Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32
ĐẢO HẢI TẶC

❊ ❊ ❊

logo

Như một con tàu ma, Nhện Đen trôi dạt vô định trên mặt biển lặng yên như tờ, không hề có bất kì ngọn gió hay gợn mây nào. Buồm trước gãy lìa, buồm sau thả rũ, bánh lái gần như hỏng hoàn toàn. Hải tặc lổm ngổm khắp boong tàu tựa như cá chết từ phiên chợ buổi sớm. Thuyền trưởng Kurogumo đứng yên bất động. Jack và nhóm của mình vật vạ xung quanh phần còn lại của chiếc cũi. Tuyệt đối không có bất kì chuyển động nào.

Phía trên cao, một con hải âu to lớn liên tục lượn tròn xung quanh.

Jack mở mắt. Cơ thể nó đầy vết trầy xước, xương cốt ê ẩm, cổ họng khô khốc. Nó thậm chí không thể tin rằng mình vẫn còn sống.

Tàu Nhện Đen đã xuyên thẳng qua tâm một trong những cơn bão kinh khủng nhất Jack từng biết. Thủy thủ đoàn đã phải chiến đấu suốt đêm, cho đến khi cơn mệt mỏi hạ gục tất cả. Bản thân thuyền chưa vỡ vụn ra đã là một điều kì diệu. Chiếc buồm gàu đã giữ cho nó đứng tại chỗ, chờ cơn bão từ từ quét qua.

Jack nhìn quanh boong. Bỏ qua vài người bị mất tích thì hầu hết quân hải tặc vẫn còn sống. Người nô lệ Triều Tiên không may lại nằm trong danh sách thương vong. Loạng choạng đứng lên, Jack nhẹ nhàng gọi nhóm của mình dậy trong lúc vẫn giữ ngón tay trên môi ra hiệu im lặng. Nó cũng gọi cả Cheng, và ra hiệu bảo nhóc hải tặc này đi theo. Cả bọn nhón chân bước qua đám cướp biển tiến vào ca-bin. Jack may mắn tìm được một thùng nước sạch.

“Mau uống đi”, nó thì thầm nói với những người còn lại.

Cả nhóm cố gắng uống càng nhiều càng tốt. Jack vớ thêm một con dao găm, một cây gậy gỗ, hai mái chèo, vài bộ quần áo, cũng như chút ít lương thực. Nó vừa gom góp vừa phổ biến kế hoạch, “Tụi mình cần phải chuẩn bị thật kĩ, sau đó bơi ra chỗ buồm gàu.”

“Rồi sao nữa? Gần đây làm gì có đất liền?” Miyuki thắc mắc.

“Sau khi cắt bỏ đoạn thừng, tấm phản tre sẽ nổi như một chiếc bè con. Tụi mình hoàn toàn có thể dựng buồm làm tàu tạm.”

“Hóa ra cậu đã tính hết cả rồi hả?” Saburo hết lời khen ngợi.

Jack khẽ gật đầu. “Nói đúng ra thì giống với cầu may hơn là tính toán.”

“Thế còn lũ cá mập?” Yori lo lắng.

“Bắt buộc phải mạo hiểm thôi” Jack đặt tay lên vai cậu bạn nói. “May mắn là cơn bão sẽ khiến chúng tạm thời ngừng hoạt động. Bây giờ tụi mình cần lấy lại hành lí. Và phải thật nhanh.”

Trở ra sau khi thu thập đủ lương thực, chào đón cả bọn là một rừng gươm đao sáng lóa.

“Làm gì mà vội vậy?” Thuyền trưởng Kurogumo nhoẻn bộ răng sắc nhọn cười mỉa.

Không còn cũi để giữ tù binh nên nhóm Jack bị bắt phải lao động sửa chữa tàu cùng với toán hải tặc. Công việc rất nhiều, từ sửa bánh lái, vá buồm, thu buồm gàu, cho đến đóng thành tàu.

Dù vẫn là tù binh nhưng Jack nhận thấy bọn Phong Quỷ đã tôn trọng mình hơn trước. Nhờ có nó mà con tàu sống sót qua được cơn bão. Ơn cứu mạng hiển nhiên không phải thứ có thể tùy tiện bỏ quên. Thuyền trưởng Kurogumo thậm chí còn nhân từ tha cho Cheng tội làm phản. Đến trưa, nhóm Jack được chia phần ăn bình đẳng với hải tặc, một vài người thậm chí còn bắt chuyện, hầu hết đều tò mò muốn tìm hiểu thêm về kĩ thuật kì lạ Jack đã sử dụng đêm qua.

Phải đến chiều tà thì tàu Nhện Đen mới tạm ổn để có thể khởi hành. Thuyền trưởng Kurogumo ra lệnh thẳng tiến về Đảo Hải Tặc.

Jack và nhóm bạn của mình được dẫn vào một căn phòng trống, bên trong chứa sẵn nước và thức ăn. Dù vậy, vẫn có hai tên hải tặc ở lại canh gác.

“Liệu hồn thì đừng manh động,” Đầu Lâu nạt. “Dù đã chứng tỏ được mình, nhưng các người vẫn phải gặp Tatsumaki cái đã.”

Ngay khi tên này rời đi, Miyuki liền kiểm tra xung quanh.

“Cậu đang làm gì vậy?” Saburo hỏi.

“Tìm lối ra,” nữ sát thủ đáp. Rất nhanh, cô nhận ra chuyện đó là không thể. Cửa sổ phòng quá nhỏ, tường thì rất chắc chắn.

Kiệt sức sau trận bão và cả ngày lao động, Jack biết mình không còn lựa chọn nào khác ngoài nghe theo lời cảnh báo của tên hải tặc. “Tạm nghỉ vậy. Muốn gì thì cũng cần có sức khỏe cái đã.”

Vừa đặt lưng xuống, cả năm đứa lập tức chìm vào giấc ngủ. Tàu Nhện Đen di chuyển không ngừng nghỉ suốt đêm dài trên vùng biển Seto.

“Đến nơi rồi!” Cheng thông báo bằng chất giọng vừa hào hứng vừa lo lắng.

Jack tỉnh dậy. Nó thấy nhóc hải tặc bên ngoài cửa sổ, ánh sáng bình minh rọi trên khuôn mặt. Nói gì thì nói, Cheng quá tử tế để có thể trở thành quân trộm cướp - cứ như thể một con bướm đóng giả nhện độc vậy.

Cửa bật mở, Đầu Lâu cùng bè đảng bước vào trong.

“Đi nào, võ sĩ!” Hắn vừa nói vừa lấy kiếm thúc Saburo, người vẫn đang ngủ ngon lành.

Họ dẫn Jack và những người còn lại lên boong trên, nơi thuyền trưởng Kurogumo đã chờ sẵn. Thủ lĩnh hải tặc đặt tay trên bánh lái, mắt hướng về hai hòn đảo phía mạn phải. Một trong số đó tương đối rộng lớn, sườn núi bốn bề tạo cảm giác như thể thành trì. Cái còn lại nhỏ hơn, và cũng chẳng có gì ngoài đá và cây cối.

Thuyền trưởng Kurogumo lái tàu Nhện Đen vào khe hẹp giữa hai hòn đảo.

“Đây là khu vực chỉ có tàu hải tặc mới được phép lai vãng,” thủ lĩnh cướp biển tự hào. “Trừ phi biết rõ mình đang làm gì, đặt chân vào vùng nước này chính là tự tìm lấy cái chết.”

Bắt được sóng, tàu Nhện Đen dần tăng tốc. Thuyền trưởng Kurogumo ra lệnh cho thuyền viên hạ buồm, bắt đầu công đoạn luồn lách. Bè lũ Phong Quỷ xung quanh im lặng nín thở quan sát thủ lĩnh của mình lèo lái tàu giữa một rừng đá ngầm và vách núi nhấp nhô. Đến giờ Jack mới nhận thấy hai điều. Thứ nhất, trên hòn đảo nhỏ hơn có một pháo đài bằng gỗ với rất nhiều đại bác. Thứ hai, hòn đảo lớn hơn có một khe nứt hình zíc zắc không thể nhìn thấy từ bên ngoài.

r Thuyền trưởng Kurogumo cho tàu chui vào đây.

“Chào mừng đến với căn cứ của Phong Quỷ,” thủ lĩnh hải tặc tuyên bố.

Jack không khỏi thầm thán phục. Khu vực này được ngụy trang kín toàn bộ, rất phù hợp để tàu bè trú bão, cũng như làm căn cứ bí mật. Cùng thời điểm phải có đến hơn ba mươi tàu cùng neo đậu bên trong, các hải tặc luân phiên nhau tải hàng lên xuống như thể đàn kiến. Phía trên đỉnh xuất hiện một khối kiến trúc hình đầu rồng bằng gỗ với ban công nhìn ra ngoài.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang