Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
CHIẾN TRANH HẢI TẶC

❊ ❊ ❊

logo

Khi tàu đến gần cảng Imabari, một tòa lâu đài dần hiện ra trong tầm mắt. Đó là một khối kiến trúc đồ sộ đứng sừng sững giữa biển và được bao quanh bởi tường đá. Đài trung tâm là một tháp canh sơn trắng cùng mái ngói xám cao năm tầng, giúp người quan sát dễ dàng bao quát toàn bộ vùng biển Seto. Cảnh tượng này khiến người đi qua không khỏi có cảm giác như đây là cửa khẩu chắn đường vào Shikoku vậy.

“Đó là Mizujiro,” nhà thơ giải thích khi nhận thấy vẻ kinh ngạc của Yori và nhóm Jack. “Lâu đài trên biển của Lãnh chúa Mori, được xây dựng nhằm quản lí vùng Kurushima.”

Jack chợt thấy cồn cào ruột gan. Đã có thành tức là có lính canh - mà giờ đây tàu lại đang đi thẳng về hướng đó.

“Ủa, tường thành đang trôi đi kìa!” Miyuki sững sờ thốt lên.

Jack liếc nhìn lên thì thấy một phần tường gỗ của tường thành phía đông đang tách dần ra khỏi khối kiến trúc chính. Khi đến gần hơn nó mới vỡ lẽ thứ này không có liên quan gì đến Mizujiro cả.

“Đó là một atake-bune [4] ,” nhà thơ trầm ngâm. “Thuộc đội chiến thuyền của Lãnh chúa Mori.”

Jack rất đồng cảm với Miyuki. Rõ ràng chiếc tàu chiến này quá khủng khiếp, bốn phía được đóng chắc chắn, tường chừng như không thể công phá. Chạy dọc theo hai bên hông là các lỗ khoét hình tứ giác dùng để lắp đại bác, súng ống, cung tên. Khu vực điều khiển được bố trí khép kín càng làm tăng thêm ấn tượng về ngoại hình đồ sộ của chiếc tàu chiến.

Một người bình thường chắc chỉ có thể nhận ra đây là một chiếc tàu sau khi nhìn thấy những mái chèo chọc ra từ các khe mạn tàu. Thậm chí đến cả khu vực này cũng được che chắn cẩn thận bằng tre.

Chiếc tàu chiến bắt đầu rời khỏi bến, để lộ ra gia huy hình vỏ sò màu vàng. Jack có thể nghe thấy tiếng trống thùm thùm vang ra từ trên boong như thể nhịp tim thủy quái vậy. Theo mỗi nhịp, các mái chèo nhịp nhàng khua lên hạ xuống, căn cứ theo âm lượng tiếng hò hét thì có lẽ phải có đến tám chín mươi người đang làm công việc này.

Thuyền trưởng tàu của Jack nhanh chóng di chuyển tàu sang hướng khác. Dù nặng nề và kém linh hoạt, nhưng một khi đã tăng tốc thì chẳng thứ gì có thể khiến atake-bune dừng lại.

Một đội tàu nhỏ hơn cũng bắt đầu rời bến. Chúng được thiết kế tựa như atake-bune. Về độ kiên cố thì có lẽ các seki-bune [5] này chẳng hề kém cạnh. Jack nhận thấy trên boong của mỗi chiếc phải đến xấp xỉ ba mươi võ sĩ vũ khí sẵn sàng. Theo sau cùng còn có bốn chiếc tàu con tuy nhỏ nhưng tốc độ rất cao, với hai mươi tay chèo, chở theo mười võ sĩ. Cách thiết kế hở boong tuy uy lực nhưng phòng thủ kém, có lẽ phần nhiều sẽ phải dựa vào kĩ năng chiến đấu là chính.

“Tôi nghe nói chiến tranh đã kết thúc rồi cơ mà?” Miyuki thốt lên.

“Không hề,” nhà thơ đáp trong lúc bóng chiếc atake-bune che phủ cả tàu.

“Nhưng quân đội Shogun đã chiến thắng,” Yori phản ứng.

“Lãnh chúa Mori không phản kháng Tướng Quân. Thứ ông ta căm ghét là hải tặc,” nhà thơ giải thích. “Con tàu này chỉ là một phần của đội quân mà ông ta lập ra nhằm tận diệt hải tặc mà thôi.”

“Bộ bọn chúng đông thế cơ á?” Jack kinh ngạc.

“Ai mà biết. Vùng biển Seto này rộng lớn vô cùng, hơn nữa lại có đến hàng ngàn đảo và vịnh nhỏ. Với lại chuyện này có nguyên nhân của nó. Nghe nói con trai của Lãnh chúa Mori bị một tên cướp biển hạ sát.”

“Chỉ như vậy là đủ để tiến hành chiến tranh ư?” Yori không thể tin nổi vào tai mình.

“Vậy là cậu không biết gì về Lãnh chúa Mori rồi,” nhà thơ thở dài. “Lúc nghe tin con trai chết, ông ta đã lùng sục bắt về năm mươi hải tặc, không cần biết phạm tội gì, tất cả đều bị đem ra đóng đinh đến chết để cảnh cáo những kẻ khác. Chưa hết, các phạm nhân đều bị đâm bởi giáo mác, đau đớn đến tột cùng. Nghe nói tay đầu lãnh đã bị xuyên thủng mười sáu chỗ không phải yếu huyệt trên người, vật vã hơn năm ngày mới chết.

Nhà thơ lắc đầu ngao ngán rồi đứng dậy chuẩn bị xuống tàu. “Tin tôi đi, tốt hơn hết là đừng bao giờ đắc tội với người như vậy.”

Jack, Yori và Miyuki chỉ biết nơm nớp nhìn nhau trong lúc nhà thơ cúi chào rồi chúc đoàn may mắn trên đường hành hương. Sau đó ba đứa cũng dìu Saburo lên bờ rồi đứng tạm dưới gốc cây tuyết tùng. Bến cảng lúc này rất đông đúc, ngư dân, người hành hương, và cả võ sĩ nữa, nhờ vậy mà không mấy ai để ý đến nhóm Jack.

“Đất liền đây rồi, mừng quá mẹ cha ơi!” Saburo thở phào.

“Đừng mừng vội,” Jack nói. “Lát nữa tụi mình sẽ lại đi tàu đó.”

Saburo như muốn ngất xỉu.

Miyuki đưa túi vải dù cho Jack. “Quân lính quá đông, tạm thời cậu hãy ở đây với Saburo,” cô đề nghị. “Tớ và Yori sẽ thám thính một vòng xung quanh.”

Jack gật đầu đồng ý rồi ngồi xuống cạnh bạn. Nó nhìn Miyuki và Yori di chuyển quanh cảng. Thùng gỗ đủ mọi kích cỡ vẫn liên tục được dỡ xuống khỏi những con tàu lớn nhỏ các loại.

“Còn đồ ăn không?” Saburo lên tiếng.

“Xem chừng cậu khỏe hơn nhiều rồi nhỉ,” Jack mỉm cười lấy một chiếc mochi ra khỏi túi.

Trong lúc Saburo nhai ngấu nghiến cái bánh dẻo, Jack đánh liều ngẩng đầu quan sát xung quanh. So với làng chài nhỏ bé Tomo thì Imabari quả là một hải cảng sôi động hơn nhiều. Hàng hóa nơi này rất đa dạng, rượu, gạo, đồ gốm, đồ gỗ, tơ tằm, hương liệu - và căn cứ theo số quân lính đứng dày đặc - thì có lẽ là cả đồng, bạc, và vàng nữa.

Nó nhận thấy hầu hết người hành hương đều đã rời khỏi cảng tiếp tục con đường về phương nam của họ. Tình thế này khiến Jack và Saburo càng lúc càng trở nên khả nghi. Nghĩ vậy, nó vội vàng ra hiệu giục Miyuki và Yori nhanh chóng tìm tàu.

Tiếng chân to dần khiến Jack nhận ra có người đang đến gần. Dựa vào tiếng lách cách giáp trụ thì đây hẳn không thể là thường dân.

“Tụi mình gặp rắc rối rồi,” Jack thì thầm với Saburo.

Tay lính canh đứng lên phía trước cất giọng tra khảo. “Giấy thông hành!”

Jack cúi sát đầu trong lúc Saburo lấy giấy thông hành của hai đứa ra.

“Thằng kia bị sao vậy?” Võ sĩ liếc nhìn giấy tờ rồi lên tiếng hỏi.

“Say sóng ạ,” Saburo cười xởi lởi.

Tay võ sĩ khinh bỉ, “Đồ yếu nhớt!”

Võ sĩ ngay lập tức trả giấy thông hành rồi tiếp tục bước đi.

Jack thở phào nhẹ nhõm. “May nhờ cậu nhanh trí.”

“Ờ, nhưng tụi mình còn đứng đây thì kiểu gì cũng bị nghi ngờ đó.”

Tình hình mỗi lúc một nguy hiểm, Jack nghĩ có lẽ đang ngày càng nhiều lính canh chú ý đến nó. Một tên lính thậm chí còn đang di chuyển đến từ phía đối diện.

“Thôi đi vậy...”

“Từ từ, Miyuki kia rồi,” Saburo chỉ về hướng người hành hương đang bước đi nhanh nhất có thể.

“Sao lâu quá vậy?” Jack hỏi. “Còn Yori đâu?”

“Cậu ấy ở lại tàu.”

“Vậy là cậu tìm được rồi hả?” Jack hào hứng.

Miyuki gật đầu. “Chỗ này canh gác quá nghiêm ngặt nên chuyên trộm tàu là không thể. Nhưng chí ít thì bọn tớ cũng tìm được một cái đang định đi Nagasaki,” nữ sát thủ nói với giọng bình thản. “Thôi nhanh lên, sắp đến giờ khởi hành rồi.”

Jack và Saburo vội vàng nhặt túi vải dù rồi theo Miyuki ra cảng.

“Hầu hết các tàu đều ngại cướp biển nên không dám đi quá xa về phương nam,” Miyuki nói trên đường. “Nhưng với cái giá đề nghị cắt cổ đó thì ông thuyền trưởng này cũng chẳng tử tế hơn bọn chúng là mấy.”

Cô bước chậm lại khi đến gần một chiếc tàu chở hàng rất to chất đầy rượu sake. Nổi bật với cột buồm khổng lồ, tàu còn có phần thân được gia cố để chịu tải nặng.

“Trông khả quan đấy,” Jack trầm trồ. “Dù có gặp bão cũng không sợ.”

“Không phải cái đó,” Miyuki nói giọng tiếc rẻ. “Cái kia kìa.”

Chỉ liếc qua thôi là Jack thấy tim mình như thắt lại. Yori đang đứng trên boong của một chiếc tàu cùng cỡ với cái cả bọn đã dùng để đến đây, nhưng tồi tàn hơn rất nhiều. Phần vải buồm chi chít vết vá, dây thừng mục, nước gỗ cũ kĩ, đã vậy còn chất quá nhiều hàng, đến mức trông như hơi trũng xuống nước.

Nhưng làm gì còn lựa chọn nào khác cơ chứ? Rất nhanh thôi, thông tin trọng phạm Jack trốn thoát khỏi cảng Tomo sẽ đến tai lính canh Imabari. Mà thậm chí chưa cần đến điều đó thì các võ sĩ ở đây cũng thuộc dạng mẫn cán, tuần tra rất kĩ lưỡng. Yori vẫy tay giục cả bọn lên tàu, xem chừng thuyền trưởng đã ra lệnh khởi hành. Trong lúc tăng tốc bước đi, Jack nhận thấy mũi chiếc tàu này không hề có lá cờ nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang