỏa sáng lấp lánh giữa ánh bình minh. “Sao anh nói kia là tất cả thu được từ chứng?”
“Dạ, thuộc hạ...” Kurogumo ấp úng, “... muốn thử Saru một chút thôi ạ!”
Tatsumaki mỉm cười. “Dù sao Saru đã có công tìm được nên bây giờ món này là của ta. Chắc anh không ý kiến gì chứ?”
“Vâng ạ,” thuyền trưởng Kurogumo vừa lí nhí đáp vừa trừng mắt nhìn con khỉ phá đám.
Nữ vương hải tặc cho viên ngọc trai vào túi.
“Sở thích của ngươi cũng lạ nhỉ, Jack Fletcher,” bà ta bình phẩm sau khi quan sát một lượt các tù binh còn lại. “Nhà sư, võ sĩ, hải tặc, và cả... ninja.”
Rồi bà liền ra lệnh bằng giọng nhàn nhạt, “Ném kẻ phản bội đó xuống biển.”
Tên xăm hình đầu rắn liền túm tóc Miyuki kéo sát ra thành ban công. Nữ sát thủ vừng vẫy chống cự, nhưng rất nhanh tên xăm hình hổ đã lao tới túm chặt chân cô rồi kết hợp cùng đồng bọn nâng cao lên trên.
“KHÔNG!” Jack gào lớn, bản thân nó cũng đang bị Đầu Lâu khống chế.
Yori và Saburo khó lòng làm được gì khi chắn trước mặt họ là gã khổng lồ Manzo.
“Thương tiếc cho ả ư?” Tatsumaki tỏ vẻ kinh ngạc. “Sao ta nghe trước đây cha cậu chết dưới tay của ninja?”
“Đúng vậy, nhưng chuyện đó không liên quan tới Miyuki,” Jack vội đáp. “Làm ơn thả cô ấy ra đi!”
“Thử cho ta một lí do xem nào. Nên nhớ chính chúng đã phản bội lại tộc Fuma trước.”
“Nhưng Miyuki đâu có góp mặt vào trận chiến đó. Cô ấy vô tội mà!”
“Một ninja vô tội á?” Tatsumaki cười lớn. “Nghe hay nhỉ. Có điều, cuộc sống này không tươi đẹp như vậy. Nó sẽ phải trả giá thay cho tổ tiên của mình.”
“Bà lấy viên ngọc rồi còn gì,” Jack kiên trì. “Thêm cặp kiếm kia nữa cũng được.”
“Trước sau gì chúng cũng là của ta,” Tatsumaki không hề lung lay.
Rắn và Hổ đưa Miyuki ra ngoài thành ban công, háo hức chờ hiệu lệnh cuối cùng từ nữ vương hải tặc. Chứng kiến Miyuki đứng giữa lằn ranh của sự sống và cái chết, Jack thấy tim mình như thắt lại. Đến bây giờ nó mới thực sự nhận ra người bạn này quan trọng đến nhường nào, nó quyết định đưa vật có giá trị nhất ra đánh đổi. “Tôi hứa sẽ tiết lộ bí mật bản hải đồ.”
“Bản hải đồ?” Tatsumaki tò mò.
“Ý nó là cái này,” thuyền trưởng Kurogumo lấy quyển sách bọc giấy dầu trong túi hành lí của Jack ra. “Đây có vẻ là một loại nhật kí hải trình, thuộc hạ đã thử đọc qua nhưng không thể hiểu được.”
“Nó được mã hóa bằng ngôn ngữ của chúng tôi,” Jack lí giải. “Nếu bà tha cho Miyuki - tôi sẽ giải mã cho các người.”
“Và thứ này thì có ích lợi gì cho ta?” Tatsumaki hỏi. “Ngắn gọn thôi - Rắn và Hổ không giữ được lâu đâu.”
“Thứ bà khát khao nhất là quyền lực,” Jack vội vàng đáp. “Bản hải đồ này có thể mang lại điều đó. Bên trong nó chứa đựng bí mật về đường biển toàn cầu, là chìa khóa khống chế con đường giao thương giữa các quốc gia.”
Đến giờ thì Tatsumaki thật sự bị thuyết phục. “Hóa ra đây chính là lí do Tướng Quân muốn ngươi đến vậy.”
Bà ta ra hiệu cho Rắn và Hổ tạm thời giữ nguyên Miyuki trong trạng thái lơ lửng rồi quay về phía thuyền trưởng Kurogumo, người đang ngoác miệng cười rộng đến tận mang tai.
“Tuyệt vời,” hắn hào hứng. “Tha hồ cướp bóc, tiền bảo kê tăng vọt, Phong Quỷ sẽ có quyền lực tuyệt đối!”
Tatsumaki cân nhắc lời đề nghị của Jack, cũng như tương lai số phận Miyuki.
“Tha cho con bé ninja,” nữ vương hải tặc ra lệnh khiến Rắn và Hổ không khỏi thất vọng.
Hai tên hải tặc kéo Miyuki vào trong rồi vứt phịch xuống sàn.
Tatsumaki mỉm cười với Jack, “Đưa tay cậu cho ta.”
Jack miễn cưỡng làm theo. Nữ vương hải tặc lia đầu quạt chạy dọc theo lòng bàn tay nó, lưỡi dao nhọn ẩn sâu bên trong cắt đứt da làm máu tươi tuôn trào. Bà ta làm điều tương tự với bản thân rồi áp sát hai vết thương lại với nhau.
“Đây là lời thề độc. Nếu bản hải đồ đó đúng thực giá trị như vậy, ta sẽ trả tự do cho cậu và những người bạn của mình. Nhưng nếu phát sinh lừa lọc hoặc tìm cách tẩu thoát, thì tất cả sẽ phải chịu cảnh thịt nát xương tan. Được chứ?”
Jack gật đầu.
“Tốt, rất tiếc là có kẻ lại không được thật thà như vậy,” Tatsumaki nhìn thẳng vào mặt Cheng.