
Tuần kế tiếp, cả ngôi làng tất bật chuẩn bị. Toge giúp Jack vận động các nông dân chia làm bốn đội, mỗi đội tám người, tuân theo sự chỉ đạo của bốn võ sĩ trẻ. Miyuki tự mình tuyển ra ba trợ thủ, bao gồm cả Neko, rồi chuyển người thừa lại sang cho nhóm Jack. Dưới quyền Jack có một người thợ mộc khá giỏi, nên nó đã để anh ta toàn quyền quyết định việc xây cất chòi canh và kiểm tra đôn đốc xung quanh.
Yuudai quả nhiên là một người làm việc không biết mệt mỏi, hàng rào do cậu phụ trách mới đó mà đã sắp thành hình.
“Làm tốt lắm!” Jack khen ngợi sau khi kiểm tra một trong số các thân cây đã được gọt nhọn cắm xuống đất.
Yuudai đặt một thân khác vào lỗ đào sẵn, vuốt mồ hôi trên chân mày rồi nói. “Mới gần được một nửa!” Cậu tuyên bố. “Sau đó còn phải gia cố thêm cọc, nối chúng lại bằng dây gai và cọc tre nữa.”
“Thế thì Akuma khỏi có cửa tiếp cận luôn,” Jack hoàn toàn bị chinh phục, hai đứa nhìn nhau toét miệng cười.
Thấy các trợ thủ loay hoay với cái cây vừa đổ, Jack và Yuudai liền chạy đến giúp. Sau khi kéo được về đến bãi tập kết chờ gọt tỉa thì bốn người này cũng gần như ngã quỵ.
“Cố gắng lên!” Yuudai xốc tinh thần. “Tới tối mới được nghỉ đó!”
Nói đoạn lại vác một thân cây khác lên vai quay về chỗ hàng rào. Dù mệt nhưng các trợ thủ cũng rất tích cực nghe lời, ngay lập tức đứng dậy đuổi theo. Jack biết chính tinh thần làm việc của Yuudai đã khiến mọi người bị cuốn theo.
“Cậu có cần gì khác không?” Jack hỏi Yuudai.
Chàng võ sĩ khổng lồ dừng lại trong giây lát, thân cây vác gọn gàng trên vai như thể đó chỉ là ngọn giáo vậy. “Nếu chất thêm rơm rạ làm phòng tuyến thứ hai nữa thì sẽ chắc chắn hơn.”
“Ý kiến hay đó,” Jack đồng tình. “Để tớ nói lại với Yori.”
Xong xuôi nó để Yuudai tiếp tục công việc rồi trở lại làng xem tình hình ở chỗ Saburo. Khi đến nơi thì cu cậu đang ngồi dưới tán cây nhìn ra một bãi đất lớn.
“Nhanh nhẹn lên nào!” Saburo vừa ra lệnh vừa hớp một ngụm trà xanh.
Khuôn mặt lấm lem bùn đất của Kunio hiện ra từ cái lỗ bên dưới. “Nghỉ một chút cũng không được sao?”
“Theo cậu Akuma có nghỉ tấn công làng không hử?” Saburo phản pháo.
Kunio gãi đầu. “Thì không...”
“Vậy biết câu trả lời rồi đó!”
Kunio chán nản thở dài rồi lại tiếp tục đào cùng với ba người còn lại.
“Tinh hình sao rồi?” Jack hỏi.
“Nói thật nhé,” Saburo đáp. “Chậm vô cùng. Đất đai ở đây quá cứng.”
Jack quan sát cái rãnh bao quanh khu vực phía nam đang được làm dang dở. “Liệu có làm xong được trước khi kẻ địch tới không?”
“Với tiến độ này thì khó đấy,” Saburo thừa nhận. “Tớ đang định dùng chỗ đất đá đào lên đắp thành bờ luỹ, chứ đào hết thì chắc chắn không kịp.”
“Được chừng nào hay chừng nấy,” Jack nhấn mạnh. “Chúng ta cần cái hào này để cản địch. Để tớ nói Hayato hỗ trợ thêm cho cậu, dù sao công tác tháo nước vào ruộng cũng gần xong rồi.”
“Thế còn cây cầu thì sao?” Saburo hỏi.
Dù đã thu thập được than và sun-phua [5] nhưng không có hoả tiêu, chất lượng nguyên liệu cũng thấp nên kế hoạch của Miyuki không còn tính khả thi. Thành thử Jack buộc phải nghiêng về phe Hayato khiến cậu này vô cùng hài lòng.
“Trưởng làng Junichi chưa muốn bỏ cối xay, mẹ ông ấy cũng không chịu rời đi,” Jack thở dài. “Có lẽ phải gần đến hạn mới xong được vụ đó.”
Saburo nhíu mày lo ngại. “Chỉ mong bọn Akuma không tấn công sớm. Hoặc là đừng tấn công luôn thì ngon!”
Jack tiếp tục vòng qua làng đi đến chỗ khu rừng. So với hoạt động náo nhiệt ở những địa điểm khác thì nơi này chẳng thấy bóng dáng Miyuki và cộng sự của cô nàng ở đâu. Ngoại trừ lớp hàng rào gỗ hai bên lối đi chính, hầu như họ chẳng làm gì cả.
Jack bước đi giữa không gian chật hẹp. “Đừng!” Một tiếng la vang lên.
Jack đứng sững lại nhìn lên thì thấy Miyuki đang đứng trên một cành cây. “Cậu làm gì ở đó vậy?” Jack hỏi.
Nữ sát thủ lém lỉnh cười nói. “Nếu nói ra thì còn gì thú vị nữa.”
Lúc này Neko cũng xuất hiện từ trong bụi rậm. Cô bé đi đường vòng lại chỗ Jack gật đầu mỉm cười với Miyuki.
“Làm tốt lắm, Neko!” Miyuki vừa nói vừa ra hiệu với nhóc tì câm điếc.
“Hai người có thể giao tiếp à?” Jack vô cùng hài lòng khi thấy Neko cao hứng.
“Dễ mà,” Miyuki đáp. “Con bé có cách ra hiệu riêng, tôi còn hướng dẫn thêm mấy cái ninja hay dùng trong lúc làm nhiệm vụ nữa. Nếu cậu muốn thì tối nay tôi sẽ dạy.”
Nói đoạn nữ sát thủ làm thêm một loạt kí hiệu, Neko lập tức quay trở lại rừng, xem ra hai người họ rất ăn ý với nhau. “Neko sẽ là một ninja giỏi,” Miyuki nhận xét. “Con bé điềm tĩnh, nhanh nhẹn, và sẽ vô cùng lợi hại nếu được tận tình hướng dẫn.”
Jack cười lớn. “Vậy nếu qua được kiếp nạn này cậu nhận nó vào làng luôn đi!” Bất ngờ có tiếng bước chân người đi trong tuyết, Jack quay lại thì thấy Hayato bước tới.
“Vậy ra trong lúc mọi người đang cày cuốc hộc bơ thì nữ sát thủ của chúng ta thoải mái hóng gió trên cây như vậy đấy!”
Miyuki lập tức nhảy xuống đất. “Chúng tôi làm việc chăm chỉ chẳng kém gì các người đâu.”
“Thế thì thành quả đâu?” Hayato chất vấn.
“Tự đi mà hiểu!” Miyuki gắt một câu rồi xoay người đi mất.
Thái độ thiếu tôn trọng của cô nàng khiến Hayato gần như phát điên, và một lần nữa Jack lại phải đóng vai trò trung gian hoà giải. Nó thậm chí bắt đầu có suy nghĩ rằng đánh bại băng Akuma còn đơn giản hơn khiến hai người này hoà thuận.
Nó dẫn Hayato ra chỗ khác rồi đánh lạc hướng cậu ta bằng các câu hỏi. “Saburo cần cậu giúp đào hào. Bên đó còn người không?”
Hayato nén giận yên lặng gật đầu.
“Các cậu làm xong chỗ giáo mác rồi à?”
“Gần thôi,” Hayato làu bàu. “Và do làm bằng tre nên uy lực sẽ khó bằng được hàng thật.”
“Thế khi nào thì bắt đầu luyện quân?”
“Ngay tối nay.”
“Tuyệt vời!” Jack vừa khen vừa đẩy vai Hayato lách giữa hai hàng rào. Nó quyết định cho Hayato quản lí việc này - một phần vì tin tưởng vào năng lực của cậu ta, phần khác vì muốn tỏ ra bình đẳng trong phân công với Miyuki.
Hayato xoay người liếc về phía nữ sát thủ. “Cậu thật sự tin ả à?”
“Bằng cả tính mạng,” Jack đáp.
Hayato sững sờ nhìn nó. “Tôi thật không thể hiểu. Tại sao cậu lại có thể tha thứ cho bọn ninja sau chuyện chúng đã làm với cha mình cơ chứ?”
Jack cảm thấy tim nó như thắt lại khi dòng kí ức về trận tập kích man rợ đêm ấy tràn về. Trong lần xuất hiện đầu tiên của mình, Độc Nhãn Long đã ra tay sát hại cha Jack. Nó vẫn nhớ như in cặp mắt thoả mãn khi hắn dùng kiếm xuyên thủng ngực của cha...
Hayato nhận thấy thay đổi của Jack.
“Cha cũng từng là tất cả với tôi. Tôi biết cảm giác bị bọn ninja cướp đi người thân là như thế nào.”
Jack cố gắng lấy lại bình tĩnh rồi nói với Hayato chính câu ngày xưa tổ sư Soke đã dùng để khuyên nhủ nó. “Một cái cây không đại diện cho cả khu rừng.”
“Đành là thế,” Hayato đáp. “Nhưng cây nào thì cũng làm từ gỗ cả! Tôi tôn trọng cậu nên mới chấp nhận sự hiện diện của ả. Nhưng sau khi vụ này kết thúc, tôi không dám chắc mình sẽ vị tha được vậy đâu.”