
Yori trở lên tàu trong tiếng reo hò của mọi người. Tất cả đều ấn tượng trước cách giải quyết vấn đề vô cùng ôn hòa và độc đáo của nhà sư nhí, những người hành hương thậm chí còn tụ tập mong cậu ban phước lành. Ở một góc khác, nhóm thương gia và quý tộc tranh cãi kịch liệt xoay quanh kết quả vụ cá cược - một bên quả quyết Yori đã thắng thuyết phục, bên kia lại cho rằng trận chiến vẫn chưa hề diễn ra.
“Thế ronin kia xử trí sao đây?” Thuyền trưởng cất tiếng hỏi.
Lúc này vị ronin trên đảo đang liên tục vừa nhảy vừa giơ tay, xem chừng có vẻ rất giận dữ.
“Một vé đi cùng tàu tiếp theo...” thuyền trưởng kết luận, “... có thể sẽ hơi lâu!”
Ông cười vang rồi ra lệnh thả neo tiếp tục hành trình đến đảo Shikoku.
“Mọi người có thấy cái mặt của hắn không?” Miệng Saburo oang oang trong lúc Yori quay lại chỗ cả nhóm. “Như kiểu mắc nghẹn cả một con cá ấy!”
Jack khoác một tay lên vai Yori. “Vừa nãy tớ thật sự rất lo đấy.”
Nhà sư nhí cười tội nghiệp. “Xin lỗi cậu, nhưng tớ chỉ nghĩ ra mỗi cách đó để đuổi ông ta ra khỏi tàu thôi.”
“Trò này gian gần bằng ninja rồi!” Miyuki bình phẩm. “Có điều, lẽ ra cậu vẫn nên mang theo vũ khí để phòng thân.”
“Tớ có đấy chứ,” Yori chỉ ngón tay lên trán. “Trí khôn chính là vũ khí lợi hại nhất.”
Jack toét miệng cười. Càng ngày Yori càng giống với vị thiền sư Yamada của hai đứa - không chỉ trong phong cách, mà cả trong tư tưởng nữa.
Mọi thứ đã ổn định trở lại, tàu lướt băng băng, các hành khách gà gật ngủ trưa hoặc tụ tập ngắm cảnh biển Seto. Trở lại chỗ mũi tàu, Jack và nhóm bạn cố tình che chắn kĩ túi vải dù. Tuy nhiên chỉ là để yên tâm, chứ hầu như toàn bộ hành khách đều tôn trọng giữ khoảng cách với chúng sau màn trình diễn vừa rồi của Yori.
Jack nhìn về hướng chân trời, vẫn chưa thấy bóng dáng đảo Shikoku. Nhìn mặt nước bao la phía trước, nó bỗng thấy tim mình đau nhói. Sẽ cần hai năm lênh đênh mới có thể về được Anh Quốc. Nó chỉ mong ngày đó đến thật nhanh, để đi tìm Jess, để không phải trốn chạy như bây giờ nữa. Hẳn mấy năm qua ngày nào con bé cũng cầu Chúa cho cha, cho anh bình yên trở về. Điều Jack lo lắng nhất là số phận Jess giờ đây ra sao, khi không còn gia đình ở bên chăm sóc, bảo bọc nữa. “Tớ thấy tệ quá,” Saburo ôm đầu rên rỉ.
Jack nhận thấy khuôn mặt xanh lè của thằng bạn.
“Cậu bị say sóng rồi. Đứng dậy nhìn về đằng xa đi.”
Nghe lời, Saburo loạng choạng đứng lên. Jack lấy túi nước trong vải dù ra rồi nói, “Uống thật nhiều vào.”
Saburo uống một ngụm rồi dùng tay áo quẹt miệng tru tréo, “Giá mà cái boong này ngừng di chuyển thì đỡ quá.”
“Nhiêu đây đã xá gì!” Jack cười lớn. “Chờ đến lúc gặp bão mà xem, cậu sẽ chẳng thể phân biệt đâu là trời, đâu là biển ấy chứ!”
Đến lúc này thì Saburo thật sự bỏ cuộc. “Làm sao cậu có thể chịu đựng thế này trong suốt mấy năm trời vậy hả?”
“Cũng thường thôi,” Jack vỗ vai bạn. “Sau chừng ba ngày cơ thể sẽ tự điều chỉnh lại ấy mà.”
Saburo mở tròn mắt ngao ngán. “Ba ngày! Chắc phải có cách gì khác để sống sót cho tới lúc đó chứ?”
Con thuyền lại chao lượn, và lần này thì anh chàng nôn thốc nôn tháo.
“Có chứ,” Jack lùi lại vài bước nói. “Đừng đứng ngược chiều gió!”
Sau đó nó để lại thằng bạn vật lộn cùng cơn say sóng mà di chuyển sang ngồi cạnh chỗ Yori và Miyuki.
“Cậu ấy vẫn ổn chứ?” Yori lo lắng.
Jack gật đầu. “Rồi sẽ quen thôi.”
Miyuki quan sát một lượt quanh tàu rồi ghé sát tai Jack thì thầm. “Tớ vừa bàn với Yori. Thay vì cố di chuyển đến Nagasaki bằng đường bộ, tại sao không sử dụng tàu thuyền? Chúng ta sẽ tránh được các chốt canh, cũng như bọn quan quân đang ngày đêm lùng sục.”
Trước đây Jack đã từng nghĩ đến việc này, và sự thực là giải pháp đó đang trở nên hợp lí hơn bao giờ hết. Nếu đơn độc một mình, một hành trình như vậy là không thể, vì chẳng ai dám cho một tên ngoại quốc đang bị Tướng Quân truy nã lên tàu cả. Nhưng giờ đây đã có bạn bè giúp đỡ thì lại khác... “Tụi mình đủ tiền đi xa như vậy không?”
“Chịu,” Yori thừa nhận. “Có thể thử xin làm công.”
“Hoặc là mượn một chiếc tàu,” Miyuki nhoẻn miệng cười. “Cậu vốn là thủy thủ, và có thể hướng dẫn cho bọn tớ. Thậm chí tụi mình khởi hành đi Anh Quốc cũng được luôn ấy chứ!”
Jack cũng cười, nhưng sau đó liền lắc đầu tiếc rẻ. “Tàu này quá nhỏ, rất dễ bị nuốt chửng bởi sóng. Phải to gấp ba lần may ra mới kháng cự được với bão.”
“Biết đâu sẽ có một cái như vậy ở cảng tiếp theo,” Miyuki vẫn chưa chịu từ bỏ ý định.
Jack không khỏi cảm động trước lòng quyết tâm của cô bạn. “Không đơn giản như cậu nghĩ đâu. Khoảng cách giữa các điểm trung chuyển là rất xa. Sẽ cần thức ăn nhiều tháng, không chỉ cho chúng ta, mà còn thủy thủ đoàn nữa. Ngày khởi hành tàu Alexandria phải mang theo hàng trăm người, hàng ngàn tấn lương thực. Chỉ có thuyền buồm cỡ lớn mới chịu được quãng đường dài từ Nhật Bản đến Anh Quốc - với cả Shogun đã ban hành lệnh bài ngoại, may ra chỉ cảng Nagasaki là còn loại này mà thôi.”
Nhìn Miyuki ỉu xìu, Jack thấy có lỗi khi đã dập tắt hi vọng của cô, nhưng sự thật vẫn là sự thật.
“Dù sao điều đó cũng không ảnh hưởng gì đến ý tưởng đến Nagasaki bằng đường biển,” Jack đổi đề tài. “Việc cần làm bây giờ là xác định phương hướng, cũng như biện pháp.”
Đúng lúc này thì một người trong thủy thủ đoàn bỗng đến gần chỗ họ.
“Thuyền trưởng gửi quà chúc mừng,” ông ta nói rồi đặt một chiếc thùng lớn cá thu và gừng, tương để làm gia vị.
“Cho tôi gửi lời cảm ơn,” Yori cúi đầu cảm tạ. Lúc người kia định dời đi thì cậu lên tiếng hỏi, “Muốn đến Nagasaki bằng tàu thì phải đi như thế nào nhỉ?”
Người thủy thủ dừng lại suy nghĩ vài giây rồi đáp. “Trên đường hành hương chúng ta sẽ đi qua Yawatahama, từ đó bắt tàu vào xuyên vịnh Bungo đến Sagaseki, cuối cùng là đi bộ qua Kyushu.”
“Không có lối nào tránh được đường bộ à?”
Người thủy thủ tặc lưỡi. “Sẽ phải đi hết chiều dài biển Seto đó. Quá nguy hiểm. Trừ phi cả sóng và gió đều ủng hộ thì mới khả thi được.”
Nói rồi ông nhìn vào đường chân trời, nơi cái bóng mờ của đảo Shikoku đã dần hiển hiện. “Từ cảng Imabari, đón tàu đi dọc biển Seto theo hướng tây nam là đến Nagasaki.”
“Tàu này có đi hướng đó không?” Jack giấu mặt dưới chiếc mũ rơm lên tiếng hỏi.
Người thủy thủ cười lớn. “Không! Giặc cướp ở đó còn đông hơn muỗi nữa là!” Ông chỉ chiếc cờ màu trắng đỏ treo trên mũi tàu. “Thấy không? Thuyền trưởng đã phải trả tiền để cướp biển quanh đây đừng tấn công. Lá cờ này đảm bảo an toàn - nhưng chỉ trong phạm vi bến cảng Tomo và đảo Shikoku. Các cậu sẽ phải thử vận may ở Imabari thôi.”
Ông tiếp tục nghiêng người về phía Yori nói khẽ, “Quý cậu nên tôi mới nói - đừng đánh cược tính mạng của mình. Nghe đâu vùng biển đó có ác long ăn thịt người đó!”
Xong xuôi, người thủy thủ bước đi để lại nhóm Jack với tâm trạng sững sờ.
“Có lẽ tụi mình cứ đi đường bộ thì hơn,” Yori nuốt nước bọt.
“Ông ta muốn dọa thôi,” Miyuki nói. Nhưng thậm chí đến nữ ninja như cô cũng không hoàn toàn giữ được bình tĩnh, và phải nhìn sang tìm kiếm sự khẳng định từ Jack. “Làm gì có ác long trên biển, Jack nhỉ?”
Đã từng chính mắt nhìn thấy vô khối sinh vật lạ kì trong chuyến hành trình vượt đại dương, Jack biết vì sao người ta tin vào sự tồn tại của rồng, nhưng bản thân vẫn chưa được mục kích. “Đáng ngại nhất vẫn là bọn cướp biển. Chúng ta sẽ cần một con tàu có cờ hiệu của chúng.”
“Và tốc độ phải thật nhanh, nhỡ gặp rồng còn chạy kịp,” Yori thêm vào.
Mong muốn đẩy sự chú ý ra khỏi lũ rồng, Jack đưa một đĩa cá cho Saburo. “Ăn không?”
Luôn là người đầu tiên chén tạc chén thù, thế mà lần này Saburo lại lắc đầu nguầy nguậy.
“Gừng sẽ rất có ích cho cậu lúc này đấy,” Jack giải thích, nhưng xem chừng anh bạn của nó thật sự không thể nuốt nổi thứ gì khi cứ liên tục nôn thốc nôn tháo.