
Một cậu chàng với khuôn mặt tròn, cặp lông mày rậm rạp như sâu róm, bụng thì to như cái trống xuất hiện nhe răng cười ở đầu hẻm.
“SABURO!” Jack thốt lên, ngay lập tức nhận ra thằng bạn cũ. “Cậu đang làm cái gì ở đây thế?”
“Tớ cũng đang định hỏi cậu câu đó đây.”
Toge và ông Sora vội vàng quay lại, khuôn mặt hiện rõ vẻ ngơ ngác.
“Cậu biết vị samurai này à?” Toge hỏi ngay, ánh mắt không rơi khỏi vòng bụng của Saburo.
“Không những biết, mà còn tập luyện cùng cậu ta suốt những ba năm cơ!” Jack mừng rỡ bỏ qua cả nghi thức xã giao của người Nhật mà ôm chầm lấy cậu bạn mũm mĩm. “Chúng tôi đều là võ sinh của trường Nhị Thiên Nhất Lưu ở Kyoto.”
“Và Jack còn là trò cưng của võ sư Thể thuật nữa,” Saburo vừa trêu vừa thúc cùi chỏ vào sườn nó.
“Ờ, cái thằng suốt ngày bị thầy Kyuzo mang ra đấm đá ở võ đường.”
Saburo cười ngất ngưởng. “Thì chính cậu muốn khỏe lên còn gì!”
“Làm sao cậu nhận được ra tớ thế?”
“Tớ theo dõi cậu suốt cả phiên chợ,” Saburo giải thích. “Lúc đầu vì không dám chắc nên đã đợi đến lúc cậu rời khỏi quảng trường.”
“Vị samurai bạn cậu có muốn dùng bữa tối với chúng tôi không?” ông Sora xen vào.
Nghe đến từ dùng bữa, hai mắt Saburo bừng sáng. “Rất vui lòng.”
Cả bọn bốn người cùng đi về căn nhà kho dột nát.
“Cứ như ông hoàng ấy nhỉ!” Saburo tếu táo trong lúc nhìn một lượt tường gỗ bị mối đục và nền sàn bẩn thỉu.
“Tớ phải che giấu thân phận của mình,” Jack giải thích khi nhận ra vẻ xấu hổ trên mặt ông Sora trước lời nhận xét vô tư của thằng bạn.
Ông Sora vội vã lau chùi bục gỗ trước khi mời cả hai đứa ngồi xuống.
“Thế cậu đến Okayama làm gì?” Jack hỏi.
“Tớ đang trong giai đoạn musha shugyō .”
“Cậu á!” Jack buột miệng ngạc nhiên. Thằng bạn của nó là một samurai trung thành và đôi lúc cũng khá dũng cảm, nhưng về bản chất thì không phải là người ham danh vọng hay thích ra chiến trường.
Saburo chỉ nhún vai gật đầu. “Là do cha tớ đó. So với sự hi sinh anh dũng của anh trai tớ ở trận chiến Thành Osaka thì vết thương trên vai trong lúc cứu cậu chẳng thấm vào đâu. Cậu hiểu ông ấy mà - sẽ chẳng thỏa mãn với việc chỉ có một người con trai anh hùng, ông ấy muốn tớ cũng phải vang danh trong các trận chiến tay đôi như vậy. Thậm chí ông ấy còn tặng tớ cặp daishō này nữa.”
Saburo đưa Jack xem hai thanh kiếm trông rất ấn tượng. “Như là một lời chúc may mắn.”
Jack trầm trồ trước lưỡi kiếm sắc nhọn được trau chuốt cẩn thận của thanh kiếm dài katana. “Thế, cậu đã thắng được mấy trận rồi?”
“Thắng tất luôn!” Saburo đáp.
“Ghê vậy!” Jack nói, đoạn trả lại cặp kiếm cho Saburo với sự ngưỡng mộ. “Cậu đúng là đã trở thành một tay kiếm cừ khôi.”
Ghé lại gần Jack, Saburo nói nhỏ. “Thì tớ đã đấu trận nào đâu,” cậu chàng nhe răng cười thận trọng. “Nhưng tớ sẽ không nói với Cha như vậy đâu.”
Jack cười vang. Thật đúng là Saburo!
“Thế còn cậu?” Saburo hỏi. “Lần cuối tớ nghe tin về cậu là từ hồi mùa xuân, khi cậu đã rời khỏi nhà Akiko ở Toba. Từ đó tới giờ cậu làm cái gì mà bặt vô âm tín thế?”
Trong lúc Jack kể cho Saburo nghe về những sự kiện nó đã phải trải qua suốt nửa năm thì những người nông dân co cụm lại một góc phòng phía xa và đang thì thầm bàn tán về vị võ sĩ mới xuất hiện, còn Neko vẫn lúi húi nấu cơm. Saburo đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, chăm chú nghe Jack kể về những khó khăn của mình: sự kiện nó cùng Akiko trốn thoát khỏi Thành Osaka như thế nào, Akiko bị thương ra sao; rồi nó bị toán quân của Shogun truy đuổi đến tận dãy Iga; sự gặp gỡ tình cờ giữa nó với ninja và việc họ đã giúp đỡ nó như thế nào; rồi nó bị đánh, bị cướp đi toàn bộ tài sản, thậm chí mất cả kí ức; và sự truy sát không ngừng nghỉ của Kazuki và băng Bọ Cạp xuyên suốt Nhật Bản.
Mặc dù Jack hoàn toàn tin tưởng vào thằng bạn, nó vẫn cẩn thận không để lộ quá nhiều thông tin về thời gian nó sống trong ngôi làng ninja. Nó không thể biết được Saburo sẽ phản ứng thế nào khi hay tin nó được họ huấn luyện thành một ninja chính hiệu.
“Thằng Kazuki đốn mạt!” Saburo thốt lên giận dữ khi nghe Jack kể về việc hắn định truy sát Akiko. “Tớ biết cha hắn đã được phong tước lên làm Lãnh chúa vùng Kyoto, nhưng hắn đã quá lạm dụng quyền hạn rồi.”
“Tớ chỉ mong rằng Hana sẽ gặp được Akiko trước,” Jack nói.
“Đừng lo,” Saburo đặt tay lên vai Jack an ủi. “Bọn mình đều biết Akiko là một trong những võ sinh giỏi nhất trường mà. Dù cho thằng Kazuki đó có tìm được cô ấy, nhất định Akiko sẽ cho hắn một phen nhớ đời cho xem!”
Lời động viên đầy tự tin từ Saburo khiến Jack phần nào được an ủi. Thật tốt khi lại được kề vai sát cánh bên bạn bè - nhất là những người mà khi ở bên họ, nó được là chính mình mà không phải lo lắng đến việc bị áp đặt thành kiến.
Neko bước tới đưa cho Jack và Saburo hai bát cơm đầy ụ. Hai đứa nhanh chóng ăn cơm trong lúc những người nông dân khác chia phần cơm còn lại của họ trong góc.
“Cơm ngon đấy,” Saburo nói khi miệng vẫn nhồm nhoàm.
“Hãy thưởng thức trong lúc còn có thể đi,” Jack đáp. “Những người nông dân này không còn nhiều gạo để nấu đâu.”
Saburo ngước nhìn sang bên và thấy phần cơm ít ỏi mà những người nông dân đang ăn.
“May là tớ không phải nông dân,” Saburo nhận xét rồi tiếp tục ăn.
Jack nhận ra thằng bạn của nó không phải lạnh lùng về mặt bản chất, chỉ là môi trường nuôi dưỡng các võ sĩ đã khiến cho cậu ta không có sự quan tâm đến những tầng lớp thấp kém hơn.
“Mà cậu làm gì với mấy người nông dân này thế?” Saburo hỏi.
“Giúp họ tuyển mộ thêm samurai .”
Suýt nữa thì Saburo bị sặc cơm. “Giúp họ á! Để làm cái quái gì vậy?”
Jack lại phải giải thích cho cậu chàng về tên Akuma và những trận cướp bóc lương thực vào ngày trăng non sắp tới.
“Chỉ một tên thôi hả?” Saburo thắc mắc.
“Không, bốn mươi cơ.”
Saburo huýt sáo. “Vậy thì mấy người nông dân đó tiêu rồi!”
“Thế nên tớ mới muốn bảo vệ họ.”
Miệng Saburo lại ngoác ra lần nữa vì kinh ngạc. “Đùa à? Cậu mà không nhanh chóng rời khỏi Nhật thì sẽ bị Shogun và thằng Kazuki xé xác ra đó.”
Jack gật đầu thừa nhận. “Nhưng nếu chúng ta không giúp thì sẽ chẳng ai giúp họ cả.”
“Chúng ta?” Saburo buột miệng thốt lên, chất giọng cao vút khó tin của cậu chàng khiến những người nông dân chú ý vào câu chuyện.
“Đúng thế, tớ đang hi vọng cậu cũng sẽ tham gia.”
“Cậu còn ghê hơn cả cha tớ nữa!” Saburo cảm thán, hai mắt mở to cảnh giác. “Cả hai đều muốn tìm cách giết tớ hả.”
“Chúng ta không đơn độc mà,” Jack phân bua. “Chỉ cần tìm thêm năm samurai nữa là được.”
“Vẫn cứ là bảy samurai với bốn mươi thằng cướp!”
“Làm ơn đi mà, Saburo. Những người nông dân này đang tuyệt vọng, không còn nhiều thời gian nữa đâu.”
Thở dài thườn thượt, Saburo im lặng cân nhắc lời đề nghị của Jack. Những người nông dân đã ngưng nói chuyện và đang hướng ánh mắt về phía Saburo chờ đợi câu trả lời. Jack nhận ra có lẽ nó đã đòi hỏi hơi quá.
“Cậu sẽ chết với tớ, Jack ạ,” cuối cùng Saburo cũng lên tiếng.
“Vậy cậu sẽ giúp tớ chứ?” Jack nói ngay, trong lòng vừa cảm thấy nhẹ nhõm vừa kinh ngạc trước câu trả lời của thằng bạn. “Chúng ta sẽ được trả công bằng thức ăn.”
“Ô, thế sao không nói sớm?” Saburo nhe răng cười. “Tớ chỉ cần nhiêu đó động lực thôi à!”
Những người nông dân phủ phục xuống nền sàn để cảm tạ anh chàng samurai.
“Tớ chỉ đồng ý làm việc này,” Saburo nói nhỏ thêm với Jack, “vì cậu thôi đấy. Xem ra tớ lại phải ra tay cứu cái mạng cậu lần nữa rồi!”