
Đêm nay làng Tamagashi có thêm một âm thanh đặc biệt, tiếng bước chân hành quân lạc nhịp lẫn với tiếng vũ khí va chạm vào nhau. Dù có sự hỗ trợ của chất giọng như oanh tạc của Yuudai thì Hayato vẫn gặp vô vàn khó khăn trong nhiệm vụ huấn luyện nông dân thành chiến sĩ của mình.
Những người này không hề có khái niệm về kỉ luật, cũng như sự ăn ý cần có của người lính. Họ thường hay quên mình thuộc nhóm nào. Chỉ cần nhiều hơn một mệnh lệnh là bắt đầu hoảng loạn. Vũ khí trong tay nhưng không hề có kĩ năng, một phần cũng vì loại giáo này dài đến gấp đôi chiều cao của họ. Và quan trọng hơn hết là, cả cuộc đời của mình, những người này chưa bao giờ nghĩ đến chuyện phải chiến đấu và chém giết.
Có lần đội đào hào xộc thẳng tới đội giữ cầu, và cả hai gần như không thể thoát khỏi một vụ va chạm mạnh, cũng may Yori nhanh trí giải quyết được nguy cơ. Hoàng hôn dần buông xuống, Hayato quyết định cho tạm nghỉ. Kiệt quệ cả về tinh thần lẫn thể xác, những người nông dân lê lết bước về nhà. Nhóm võ sĩ trẻ cũng không khá hơn là mấy, họ theo hướng nhà ông Sora bước đi trong im lặng.
“Thật là một cơn ác mộng mà,” Miyuki thở dài khi cả bọn ngồi quanh bếp lửa chờ Neko nấu cơm.
“Dù sao hôm nay cũng mới là ngày đầu tiên thôi,” Yori tìm cách tự trấn an.
“Hỗn loạn hết chỗ nói,” Saburo vừa nói vừa ôm đầu. Nhóm của nó chính là nhóm khó điều khiển nhất, thậm chí họ suýt chút nữa đã đè bẹp luôn thủ lĩnh của mình trong một màn tập huấn.
“Tinh thần võ sĩ đạo vốn là một thứ rất xa xỉ đối với các nông dân.”
“Vấn đề là họ không hề có tố chất!” Saburo than vãn. “Thằng nhóc Kunio thậm chí còn cầm giáo chỉa ngược xuống nữa!”
Thật ra màn luyện quân hôm nay cũng khiến Jack thất vọng không kém. Nó đã cố tự thuyết phục rằng chí ít thì mọi người cũng có chút tiến bộ. Nhưng sự thật là ngày hạn định đã tới gần lắm rồi. Cứ với cái đà này chỉ sợ bước đều bước còn chưa xong.
“Cậu nghĩ sao, Hayato?” Jack lên tiếng hỏi, nó nhận ra anh chàng cung thủ này đặc biệt im ắng hơn ngày thường.
Hayato không đáp, dường như đang đắm chìm trong suy nghĩ.
Một lúc sau, cậu ngẩng đầu nói với cả nhóm. “Thanh kiếm của Neko vẫn khiến tôi thắc mắc.”
“Sao tưởng vụ đó xong rồi cơ mà,” Miyuki nói giọng mệt mỏi.
“Không phải tôi đổi ý,” Hayato trừng mắt với nữ sát thủ. “Mà chỉ đặt câu hỏi về nguồn gốc của thanh kiếm đó thôi.”
“Không phải của tôi.”
“Đại đao của tớ đặt trên giường,” Yuudai vừa chỉ thanh kiếm khổng lồ nói.
“Tớ là sư nên không mang kiếm,” Yori mỉm cười giải thích.
Jack vỗ cặp daisho trên hông. “Tớ thì luôn để bên mình.”
“Tớ cũng vậy,” Saburo khoe thanh gươm bóng loáng.
“Thì thế mới nói!” Hayato tiếp tục. “Ở một ngôi làng nông dân, lại không phải của chúng ta, con bé lấy nó từ đâu?”
Cả bọn quay về phía Neko, người vẫn đang mải mê chuẩn bị bữa tối, thanh katana bí ẩn cất trong góc tường.
“Để tôi ra hỏi,” Miyuki đề nghị. Một lát sau cô trở lại với câu trả lời. “Neko nói nó nhặt được.”
“Nhặt được? Nhặt được ở đâu?”Hayato chất vấn.
“Ăn tối xong nó sẽ chỉ chúng ta.”
Nhóm võ sĩ trẻ bắt đầu chén bữa cơm quen thuộc bao gồm cơm trắng và rau luộc. Vừa xong, chúng không nghỉ mà lập tức khoác thêm áo rồi theo Neko ra ngoài. Neko dẫn cả đoàn băng qua quảng trường, và điều bất ngờ là, cô bé dừng lại trước một tiệm gạo. Kéo mạnh tấm cửa lớn bằng gỗ, nhóc tì câm điếc giơ cao chiếc đèn dầu chuẩn bị sẵn từ trước. Ánh đèn leo lắt chiếu sáng căn phòng bừa bộn đầy những thùng chứa gạo bện bằng rơm.
“Ồ, vẫn còn nhiều lương thực đấy chứ,” Saburo bình phẩm.
“Cho một người còn được!” Miyuki phản bác. “Nhưng đây là cho cả làng sống sót qua mùa đông đấy!”
Neko ra hiệu bảo mọi người vào trong rồi bước vòng qua bãi cỏ khô gần cuối tường. Tại đây, họ phát hiện Kunio đứng giữa một núi vũ khí và giáp trụ. Lúc này, cu cậu đội một chiếc mũ sừng to quá cỡ, áo giáp che ngực đẫm máu, tay cầm kiếm katana đã có nhiều vết nứt, xem chừng đang tự tưởng tượng mình là một chiến binh huyền thoại nào đó.
“Bỏ kiếm xuống!” Hayato ra lệnh, bản thân cậu vẫn chưa hết bàng hoàng với cảnh tượng trước mắt.
“Sao Neko được,” Kunio lập tức phản kháng. “Mà em thì không?”
Hayato quay về phía Miyuki. “Điều tôi sợ nhất đã xảy ra rồi đó!”
Nói đoạn cúi xuống nhặt một cây thương lên, vô tình để lộ cửa thông xuống hầm. Xem chừng bên dưới hẵng còn thêm nhiều món đồ tương tự nữa.
Hayato túm lấy Kunio, thô bạo lắc người thằng bé này.
“Mấy thứ này ở đâu ra?” anh chàng cung thủ nghiêm giọng khiến Kunio sợ đến sững người.
Đúng lúc này thì Toge xuất hiện từ phía sau trả lời thay cho nó. “Từ xác mấy võ sĩ.”